- Triệu soái, lời như thế này về sau xin đừng nói Nào biết được, Nghiêm Quảng lại đột nhiên cắt đứt lời Triệu Tùng.- Ta đưa ra đề nghị như vậy, chỉ là bởi vì chức trách của ta, Tất Túc xuất thân không chút can hệ nào với ta, ta cũng tuyệt đối không thiên vị. Hơn nữa, ta bây giờ từ phủ Quân Nghị bệ hạ phái lại đây trợ giúp Triệu soái, lúc trước có giao tình gì, đã sớm không còn để trong lòng rồi.
Cự tuyệt dứt khoát như vậy, khiến sắc mặt Triệu Tùng nháy mắt liền trở nên khó coi.- Tốt, Nghiêm tham nghị thiết diện vô tư, đúng là phúc của Đại Hán chúng ta, tốt!
Nghiêm Quảng tiếp tục cúi đầu xem bản đồ trên bàn, thỉnh thoảng lại khoa tay ra dấu, dường như là không nghe được tức giận trong đó. Mà Triệu Tùng như ngậm đinh cũng không nói thêm chi nữa, chỉ cầm bút đến viết thư hồi đáp Tất Túc.
Ở bên trong trầm mặc làm cho người ta không thoải mái, Triệu Tùng rất nhanh liền viết xong thư cho Tất Túc, đang lúc y định gọi tùy tùng của mình vào, đột nhiên âm thanh Nghiêm Quảng lại vang lên bên tai.
- Triệu soái, chuyện cho tới bây giờ chẳng lẽ ngài còn chưa hiểu ý tứ của bệ hạ hay sao? Về sau để mọi người vẫn nên kiềm chế chút đi, tránh cho mọi người khó làm người.
Một câu nói không đầu không đuôi này, khiến cho Triệu Tùng hoàn toàn không lý giải được.
- Ngươi… Đây là ý gì? Gã dừng bước, nhìn về phía Nghiêm Quảng vẫn đang chăm chú nhìn bản đồ mà khoa tay như cũ.
- Triệu soái, Kỷ Quốc Công bây giờ đã được hoàng thượng điều động trở lại kinh thành rồi, mà ngài bây giờ lại đang mang đại quân đi chinh phạt Nhật Bổn, ngài cảm thấy ngài bây giờ tất nhiên phải trông giữ quân Liêu Đông, không để cho mọi người chịu thua thiệt, đúng không? Nghiêm Quảng thấp giọng hỏi.- Quân Liêu Đông bây giờ lòng người trên dưới dao động, đều nín nhịn đánh ra công trạng, sẽ đè những quân khác, ta biết rõ.
- Tuyệt không có việc này… Triệu Tùng lập tức phủ nhận.
- Triệu soái, ta cũng là từ quân Liêu Đông đi ra, chẳng lẽ ta không muốn đồng đội ngày cũ làm chút gì đó sao? Bây giờ ở đây hai người chúng ta, cũng không cần che giấu, lòng dạ đó nói ra cũng không mất mặt. Nghiêm Quảng không hề dời tầm mắt khỏi bản đồ, dường như là đang lầm bầm lầu bầu một mình.- Là mọi người sẽ có lòng dạ riêng, Triệu soái bây giờ phát triển hiển vinh rồi, không quên lão huynh đệ ngày cũ, cái này vốn không có gì đáng hổ thẹn, hà cớ gì còn phủ nhận?
- Này, nếu đã nói đến nước này rồi, ta cũng không giấu giếm. Đúng vậy, ta là muốn thừa cơ hội này để chúng tiểu nhân lập nhiều công chút. Triệu Tùng rốt cục cũng bật cười.
- Ta là từ quân Liêu Đông đi ra, những người này đều là hậu bối của ta, ngươi nói ta có cơ hội dẫn dắt được bọn họ không? Chỉ có điều ngươi yên tâm, ta chỉ là gợi ý thế thôi, bọn họ trong lòng đều biết rõ, sẽ không làm quá lố, cũng sẽ không bởi vì lợi nhỏ, làm hỏng đại sự, quân pháp Đại Hán vẫn còn tại đó.
- Tôi thật sự không phải đang trách ngài, đây là chuyện thường tình… Nhưng Triệu soái, ngài có từng nghĩ tới hay không, quân Liêu Đông đánh trống reo hò, có phải quá vang dội một chút hay không? Giọng nói Nghiêm Quảng trở nên trầm thấp.- Tôi vừa mới nói qua, ở đây chỉ có hai chúng ta, nói cái gì cũng nói được, cho nên có chút lời trong lòng tôi nói cùng ngài. Trước kia tôi ở trong quân, luôn nghe được cái gì là quân đệ nhất thiên hạ, lúc ấy cũng không biết quá phận đến cỡ nào, dù sao giành thiên hạ cho Đại Hán, chúng ta là công đầu, nhưng sau khi đến kinh thành, tôi mới phát hiện người khác cũng phục chúng ta như vậy, cũng may ngày thường kiềm chế, cho nên cũng không cùng đồng sự phá hỏng giao tình…
- Chúng tôi vốn là quân đệ nhất thiên hạ, có cái gì không nói được hay sao? Triệu Tùng có chút không vui.- Chiến công của chúng ta đều còn đó, ta ngẩng đầu ưỡn ngực nói, ai dám phản bác lại ta?
- Năm đó là như thế, nhưng bây giờ chưa chắc là như thế. Triệu soái ngài trong lòng tự hỏi, mấy năm nay chúng ta còn có bao nhiêu đồ vật bày ra khoe khoang? Ngày bình thường nhìn chung quanh một chút, đánh người Mông Cổ, sau đó thì sao? Còn có cái gì? Nghiêm Quảng đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Triệu Tùng.- Trước kia nếu như ở trước mặt quân khác khoe khoang, bọn họ cho dù trong lòng không phục cũng khúm núm, thế nhưng bây giờ nếu như vậy.chỉ sợ người ta sẽ nhạo bang chúng ta.
- Chính là vì không để cho bọn họ cười nhạo, chúng ta mới cố gắng như vậy, không phải sao? Triệu Tùng hỏi vặn lại.
- Chúng ta hiện giờ chính là muốn giống như năm đó vì nước nhà liều mạng đánh trận, vì bệ hạ mà lập công, như vậy mới ngăn được miệng những người không phục kia!
- Ý này của Triệu soái nhìn qua có vẻ có lý, nhưng chúng ta vẫn một mực ôm thành đoàn đánh không tiêu tan đánh không ngừng, đây rốt cục còn có phải là thần tử hay không? Tuy rằng sắc mặt Triệu Tùng vô cùng nghiêm trọng, thế nhưng Nghiêm Quảng lại không hề lùi bước.- Thời điểm quân Liêu Đông chúng ta ở Khấu Đông đánh trận, ôm thành đoàn giúp đỡ nhau là rất bình thường. Nhưng bây giờ cũng đã là lúc này, muốn tụ tập đứng lên một bước cũng không nhường, ngài muốn triều đình nghĩ như thế nào, khiến bệ hạ nghĩ như thế nào?
- Ngươi… Ngươi đây là ý gì? Triệu Tùng ngây dại, trong lúc nhất thời không nói ra thành lời.- Chẳng lẽ bệ hạ đối với quân Liêu Đông chúng ta có ý kiến sao?
Thân là đại tướng, kiêng kỵ nhất đúng là quân chủ đố kỵ, hiện tại tự mình dẫn binh bên ngoài, nếu thật sự có người có lời gièm pha mình, lại có ai giúp được mình cãi lại? Bình thường Triệu Tùng trời không sợ đất không sợ, vừa nghe đến từ Kinh Thành, hơn nữa Nghiêm tham sự bệ hạ đích thân phái tới không ngờ nói như vậy, thật sự hoảng sợ rồi.
Chớ nhìn y bây giờ là đại tướng thống lĩnh quân một phương, mang theo đại quân viễn chinh một nước, nhưng đây bất quá là mượn quyền thế và tín nhiệm của hoàng đế mà thôi, nếu như thiên tử thực sự đối với mình có bất mãn, một tên lính quèn tùy tiện đem bản thân bắt lại ngay tại chỗ.
- Ai, Triệu soái, đừng nghĩ nhiều như vậy! Nếu thật sự là thiên tử với ngài có chỗ không vừa lòng, như thế nào lại để cho ngài đảm đương chức đại tướng này, như thế nào lại phái ta đến bên cạnh ngài làm quan phụ tá? Nhìn thấy bộ dạng Triệu Tùng biến sắc, Nghiêm Quảng vội giải thích.
- Ngài phải tin tưởng, bệ hạ đối với chúng ta là vô cùng tín nhiệm, cũng tuyệt không có ý định làm cái gì đối với chúng ta, đối với quân Liêu Đông.
- Vậy… Vậy tốt rồi. Triệu Tùng cuối thở phào nhẹ nhõm.- Vậy ngươi tại sao nói những lời này? Vô duyên vô cớ ảnh hưởng tâm tình mọi người.
- Đây cũng không phải là vô duyên vô cớ, có mấy lời từ sau khi tới đây tôi vẫn muốn nói rồi, chẳng qua chỉ là có chúng ta mới nói ra được.
Nghiêm Quảng lắc lắc đầu.- Triệu soái, tôi cũng từ quân Liêu Đông ra, luận về tình cảm đối với quân Liêu Đông, tôi tuyệt đối không ít hơn ngài, nhưng cũng là bởi vì yêu nó, cho nên tôi mới không được làm càn. Ngài ngẫm lại một chút, vị trí quân Liêu Đông hiện tại đã rất lúng túng –Quân Liêu Đông đã không có địch nhân, còn cần quân Liêu Đông làm cái gì? Bây giờ Liêu Đông đã bắt đầu lập tỉnh rồi, quân trú đóng rất nhanh cũng sẽ bị cắt giảm, đến lúc đó…Chỉ sợ Liêu Đông quân sẽ suy thoái xuống… Một đám người có khả năng sẽ bị xóa bỏ, ngoài ra một bộ phận cũng sẽ bị điều động đến biên cương tiếp túc đánh giặc.