Sau khi cẩn thận nghiệm chứng qua thân phận của Chu Phác, Hà Quý và quan binh Đại Hán lập tức kính chào Chu Phác, thái độ lập tức biến đổi —— Tuy rằng quân đội Đại Hán luôn luôn không hợp đồng lòng với bên Nội các, nhưng dù sao cũng là đấu tranh tầng trên, bọn quan binh cấp dưới vẫn theo bản năng rất là kính sợ quan viên triều đình.
Hơn nữa, Chu Phác dám bốc lên kỳ hiểm, trước khi Đại Hán đi đến đây đã xâm nhập vào Cửu Châu, đi khắp nơi đưa tin với phiên chủ gia tộc quyền thế lòng mang bất mãn với Mạc Phủ, loại hành động dũng cảm này cũng đã nhận được kính trọng của bọn quan binh Đại Hán luôn luôn sùng bái anh hùng như vậy.
Bởi vì quan binh Đại Hán tôn sùng đối với mình, cho nên Chu Phác cũng rất thoải mái ràng buộc đám quan binh này.
Bây giờ ở biên giới phiên Liễu Hà đã tập kết mấy trăm quan binh Đại Hán, đã trở thành một cỗ sức mạnh mãnh liệt, nhưng bởi vì trước kia vài ngày bọn họ vẫn luôn truy đuổi bại binh phiên Phúc Cương và các viện binh do các phiên khác phái tới đây, cho nên chưa nghỉ ngơi được gì cả, theo đề nghị của Chu Phác, bọn họ bắt đầu ngay tại chỗ xây dựng hạ trại, nghỉ ngơi và chỉnh đốn bộ đội, chuẩn bị chờ đợi viện binh tiếp ở phía sau.
Chiếu theo hiệp nghị đạt thành trước kia giữa Chu Phác và Lập Hoa Tông Mậu, quân đội Đại Hán không có giới hạn thông hành tại vùng đất phiên Liễu Hà, tuy nhiên không được vào phiên thành (đương nhiên quả thật cũng không cần phải đi vào), đồng thời quân đội Đại Hán cũng phải ràng buộc quân kỷ, không được đánh cướp dân chúng trong phiên Liễu Hà.
Khi Chu Phác thuật lại đòi hỏi của bên phiên Liễu Hà, bọn quan quân Đại Hán ở đây đều đáp ứng. Đương nhiên, đây không chỉ là bởi vì quân đội Đại Hán có thói quen làm theo tác phong không mảy may tơ hào, hoặc là e dè đồng minh Liễu Hà phiên, càng chủ yếu hơn chính là không muốn bởi vì binh lính rải rác cướp bóc mà kéo chậm tốc độ hành quân.
Khi trời gần tối, Lập Hoa Tông Mậu dẫn đầu phiên quân chủ lực trong phiên của mình đã tụ họp lại đi tới bên cạnh doanh trại lâm thời của Đại Hán, cũng giống như Đảo Tân gia, gã chuẩn bị làm người hợp tác với quân đội Đại Hán, hợp sức giúp đỡ bọn họ cùng nhau càn quét Cửu Châu.
Rất hiển nhiên, chỉ cần Đại Hán ở trong cuộc chiến tranh này đắc thắng, như vậy sau này bọn họ liền sẽ ở Nhật Bổn giữ lấy địa vị vô cùng trọng yếu, cho nên Lập Hoa Tông Mậu đương nhiên muốn trước tiên biểu hiện tích cực một chút, khiến đám người Hán này càng thêm coi trọng chính mình.
Vừa mới tới đây, gã mang theo mấy vị thân tín của mình đi tới trong trận quân đội Đại Hán, mượn cơ hội này, gã cũng cẩn thận quan sát một chút các quan binh Đại Hán. Những quan binh tuy rằng nhìn qua đều vô cùng mỏi mệt, nhưng trong doanh trại của bọn họ lại cẩn thận ngăn nắp, cũng không bởi vì hiện tại tình thế khá tốt này mà có một chút thư giãn, Hán binh canh gác vẫn cảnh giác nhìn mình.
Những quan binh Đại Hán này, tuy rằng bộ mặt đều khác nhau, nhưng thân thể bọn họ cũng vô cùng khỏe mạnh, hiển nhiên xưa nay chiếm được cấp dưỡng sung túc, hơn nữa theo gã những người này anh khí bừng bừng, hành động cũng là kỷ luật nghiêm minh, hết sức nhanh nhẹn.
Bộ đội tinh nhuệ như thế, cộng thêm đều mặc trang phục chỉnh tề như nhau, khiến gã nhìn đến một hồi tim đập thình thịch.
Lúc trước gã cũng đã đánh giặc qua nhiều năm, thậm chí còn đã giao thủ qua với biên quân tinh nhuệ nhất của Cao Ly và Đại Minh, tuy rằng quan binh Đại Hán hẳn là mạnh hơn một chút so với biên quân Đại Minh khi đó, nhưng gã tự nhận cũng tưởng tượng được dũng mãnh của quân đội Đại Hán.
Nhưng hiện tại sau khi thật sự gặp mặt, gã mới phát hiện. Bọn họ trận thế nghiêm khắc, hành tung cẩn thận, nghiêm túc, đều vượt xa bất cứ quân đội nào mà lúc trước gã đã từng gặp qua. Làm lão tướng nhiều năm, trong lòng của gã đương nhiên biết được, cái gì đông quốc vô song tây quốc vô song, ở trước mặt chiến trận đều là lời nói suông, võ tướng bất luận có dũng lực như thế nào, tới phía trước chiến trận cũng chỉ là một đóa hoa nhỏ bình thường mà thôi, chân chính quyết định hội chiến thắng bại chỉ có dựa vào tố chất của quan binh, mà tố chất những người này hiển nhiên so với trong dự đoán của gã còn tinh nhuệ hơn rất nhiều.
Khó trách bọn hắn không tốn chút sức nào đã đánh sụp đổ hết tất cả trận tuyến Mạc Phủ.
Trải qua mấy ngày hỗn loạn, hiện tại tình thế khá sáng sủa, càng ngày càng nhiều tin tức tập hợp tới trong Liễu Hà phiên rồi. Gã biết được, phiên binh Phúc Cương phiên đã bị triệt để đánh tan, quân đội mấy ngàn người bị đánh đến chật vật chạy trốn, sau đó ở bên trong truy kích mấy ngày của quân đội Đại Hán về cơ bản đã tiêu diệt sạch rồi; mà bên Trường Khi cũng dễ dàng bị sụp đổ, hiện tại thành Trường Khi cũng sắp rơi vào trong tay Đại Hán rồi.
Nghĩ đến đây, gã cũng âm thầm vui mừng cho vận may của mình, rốt cục giành nhau trước khi hết thảy không còn xoay chuyển được nhảy ra khỏi con thuyền Mạc Phủ mắt thấy phải chìm xuống thuyền này.
Quân đội Mạc Phủ hiện tại là cái dạng gì, trong lòng của gã là rất rõ ràng, gã cho rằng ở ngay dưới mũi của lính Đại Hán như thế, quân Mạc Phủ tuyệt đối không cách nào đánh thắng, mà ngay cả hang ổ Quan Đông bảo vệ được hay không cũng là vấn đề.
Nếu Mạc Phủ hoàn toàn bị tiêu diệt sạch hết, vậy với gã mà nói là tốt nhất, cho dù Mạc Phủ miễn cưỡng giữ được Quan Đông, vậy ít ra mình còn tồn tại danh phận đại nghĩa triều đình, vẫn như cũ làm được phiên chủ phiên lớn, vì Lập Hoa gia mưu được một phú quý.
Mang theo loại suy nghĩ giữ kín không nói ra này, gã đi tới chỗ sâu trong doanh trại lâm thời này, sau đó lại một lần nữa gặp được Chu Phác.
So sánh với nửa ngày trước, mặt mày của vị sứ giả Đại Hán này hiện giờ càng thêm ra vẻ hớn hở, hiển nhiên cảm thấy Đại Hán tiến binh thuận lợi như thế mà có cảm giác sâu sắc đắc ý. Mà Lập Hoa Tông Mậu hiện tại cũng không có làm ra vẻ ngạo mạn như vừa rồi ở trong thành phiên, mà là tỏ ra vẻ tất cung tất kính, gã khom người sau đó quỳ tới trên mặt đất rồi.
- Phiên chủ Liễu Hà Lập Hoa Tông Mậu, tham kiến thiên sứ.
Đối mặt với thi lễ của lão nhân này, Chu Phác cũng không có đáp lại, thật không phải là bởi vì gã kiêu căng, mà là bởi vì bây giờ gã đang ở trong quân doanh Đại Hán, thay mặt chính là triều đình Đại Hán và uy nghiêm của thiên tử Đại Hán.
Gã cũng muốn dùng loại phương thức này, xác lập quyền uy tuyệt đối của Đại Hán với mấy tên phiên chủ này.
- Phiên chủ xin đứng lên. Đợi đến khi Lập Hoa Tông Mậu hoàn toàn thi lễ xong, Chu Phác mới ra hiệu cho Lập Hoa Tông Mậu đứng lên, trên mặt cũng hơi hơi lộ ra ý cười.- Hôm nay làm phiền phiên chủ, sau này kính xin phiên chủ tiếp tục cố gắng, hết mình vì đại nghiệp hưng phục của triều đình quý quốc.
Chu Phác đã thương lượng xong với gã, từ hôm nay trở đi, Lập Hoa Tông Mậu chính là lấy cờ hiệu "Hưng phục triều đình, thảo phạt gian thần Đức Xuyên " công khai đứng ở bên quân đội Đại Hán rồi, sau đó truyền hịch khắp nơi, cổ động những người khác cũng cùng hợp tác với quân đội Đại Hán. Tuy rằng phiên chủ các nơi cũng không xem triều đình là thứ gì cả, nhưng cờ hiệu triều đình vẫn như cũ khiến cho bọn họ càng thêm không có cố kỵ nghiêng hẳn về hướng Đại Hán.