Mà theo mệnh lệnh của Đức Xuyên Gia Quang, càng không ngừng truyền lệnh cho võ sĩ vội vàng chạy nhanh đến hai cánh, truyền đạt mệnh lệnh của Đức Xuyên Gia Quang cho bọn họ, để cho bọn họ đi tới trận tuyến trung ương để tiếp viện.
Nhưng lúc này quân đội của Đại Hán, thanh thế đã khác với vừa rồi, sau khi chiếm được tiếp viện của đoàn thứ hai, bọn họ đã có số lượng trên mấy ngàn người, hợp thành mười mấy cái phương trận đại hình, hơn nữa bởi vì đánh lui quân địch mà tăng vọt sĩ khí. Lúc này lửa đạn bên đối diện cũng bắt đầu ngừng lại rồi, bọn họ hiện tại chỉ cảm thấy trước mặt là một mảnh đường bằng phẳng, ngang nhiên không sợ muốn xuất phát về tiền phương, khói thuốc xen lẫn súng gió thổi nóng khuôn mặt của mỗi người bọn họ, chỉ càng khiến cho bọn họ trong lòng càng tràn đầy bùng cháy rực rỡ.
Khi Tùng Bình Tín Cương mang theo quân Mạc Phủ còn dư lại lấy khí thế thản nhiên lại lần nữa đánh tới trên trận tuyến của quân đội Đại Hán, một lần nữa chém giết lại bắt đầu, binh khí và khói đặc như mang theo gió lốc tử vong quét ngang mà qua, rung động cả mặt đất dưới chân. Thiêu đốt chiến trường, ánh lửa ngút trời, càng ngày càng nhiều binh lính gia nhập hàng ngũ bị tế điện, tuy nhiên chống cự của bọn họ chỉ có điều trì hoãn bước chân của quân đội Đại Hán, trận tuyến mấy nghìn người này, gần như vẫn lấy tốc độ thong thả nhưng lại không ngăn cản được đè tới phía bên quân Mạc Phủ.
Trong quân đội Đại Hán vô số quan quân dũng cảm và các quân sĩ đầu lĩnh đi tới bên quân địch, bọn họ gần như thế khó bề chống đỡ, dẫn dắt đám binh lính của mình thấy chết không sờn chạy về phía nguy hiểm nhất, chỗ chiến đấu kích liệt nhất, mà đoàn trưởng của bọn họ cũng không có rơi lại sau người khác, Mã Đồng Tể vẫn vác chiến kỳ của đoàn mình, mà Lê Hoàng Hà cũng xông vào tuyến trước nhất, không hề nghi ngờ, cách làm của quan chỉ huy tiền tuyến xung phong liều chết ở phía trước, so với bất luận những gì tuyên cáo trên miệng đều càng ủng hộ khí thế của bọn lính.
Số lượng gia tăng đã mang đến biến chất, hiện tại quân đội Đại Hán đã chiếm được binh lực và tăng mạnh hỏa lực đã ở ngay mặt rất khó chống cự được rồi. Tùng Bình Tín Cương noi gương cho binh sĩ, đau khổ chống đỡ ở tiền tuyến, y chờ đợi thời gian từng chút một từ từ trôi qua, lo lắng chờ đợi tiếp viện tiếp theo của quân Mạc Phủ, đến trợ giúp y làm một kích trí mạng với đám giặc Hán đáng sợ đến nổi giận này.
Nhưng tiếp viện còn chưa có đến đây, khi bọn hắn liều chết giao chiến với quân đội Đại Hán, sau khi pháo binh áp chế đi trước thì đến phiên kỵ binh Đại Hán thổi quét đến cánh trái của quân đội Mạc Phủ, xông tới nơi mà quân đội Mạc Phủ vẫn chưa hoàn hồn, mà Tất Túc suất lĩnh đoàn Liêu Đông, đợi sau khi kỵ binh giết mở đường máu, sải bước vọt tới về phía chỗ hổng mà đồng chí của mình đã mở ra, giống như liệt hỏa cuồng bạo đốt cháy về phía quân Mạc Phủ.
Triệu Tùng đã mặc kệ những nơi khác rồi, gã đi vào bên trận địa pháo binh, cầm lấy kính viễn vọng, nhìn chăm chú vào đoàn Liêu Đông và bọn kỵ binh mà gã tín nhiệm nhất đang tấn công bên cánh trái của địch quân.
Hiện ở bên cạnh gã ngoại trừ đám cảnh vệ thì không còn có những bộ đội khác rồi, gã đã đem tất cả bộ đội của mình vùi đầu vào trong tiến công —— đây là lần đặt cược cuối cùng của gã rồi.
Mà gã cũng vô cùng chắc chắc tự tin rằng, ở trong trận đánh cuộc của mình này? Tuyệt đối sẽ không thất bại, mà sẽ đem thắng lợi và quang vinh bỏ vào trong túi.
Ngay dưới ánh nhìn chăm chú của Triệu Tùng, quân đội Đại Hán lấy tốc độ cực nhanh xông về phía trận địa của quân đội Mạc Phủ đối diện.
Kỵ binh tụ tập lại với nhau trước nhất, giết mở ra con đường trọng yếu thông ra bốn phía, và ép sát tới chỗ quân địch tụ tập nhiều nhất, bởi vì trước đó đã gặp phải pháo oanh mãnh liệt, cho nên những bộ đội này sớm đã bị thương vong thật lớn, trận hình cũng vô cùng rời rạc, sau khi nhận lấy kỵ binh tấn công dày đặc, lập tức liền sa vào đến trong hỗn loạn.
Nguyên đội cả đội kỵ binh, trường đao giơ lên cao cao, cùng với âm thanh dõng dạc và âm thanh tù và, tinh kỳ đón gió phiêu đãng, một đoàn kỵ binh xếp thành một tiểu đoàn, hành động nhất trí giống như một người, chuẩn xác mà từ trước định sẵn đường lối thẳng tiến lên, xâm nhập hiểm địa thi hài nằm ngổn ngang, biến mất ở trong sương khói kế tiếp lại lướt qua sương khói, cuối cùng nhảy vào đến trong trận quân địch, má đao của bọn hắn thứ tự quơ múa, chém giết các binh lính Mạc Phủ đã không chỗ nào dựa vào được nữa.
Theo tiến công tới tấp, khi thấy được kỵ binh Đại Hán cưỡi ngựa chiến cao to tập kích tới đây, những sĩ binh Mạc Phủ đã bị hù sợ đến nghiêng ngã, bọn họ rốt cuộc không lòng dạ nào ham chiến, gào thét lên sau đó chạy về phía sau, khi có một số người ra sức chạy liền bị kỵ binh lập tức truy kích, có một số người thì bỏ mạng chạy trốn, trực tiếp chạy trốn tới phía trên sườn dốc bùn nhão dòng nước chảy xiết, bọn họ đã trở thành chim thấy cung gặp cành cong cũng sợ, không còn cách nào đối kháng với quân đội Đại Hán rồi.
Bởi vì trên ngựa chiến nên không lên được đường dốc, hơn nữa bọn họ đã không còn uy hiếp rồi, cho nên bọn kỵ binh thoáng nghỉ ngơi và chỉnh đốn lại một chút, sau khi tập kết trận hình lại một lần nữa vọt tới phía quân địch, bọn họ thế phải làm cho cả cánh trái quân địch biến thành một mảnh hỗn loạn. Mà ở phía sau bọn hắn, đoàn Liêu Đông truy kích tới đây cũng cuồn cuộn chạy về phía trước, đoàn trưởng Tất Túc cũng làm gương cho binh sĩ, bọn họ mãnh liệt đi đả kích lên hết thảy kẻ thù trước mặt, không cho bọn họ có bất kỳ cơ hội nào chỉnh đội một lần nữa.
Theo tấn công của bọn hắn, cánh trái quân Mạc Phủ đã là một mảnh hỗn loạn, gần như đã bước vào trạng thái tê liệt, không chỉ không có cách chuyển vận viện quân cho trận tuyến trung ương đang trong ác chiến, ngược lại chính mình còn có nguy cơ bị sụp đổ.
Mà Triệu Tùng cũng hết sức hài lòng với chiến cuộc như vậy, gã lập tức cho người ta truyền lệnh, mệnh lệnh Tất Túc và bọn kỵ binh cứ tiếp tục truy kích, nhất định phải khiến cho quân Mạc Phủ từ dao động cánh trái biến thành dao động toàn diện, mang đến hỗn loạn cho bọn hắn, cũng trong lúc này, gã hạ lệnh pháo binh phải đẩy mạnh về tiền phương, chuẩn bị dọc theo con đường do quân đội Đại Hán mở ra, ở trên trận địa mới oanh kích bổn trận của quân Mạc Phủ, khiến cho bọn họ chịu đựng một kích cuối cùng.
Theo mệnh lệnh của Triệu Tùng, đám pháo binh này lập tức một lần nữa rút lui đến phía dưới đại pháo nơi công sự lâm thời bên mình mới tạo ra và đất bao lót trên mặt đất, một lần nữa bắt đầu đẩy đại pháo về phía trước, bọn họ không nhìn quanh thân có bất luận tình huống gì, hết sức chuyên chú đẩy động xe pháo lăn lộn về phía trước, sau khi khiến cho đại pháo kéo gần lại tầm bắn, tiếp tục ở trên bãi đất nã pháo về phía kẻ thù.
Trung quân không ngừng bại lui và cánh trái tan tác đều rơi vào tới trong mắt Đức Xuyên Gia Quang rồi, gã lo lắng xem chừng chung quanh, khẩn cầu viện quân nào đó đột nhiên xuất hiện cứu vớt gã ra khỏi cái nơi nguy hiểm này, nhưng mà viện quân lại chậm chạp chưa tới. Mà lúc này, những người khác cũng đã nhìn ra tình thế cực kỳ bất lợi, bọn họ cũng đã lộ ra sợ hãi, thậm chí vẻ mặt tràn trề tuyệt vọng.