Binh lực của bọn họ quá ít, không bao trùm được toàn bộ đảo Cửu Châu, cho dù đem đảo Cửu Châu đánh cho nhão nhoẹt, đem từng cái gia tộc quyền thế đều đánh đến tan thành tro bụi, nhưng nếu muốn củng cố thống trị đảo Cửu châu, chỉ dựa vào đại binh là không được, vẫn phải cần đến trợ giúp của gia tộc quyền thế tại Cửu Châu.
Cho nên bọn họ vẫn luôn rất là trông mong quan viên Chu Phác do thiên tử phái tới đây, hy vọng gã dùng hết cố gắng của mình vì mọi người sắp xếp giải nạn, nhưng trong khoảng tháng ngày này Chu Phác vẫn luôn không có tin tức, cho nên bọn họ không làm ra một số dự tính xấu nhất không được.
Nhưng vào hôm nay, Chu Phác không ngờ đã qua đến đây, còn mang đến phiên chủ Nhật Bổn nguyện ý quy hàng, vậy làm sao không khiến cho gã hoan hô nhảy nhót.
- Cái phiên chủ Liễu Hà phiên kia... Hình như tên là Lập Hoa Tông Mậu đó? Lúc này, bên cạnh Nghiêm Quảng đột nhiên phục hồi lại tinh thần.- Đây chính là danh tướng năm xưa của Nhật Bổn đó? Đây đối với chúng ta thật ra có hữu dụng rất lớn.
Vì để chế định ra kế sách tác chiến tốt hơn, cho nên Nghiêm Quảng dĩ nhiên sẽ đi thu thập các loại tư liệu, tỉ mỉ nghiên cứu qua chiến sử cuộc chiến Nhật Bổn chinh phạt Cao Ly lúc trước. Lập Hoa Tông Mậu này y đương nhiên đã nghe nhiều nên quen thuộc rồi, cho nên y càng thêm vui mừng bất ngờ.
- Trên thư báo chiến thắng cũng viết tên của Chu đại nhân đi, hắn thật sự giúp đỡ rất nhiều cho chúng ta rồi. Triệu Tùng phá lên cười.- Bệ hạ quả nhiên không có nhìn lầm người!
Rất nhanh, Chu Phác và Lập Hoa Tông Mậu đã được vệ binh dẫn theo tiến vào.
Triệu Tùng và Nghiêm Quảng cùng nhau nghênh đón hai người bọn họ, Chu Phác đương nhiên không cần phải nói, bọn họ vô cùng lễ kính, mà ngay cả bản thân Lập Hoa Tông Mậu, Triệu Tùng vì biểu hiện ra thái độ chiêu hiền đãi sĩ cũng vẫn là hết sức cung kính, thái độ ngược lại với ngày thường, nói năng thận trọng lại nói vài câu khen thưởng, cũng làm cho Lập Hoa Tông Mậu có chút thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ).
Ở trong mắt Lập Hoa Tông Mậu xem ra, vị Tổng đại tướng được Đại Hán phái lại đây chinh phạt Mạc Phủ này, nhất định là một trong các tướng lĩnh cao cấp nhất của Đại Hán, cho nên cũng đồng dạng tất cung tất kính. Lão lúc này còn không biết số người cụ thể của quân đội Đại Hán, cũng không biết tầm quan trọng của mình là cỡ nào đối với Đại Hán.
Rất nhanh, tuy rằng ngôn ngữ không thông, nhưng Triệu Tùng và Nghiêm Quảng cũng đã trò chuyện với nhau thật vui vẻ với Lập Hoa Tông Mậu, nhất là vì bên Đại Hán cố ý muốn lôi kéo rộng rãi, hai cũng là bởi vì Lập Hoa Tông Mậu có nhận thức tổng thể, biết Đại Hán cần mình làm về cái gì, cho nên chưa bao giờ nói ngoa qua loa với đám người Triệu Tùng.
Đương nhiên khi Triệu Tùng và Nghiêm Quảng hỏi về đề nghị tác chiến, Lập Hoa Tông Mậu cũng thuật lại một lần đề nghị mà ông ta đã đề xuất qua với đám người Tất Túc rồi, sau đó đem hành động sau này của Tất Túc cũng báo cáo cho Triệu Tùng.
- Tất Túc này, hai lần ba phen đều làm theo ý mình, còn không có đợi mệnh lệnh tới là đã bắc tiến rồi, đây là không có để quân lệnh vào trong mắt rồi? Nghiêm quảng lúc này hơi có chút tức giận.- Có tiền đồ a, xem ra lá thư trước kia còn chưa đủ nghiêm khắc, dọa không được vị đoàn trưởng này rồi.
- Nếu Tất Túc đã xông tới, hơn nữa một đường truy kích đánh tới bên Liễu Hà phiên rồi, chúng ta tại đây cho dù muốn điều khiển chỉ huy hắn cũng rất khó, chỉ đành cho hắn tự mình tuỳ cơ ứng biến. Triệu Tùng thật ra cũng không mấy tức giận.- Hơn nữa, hắn làm ra bố trí như vậy cũng không sai, chúng ta quả thật hẳn là phải hai đường đi cắt đứt bọn họ —— Ngoài ra, hiện tại tình thế cấp bách, bảo hắn chờ đợi chúng ta kịp thời ứng biến mới ra lệnh cũng không đúng đắn.
- Biết ngay là ngài sẽ nói như vậy. Nghiêm Quảng khẽ nhíu mày.- Được rồi, việc này cũng không cần cãi tiếp nữa, tóm lại, tôi cũng đồng ý kế hoạch này. Hiện tại vấn đề nan giải của chúng ta đã không phải là làm sao đánh bại được quân Mạc Phủ, mà là làm sao sau khi đánh bại quân Mạc Phủ mau chóng giải quyết tốt hậu quả. Chúng ta hẳn là thừa cơ hội quân Mạc Phủ hiện tại tập trung ở cùng một chỗ với nhau, một tiếng trống cho tinh thần hăng hái thêm tiêu diệt toàn bộ bọn họ, bằng không nếu có một số tàn binh lưu lạc chung quanh mà nói, sẽ mang đến phiền toái cho chúng ta.
- Nghiêm tham nghị nói rất đúng, vậy cứ làm như thế đi, ta cũng là nghĩ như vậy. Triệu Tùng vui vẻ gật đầu.
Tiếp đó, gã gọi quan truyền lệnh đến đây, sau đó dặn dò y truyền đạt mệnh lệnh của mình cho hai vị đoàn trưởng ở tiền tuyến nơi xa là Mã Đòng Tế và Lê Hoàng Hà, chuẩn bị cho bọn họ tiếp tục nhằm hướng bắc hướng đông xuất phát, tranh thủ sớm một chút phối hợp với bộ đội đoàn Liêu Đông xuôi nam, bao vây chặt hang ổ cuối cùng của quân Mạc Phủ phiên thành phiên Cửu Lưu Mễ, không cho bất cứ kẻ nào trốn thoát.
Đúng vậy, ý của Triệu Tùng trước tiên là dùng bộ đội dã chiến bao vây phiên thành Cửu Lưu Mễ, lấy cách vây khốn này tiêu hao lương thực và sĩ khí của quân coi giữ bên trong phiên thành, sau đó chờ đợi đạn pháo đã đổ bộ chậm rãi vận đến dưới thành Cửu Lưu Mễ. Đúng vậy, quân đội Đại Hán tuân thủ theo răn dạy Tôn Tử, cũng không thích binh lực không không tiêu hao ở trong trận chiến công thành, cho nên bọn họ cực kỳ xem trọng đạn pháo, thích dùng pháo oanh đi mở tường thành.
Đại bác của Đại Hán có mấy chủng loại, dùng cho các phương diện khác nhau, hiện tại bộ đội các tiền tuyến sử dụng đều là dùng pháo nhỏ dành cho bộ đội dã chiến, pháo cối riêng biệt dùng cho công thành thì mới vừa từ trên biển vận đến trên đường bộ, những đại bác đó đều vô cùng nặng nề, cho dù dùng xe pháo riêng biệt, tốc độ vận chuyển cũng khá chậm chạp, cho nên bộ đội tiền tuyến cần phải chờ đợi thêm một thời giờ nữa.
Đồng thời, đám người Triệu Tùng còn có một mục đích.
- Chu đại nhân, không biết hịch văn cấp cho các gia tộc quyền thế Cửu Châu ngươi đã viết xong chưa?
Triệu Tùng đột nhiên hỏi Chu Phác.
- Ừ, khi rời khỏi Tất đoàn trưởng là ta đã viết xong rồi. Chu Phác trả lời ngay.- Hơn nữa ta đã khiến cho sứ giả Tát Ma phiên và Liễu Hà phiên mang đến cho các phiên chủ rồi, nói vậy bọn họ rất nhanh là đều nhận được.
Tiếp đó, y từ trong lòng ngực lấy ra một tờ bản sao, đưa đến trước mặt hai người.- Nơi này là bản sao nguyên bản, kính xin hai vị xem qua.
Triệu Tùng nhận lấy tấm hịch văn sao y nguyên "Cửu Châu thưởng phạt lệnh " này, sau đó nhìn sơ qua một lần.- Đúng vậy, viết rất tốt, hữu lý hữu lực!
- Nếu như không có binh uy và thắng lợi của Triệu lữ trưởng, vậy vốn sẽ không có lý và sức đáng nói rồi. Chu Phác hợp thời đi khen ngợi một câu.- Nếu không phải là bởi vì quân đội Đại Hán dễ dàng chiến thắng được quân Mạc Phủ như thế, vậy bọn gia tộc quyền thế Cửu Châu cũng sẽ không dễ dàng quy hàng như vậy.