Lập Hoa gia này, sau này sẽ còn nhiều chỗ dùng đến được, Chu Phác thầm nghĩ.
- Việc nghĩa không chối từ! Như thể là cảm nhận được suy nghĩ của Chu Phác, Lập Hoa Tông Mậu ngẩng đầu ưỡn ngực, toát ra vẻ phong độ của một đại tướng.
Khi bọn hắn còn đang trao đổi, bên ngoài doanh trại đột nhiên truyền tới một trận ồn ào, hai người đều vô cùng cảnh giác dừng lại cuộc hội đàm này, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Nhưng bọn hắn rất nhanh là phát hiện, tiếng hoan hô ồn ào này, không phải là đụng tới kẻ địch mà la hét lên, cho nên một lần nữa trấn định lại.
Sau đó, bọn họ tìm hiểu được, hóa ra chính là đoàn trưởng những quân đội Đại Hán này Tất Túc đã đến đây.
Ở dưới bầu trời hoàng hôn, trong tiếng hoan hô liên tiếp của bọn lính, Tất Túc mang theo vài vị quan tham nghị của mình cùng nhau đi tới doanh địa lâm thời này.
Lúc này mặt mày y hớn hở, hưởng thụ lấy vui mừng mà thắng lợi đã mang đến. Theo dốc hết sức kiên trì của y, đoàn đội của y đột phá mệnh lệnh trói buộc ban đầu, đã phát động ra tấn công sâu vào quân Mạc Phủ, sau đó lấy khí thế dễ như trở bàn tay đánh xuyên qua trận tuyến đối phương, khiến cho trận tuyến đối phương toàn bộ bỏ chạy tán loạn, nhưng mà y cũng không có vì vậy mà thỏa mãn, mà mệnh lệnh quan binh tiếp tục truy kích.
Tại đây trong trận chiến truy kích không hề trì hoãn, những bộ hạ của y không có phụ lòng kỳ vọng của y, lấy khí thế không cách nào ngăn cản về cơ bản đã tiêu diệt kẻ thù, cũng đánh xuống một mảnh lớn thổ địa Cửu Châu, điều này không nghi ngờ chút nào là thắng lợi huy hoàng thật lớn.
Cái thắng lợi này, vừa ủng hộ khí thế của bộ hạ, làm cho bọn họ càng thêm ủng hộ chính mình, cũng khiến cho cấp trên nhìn thấy năng lực của mình, càng thêm thưởng thức chính mình.
Hôm nay y nhận được thủ lệnh do Triệu Ssoái từ hải ngoại Trường Khi truyền tới, tuy rằng trên đó viết rất nhiều lời khiển trách, phê bình y không nên ngông tự hành động, nhưng trong những hàng chữ đó lại mang ý tán thưởng, y cũng nhìn ra rất rõ ràng.
Chỉ cần tiếp tục tích lũy quân công như vậy, sau khi trở về đại khái thăng chức... Có lẽ còn được phong tước.
Mà hết thảy điều này, chính là kiếp sống nửa đời trên ngựa chiến mà y muốn theo đuổi. Hiện tại những theo đuổi này xem ra đã cách y không xa rồi.
Còn chưa có đợi thêm mệnh lệnh hạ đạt một bước kế tiếp, y đã mang theo bộ đội chủ lực trong đoàn, dọc theo truy kích tiên phong của mình một đường bắt đầu đi trước, chuẩn bị tiến thêm một bước mở rộng chiến quả, phá hủy hết thảy thế lực phản kháng tại bắc bộ Cửu Châu.
Khi đến nơi này, y rốt cục có được tin tức sứ giả Thiên tử đã đi tới trong quân. Y không dám chậm trễ, mang theo vài vị tham nghị và quan truyền lệnh của mình, cưỡi ngựa ra roi thúc ngựa chạy tới bên này.
Rất nhanh, y đã đi tới trong doanh địa lâm thời nơi đây.
- Đoàn trưởng Tất Túc thuộc đoàn thứ nhất quân chinh Nhật Đại Hán, bái kiến Chu đại nhân. Vừa thấy mặt, y đã hành lễ với Chu Phác.
So sánh với cung kính của binh lính và quan quân cấp dưới, thái độ của y lại kiêu ngạo không ít, tuy nhiên như cũ vô cùng tôn trọng đối phương —— tuy rằng bọn sĩ quan cao cấp Đại Hán cũng không mấy đem người trong Nội các để vào trong mắt, tuy nhiên vị Chu đại nhân Chu Phác này làm được sứ giả do thiên tử khâm điểm, Tất Túc cũng không muốn gã buộc tội y ở trước mặt bệ hạ.
- Tất đoàn trưởng, ngưỡng mộ đã lâu! Chu Phác cũng hành lễ với y.- Quý đoàn vừa rồi đã đại phá quân địch, đánh đến quân địch hồn bay phách tán, thật sự là làm cho người ta khâm phục!
- Vì nước chém giết, vốn là bổn phận của những quân nhân như chúng ta, không dám kể công. Tất Túc khiêm tốn nói ra một câu.- Ngoài ra, chúng tôi chỉ là vũ phu, ra trận chém giết là không được hàm hồ, đụng tới bao nhiêu quân địch là đánh bao nhiêu tên, tuy nhiên, hiện tại... Ở Cửu Châu còn phải dựa vào chỉ điểm của đại nhân nhiều hơn, tránh cho không làm hỏng đại kế triều đình.
Y cũng biết sách lược trưng Nhật của Đại Hán này, quân sự chỉ làm phụ trợ, thực hiện mục đích trong chính trị, tận lực phát động người Nhật Bổn đánh người Nhật Bổn, mà không phải một mặt cường điệu chém giết, cho nên hôm nay ở giai đoạn thứ nhất đã thành công đạt thành mục đích rồi, cũng quả thật cần đến người riêng biệt đưa ra đề nghị bước tiếp theo.
- Ta chính là vì chuyện này mà được thiên tử phái tới đây, Tất đoàn chính xin yên tâm, việc này trong lòng ta đã có lập sẵn kế sách rồi. Chu Phác không chút khiêm tốn đi trả lời, sau đó chỉ chỉ Lập Hoa Tông Mậu bên cạnh.- Đây, ta trước giới thiệu một chút, vị này chính là phiên chủ Liễu Hà phiên Lập Hoa Tông Mậu, ông ta hiện tại đã quy hàng nước ta rồi...
Tiếp theo, gã thả thấp giọng.- Ông ta rất có uy vọng bên trong phiên chủ, võ tướng của nước Nhật Bổn, có được trợ giúp của ông ta, giúp cho quân ta giảm đi không ít phiền toái. Lúc trước quân ta đã đánh tới trước cửa lãnh địa của hắn, may mắn là ta đã ràng buộc được bọn họ, mới không có mang đến phiền toái.
- Hả? Tất Túc đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức xoay đầu lại, thi lễ với Lập Hoa Tông Mậu một cái.
- Xin bái kiến phiên chủ! Lúc trước bộ hạ nếu có chỗ nào đắc tội, kính xin thứ tội!
Mặc dù là một quan quân cao ngạo của Đại Hán, kỳ thật trong lòng Tất Túc chướng mắt với người đã đầu hàng bên mình, nhưng hiện tại, một khi phải dùng đến hắn, Tất Túc đương nhiên cũng đành làm ra vẻ lễ phép ở ngoài mặt rồi.
Mặc dù cũng không biết đối phương rốt cuộc đang nói về cái gì, nhưng Lập Hoa Tông Mậu cũng biết được đối phương đang thể hiện thiện ý với mình, cho nên cũng vội vàng khom người thi lễ với đối phương. Mà lúc này, gia thần bên cạnh cũng phiên dịch cho y nghe lời của Tất Túc.
- Tướng quân không cần xin lỗi, từ xưa đến nay đánh giặc vốn chính là chuyện hung hiểm, lúc trước quý bộ không biết chuyện ta đã quy hàng, thì có tội gì? Lập Hoa Tông Mậu cung kính nói.- Sau khi nghe được chiến tích của tướng quân, vẫn luôn nuôi lòng ngưỡng mộ tướng quân, hôm nay gặp mặt, quả nhiên anh hùng khí khái, hổ tướng như thế, tại hạ cả đời hiếm thấy!
Bởi vì không rõ cơ cấu quân đội Đại Hán, cho nên Lập Hoa Tông Mậu dứt khoát lấy tướng quân để xưng hô Tất Túc, dù sao hướng đến chỗ cao hơn vẫn không có sai sót.
Tất Túc nghe không hiểu lời của ông ta, quay đầu nhìn về phía Chu Phác.
- Ông ta nói chuyện ông ta đã quy hàng bộ hạ của ngươi không biết được, cho nên không trách được ngươi. Chu Phác cười giải thích giùm Lập Hoa Tông Mậu.- Ngoài ra, ông ta còn nói ngươi là đại anh hùng.
Tiếp theo, gã vô tình cố ý bổ sung một câu.- Vị lão phiên chủ này, năm đó là đi theo Tú Cát đánh qua người Cao Ly, có giao chiến qua với đám người Lý Như Tùng, Lý Như Mai còn có Dương Nguyên nữa.
Sau khi nghe được giải thích của Chu Phác, một cỗ hưng phấn khó che dấu được xông lên trong lòng Tất Túc, thân là quan quân Liêu Đông, chư tướng Liêu Đông trước kia của triều đại Vạn Lịch Đại Minh y đương nhiên đều có nghe nói qua, lão nhân Liêu Đông bây giờ nói về chuyện phụ tử Lý Thành Lương, Lý Như Tùng vẫn là mặt mày hớn hở, con người vẫn là có chút lòng hư vinh, khi nghe được mình còn không thua kém hơn so với Lý gia (nhất là người nói ra lời này thật sự là người đã giao chiến qua với đám người Lý Như Tùng), y khẳng định là hết sức vui mừng rồi.