- Vì sao phải làm như vậy? Tất Túc hỏi lại.
- Xuôi nam hội hợp với quân đội Đại Hán phụ cận Trường Khi, tiến thêm một bước chia cách quân Mạc Phủ —— hiện tại Lập Hoa gia chúng tôi cùng với Đảo Tân gia sau khi hội sư với tướng quân, đã cắt vào từ phương hướng đông tây, đem đảo Cửu Châu chia cách thành hai bộ phận. Lại tiếp tục tiến binh xuôi nam mà nói, tiến thêm một bước chia cắt Cửu Châu, đem quân Mạc Phủ tham dự trong cuộc chiến này chia cắt ở bên trong từng vùng đất nhỏ, đầu đuôi không nhìn nhau được, như vậy là mau chóng tiêu diệt bọn họ.
Vừa nói, Lập Hoa Tông Mậu một bên khoa tay múa chân trên bản đồ, ra hiệu Tất Túc đi nhìn.- Còn một đường khác, là thừa dịp các địa phương khác vẫn chưa tỉnh hồn, mau chóng bằng vết thương nhỏ đánh hạ Tiểu thương phiên ——Phiên chủ Tế Xuyên Trung Lợi của Tiểu Thương phiên, là thân tín của Mạc Phủ, bọn họ cũng là kẻ địch của Đại Hán, hơn nữa vị trí Tiểu Thương vô cùng trọng yếu, cách biển nhìn nhau với đảo Cửu Châu, chiếm lĩnh được Tiểu Thương càng sớm càng tốt chặt đứt được hết thảy tới lui giữa Cửu Châu và Mạc Phủ... Cũng vì hành động bước tiếp theo của Đại Hán sớm làm chút chuẩn bị đi tấn công Bản Châu.
Sau khi nghe xong lời của lão, Tất Túc nhíu mày suy tư một chút, sau đó quay đầu nhỏ giọng thảo luận với vài vị tham nghị.
Theo thảo luận của bọn họ, cảm thấy kế sách này của Lập Hoa Tông Mậu cũng khá ổn, vô cùng cần thiết với tình thế hiện tại như bọn hắn bây giờ. Bọn họ hiện tại quả thật hẳn là tiếp tục thừa thắng truy kích, nhanh chóng dọn sạch tất cả quân đội Mạc Phủ, chiếm giữ đảo Cửu Châu, hơn nữa chặt đứt liên hệ giữa Cửu Châu và Bản Châu cũng là điều cần phải làm.
Tuy nhiên có một điều, quân đội Đại Hán vốn có sẵn kế hoạch là sau khi lấy được Cửu Châu thẳng thừng vượt biển tiến binh Quan Đông, và nhanh chóng quyết chiến với quân Mạc Phủ, từ Cửu Châu bắc tiến Hạ Quan sau đó tiến binh kinh thành chỉ là một cánh bộ đội tầm vóc nhỏ mà thôi —— Tuy nhiên điều này hiện tại Tất Túc cũng dự tính nói rõ với đối phương.
- Tiểu Thương phiên thực lực như thế nào đây? Sau khi thảo luận một lát, Tất Túc hỏi lại.
- Tiểu Thương phiên là một phiên lớn có hơn ba mươi vạn thạch, trong phiên lúc gấp gáp có lẽ tập trung được mấy ngàn người. Lập Hoa Tông Mậu thành thành thật thật trả lời.- Tuy nhiên, cho dù tập kết mấy ngàn người, chỉ là đám ô hợp mà thôi, cũng không đủ ngăn cản đội quân tiên phong Đại Hán, nếu tướng quân ngay cả Phúc Cương phiên cũng đánh bại rất nhanh, bọn họ khẳng định cũng không mang đến bao nhiêu phiền toái cho tướng quân rồi.
- Tốt lắm, vậy chọn dùng đề nghị của phiên chủ đi. Tất Túc lại cùng bọn tham nghị thảo luận một lát, rốt cục quyết định được chủ ý.
Trải qua mấy ngày vận chuyển của hải quân Đại Hán, hiện tại đoàn của y về cơ bản cũng đã vận lên vịnh Bác Đa rồi.
Tuy nhiên, bởi vì lúc trước truy kích phiên quân Phúc Cương, những quân đội đó hiện tại vô cùng phân tán, phân bố trên một đường thẳng từ vịnh Bác Đa đến Liễu Hà phiên nước Phong Hậu, cần phải một lần nữa tập kết bọn họ.
Y dự tính ngay bây giờ ở trong này tập kết bộ đội của mình, sau đó binh chia ra làm hai đường, lấy chủ lực hướng bắc tiến công Tiểu Thương, tranh thủ mau chóng nắm được Tiểu Thương phiên, còn một bộ phận bộ đội xuôi nam, tranh thủ hội hợp với quân đội Đại Hán tại Trường Khi, tiến thêm một bước chia cách quân Mạc Phủ, hiệp trợ đám người Triệu soái vây bắt tàn binh Mạc Phủ.
Ngoài ra, y còn có dự tính khác —— Y muốn dùng một cánh quân phụ thuộc của Lập Hoa Tông Mậu mới gia nhập này vào bên y.
Nếu Lập Hoa Tông Mậu hiện tại đã đầu phục mình, hơn nữa biểu hiện ân cần như vậy, như vậy tại sao không dùng bộ đội của lão đến chia sẻ áp lực giùm mình, thế thì thật là có chút từ chối thì bất kính rồi. Tuy rằng đội quân của Lập Hoa gia chưa chắc có được bao nhiêu sức chiến đấu, nhưng ít nhất cung cấp được một ít yểm hộ cho y.
- Kiếp sống ngựa chiến của Phiên chủ nhiều năm rồi, hiện tại có cơ hội một lần nữa mặc giáp trụ ra trận, chắc là vô cùng vui sướng a... Không biết phiên chủ bây giờ còn có hùng tâm lại đi quyết nhất tử chiến với quân địch hay không? Y cười hỏi Lập Hoa Tông Mậu.- Nếu phiên chủ hiện tại cảm thấy thân thể không khoẻ mà nói, vậy ta cũng không miễn cưỡng.
- Tại hạ hiện tại mới chỉ vẹn vẹn có sáu mươi bốn tuổi, tinh thần còn sức khoẻ dồi dào? Sao lại không lên được chiến trường chứ? Bị một kích như vậy của Tất Túc, Lập Hoa Tông Mậu trả lời ngay.- Tại hạ đã đem binh đi được tới đây, đi theo tướng quân, vậy không có ý định thu binh trước, chỉ hận không được hiện tại ra trận giết địch, vì triều đình khôi phục kỷ cương.
- Được, tốt lắm! Tất Túc cười to lên khen ngợi đối phương.- Vậy dứt khoát như vậy đi, phiên chủ cũng chia binh ra làm hai đường, lấy chủ lực đi theo ta, cùng đi tấn công Tiểu Thương phiên, bản thân phiên chủ mang theo những phiên binh còn dư lại, đi theo phó tướng của ta và Chu đại nhân cùng nhau xuôi nam, hiện tại Triệu soái chúng ta đang ở nơi này, phiên chủ đi gặp gỡ ngài ấy, nói không chừng ngài ấy cũng rất muốn gặp mặt một lần với phiên chủ đó.
Sau khi nghe rõ sắp xếp của đối phương, Lập Hoa Tông Mậu hơi do dự một chút. Lão đương nhiên hiểu được, cách sắp xếp của đối phương này không hề chỉ là để cho tiện thể đi bái kiến chủ soái quân đội Đại Hán mà thôi, càng thêm ẩn chứa dụng tâm hiểm ác khác.
Vị tướng quân Đại Hán này hiển nhiên cũng không tin mình đã quy hàng, cho nên quyết định phải chia cắt quân đội của mình, đem chủ lực đưa tới trong tay y, còn mình đánh thì trước tiên phải lên đường xuôi nam, đi tiếp nhận giám thị và khống chế của quân đoàn chủ lực Đại Hán.
Xem ra vị tướng quân này tướng mạo hào phóng, nội tâm thật ra vô cùng kín đáo a... Sắp xếp như vậy quả thật vô cùng thỏa đáng, trong lòng Lập Hoa Tông Mậu đang gượng cười.
Mặc dù có chút mất hứng, nhưng lãi hiện tại nếu như là đã đi tới một bước này rồi, ngoại trừ đồng ý cũng không có đường sống đi chối từ nữa.
- Tuân mệnh! Lão lại lần nữa cung hạ thân xuống, tiếp nhận mệnh lệnh của Tất Túc.
Vì thế, sáng sớm ngày thứ hai, theo giám thị của quân đội Đại Hán, phiên quân Liễu Hà phiên bị chia làm hai bộ phận, một bộ phận làm chủ lực bộ đội, đi theo Tất Túc và bộ hạ của y lên bắc, một bộ phận khác thì do phiên chủ Lập Hoa Tông Mậu dẫn đội, đi theo Chu Phác và Tất Túc phái ra hai liên xuôi nam, chuẩn bị đi hội hợp với quân đội tại Trường Khi.
- Đoàn trưởng, ngàn vàng mua xương ngựa, nhớ lấy!
Trước khi đi, Chu Phác cố ý dặn dò Tất Túc.- Đảo Tân gia tuy rằng hợp tác cùng chúng ta, nhưng là tư tâm bọn họ quá nặng, Liễu Hà phiên bây giờ là phiên chịu khống chế của chúng ta, bọn họ rơi xuống kết cục gì, cũng bị nhìn chăm chú, ảnh hưởng thẳng đến sau này chúng ta chiêu dụ các gia tộc quyền thế khác. Tất đoàn chính nhớ phải đối xử tử tế với những phiên quân này, không đến mức làm rét lạnh lòng người Liễu Hà phiên, cũng không đến mức làm rét lạnh tấm lòng của những người khác!