- Đi, chúng tôi đi trước, nơi này liền giao cho ngươi rồi! Mã Đồng Tể luôn miệng đáp lời, sau đó lập tức cùng các bộ hạ của mình hội hợp lại cùng nhau.
Bởi vì lúc trước đã hạ lệnh phải tập kết mọi người, cho nên ngay sau khi hai đoàn trưởng thảo luận thỏa đáng, bộ đội của Mã Đồng Tể lập tức liền chỉnh đốn xong rồi, Mã Đồng Tể cũng không chậm trễ, vung thẳng đao mệnh lệnh bộ đội sở thuộc tiến quân.
Mà thuộc hạ của Lê Hoàng Hà cũng chia ra ba liên, hộ tống đại quân hai phương hướng tiến quân, mà chính y thì lưu lại ở bãi đổ bộ, trấn thu phía sau, vả lại chờ đợi Triệu Tùng về sau truyền tới bất kỳ mệnh lệnh nào.
Sau khi trải qua mệnh lệnh của Mã Đồng Tể, lúc xế chiều, hai cánh quân đội áo đỏ bắt đầu rời khỏi trận địa bãi đổ bộ vốn có, hướng phía đất liền tiến quân.
Trên đỉnh núi phía xa, quân Mạc Phủ vẫn đang quan sát, lập tức liền báo động tĩnh mới nhất của quân đội Đại Hán cho Lão trung Nội Đằng Trung trọng, rồi sau đó, lão cũng lập tức từ bên trong cơn buồn ngủ mỏi mệt bị đánh thức dậy.
Ngày hôm qua bởi vì Đại Hán bắt đầu tấn công, cho nên lão sau khi tới được nơi này, trắng đêm không có ngủ, không chỉ là bởi vì pháo kích của hải quân Đại Hán, càng là bởi vì sầu lo và hoảng sợ trong lòng.
Mà sau khi tới buổi sáng, quân đội Đại Hán bắt đầu đổ bộ, hoảng sợ của lão càng thêm nhiều hơn mấy phần, nhưng mà tuy rằng trong nội tâm vẫn luôn có cách nghĩ thừa thời cơ quân đội Đại Hán bước chân chưa vững đi tập kích một lần, nhưng lửa đạn của hải quân Đại Hán thật sự quá mức lợi hại. Lão vốn dĩ không dám không không đưa vào bộ đội của mình tới bên trong tấn công không có hi vọng như vậy, cho nên chỉ đành ngồi xem.
Lúc ban đầu lão vẫn luôn lo lắng quân đội Đại Hán tấn công về phía đất liền, nhưng sau khi đợi rất lâu Đại Hán vẫn là một mực không có động thủ, thở phào một hơi nhẹ nhõm. Mệt nhọc cực đại rốt cuộc khiến lão không cách nào chống lại nổi, lão dù sao đã là một người gần kề năm mươi rồi, vào thời đại này xem như một người già, cơ năng thân thể đã suy thoái phần nhiều, thật sự khó mà chống đỡ được.
Dặn dò thuộc hạ một khi có biến đổi liền thông tri cho mình biết, Nội Đằng Trung Trọng liền ngủ thật say, thế nhưng lão cũng không có ngủ được bao lâu, liền bị bộ hạ lần nữa gọi dậy. Từ trong tình trạng mê muội bừng tỉnh sực tỉnh lại, Nội Đằng Trung Trọng lập tức liền bắt đầu hỏi thuộc hạ tình hình hiện giờ, sau đó lập tức đi ra chỗ quan sát động tĩnh quân đội Đại Hán.
Theo cái nhìn chăm chú của y, chỗ quân đội Đại Hán đổ bộ xuất hiện hai con trường dài màu đỏ, vả lại phân chia hai phương hướng đông và bắc tiến lên. Bởi vì duyên cớ quân phục, cánh quân bọn họ hành tiến vô cùng bắt mắt, giống như không có sợ hãi, vốn dĩ không có sợ hãi để lộ tin tức.
Nội Đằng Trung Trọng nhìn đội ngũ hành quân của quân đội Đại Hán, tay không khỏi nắm thật chặt. Lão thân là tầng cao Lão trung của Mạc phủ, xưa nay cũng có rất nhiều cơ hội đi xem biểu hiện của quân đội Mạc Phủ, theo lão trông thấy quân đội trong tay Mạc Phủ cũng không làm được tiến thoái có độ giống như bọn chúng.
Cho dù hiện giờ lập trường thân là kẻ địch, Nội Đằng Trung Trọng vẫn muốn tán thưởng những tố chất của quân đội này.
Nhưng tán thưởng là một chuyện, ứng đối thế nào là một chuyện khác rồi. Nội Đằng Trung Trọng buông xuống kính viễn vọng của mình, trầm tư suy nghĩ hẳn nên giải quyết vấn đề hiện tại thế nào.
Bọn chúng gióng trống khua chiêng như vậy, mục đích hiển nhiên rất đơn giản, chính là phải hai mặt càn quét, khiến Trường Khi biến thành một tòa thành trống không.
Theo lý mà nói, lão hiện giờ ứng đối tốt nhất chính là tấn công thẳng vào nơi quân đội Đại Hán đổ bộ, thừa lúc bọn chúng hiện giờ phái ra hai cánh bộ đội binh lực rỗng không, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái đánh thẳng quân đội Đại Hán nơi đó vào bên trong biển đi. Nói như vậy quân Hán ra ngoài cũng thành lục bình không có rễ, tùy thời đều tiêu diệt hết được.
Nhưng Nội Đằng Trung Trọng vẫn là quá mức kiêng kỵ lửa đạn trên biển của Đại Hán, trái lo phải nghĩ vẫn là cảm thấy không được đi mạo hiểm, hiện giờ quân đội Đại Hán rốt cuộc có bao nhiêu người đổ bộ vẫn là chưa biết rõ con số, nếu như gấp gáp đi tấn công, rất có khả năng sẽ chịu thua thiệt lớn.
Như vậy hiện giờ xem ra cách tốt nhất chỉ đành tụ họp lại cùng với quân đội trong thành Trường Khi đánh một cánh bộ đội xâm nhập đất liền trong số đó, chỉ cần đủ đánh tan thậm chí tận diệt một cánh quân đội Đại Hán chia ra, vậy khẳng định liền đả kích thật mạnh khí thế kiêu ngạo của bọn chúng, khiến bọn chúng sợ hãi, cũng kéo dài càng nhiều thời giờ cho mình bên này, cho Mạc Phủ.
Như vậy rốt cuộc là chặn một cánh phân đội này, quyết chiến với bọn chúng tốt hơn đây?
Đây cũng không cần suy tính nữa, cánh phân đội bắc tiến này thoạt nhìn chính là muốn cắt đứt tới lui nơi này của mình với thành Trường Khi, nhưng đây cũng tiện cho mình và Tằng Ngã Cổ Hựu trong thành Trường Khi liên hợp giáp công, chỉ cần mình và Tằng Ngã Cổ Hựu toàn lực xuất kích, cho dù vũ khí Đại Hán lợi hại, hẳn cũng đủ dựa và ưu thế số người đánh tan cánh quân đội Đại Hán này, bảo vệ tới lui trong ngoài thành Trường Khi.
Lúc này Nội Đằng Trung Trọng còn không biết tin tức quân đội phiên Phúc Cương của Hắc Điền Trung Chi đã một dãy vịnh Bác Đa ngăn cản quân đội Đại Hán thất bại… cho dù biết, chỉ sợ cũng sẽ cảm thấy đó là bởi vì phiên quân Phúc Cương thật sự quá yếu.
Bởi vì nơi biên thùy đất Cửu Châu, hơn nữa về đất đai cơ bản đều bị bọn phiên chủ các nơi chia cắt, cho nên quân đội Mạc Phủ bố trí ở Trường Khi cũng không nhiều, tổng cộng chỉ có một hai ngàn người. Mạc Phủ chủ yếu dùng sách lược chia để trị, với thực lực cực đại của Mạc Phủ ở Bản Châu làm uy hiếp để giữ vững thống trị.
Bởi vì đã sớm bắt đầu truyền lệnh các phiên xung quanh, bảo bọn họ phái binh tập kết lại đây, nhất là có được ủng hộ to lớn của Hữu Mã gia phiên Cửu Lưu Mễ, cho nên binh lực Nội Đằng Trung Trọng có được mở rộng rất lớn, đã có thực lực năm sáu ngàn người. Vả lại chuyển dời bất kỳ lúc nào, các phiên tiếp tục điều binh lại đây viện trợ, khẳng định càng ngày càng nhiều.
Năng lực đánh trận của phiên binh và phiên binh là có chênh lệch, phiên Phúc Cương vẫn luôn vô cùng khó khăn, vả lại phiên chủ không được lòng người, cho nên sức mạnh quân sự vô cùng yếu ớt, đánh không lại quân đội Đại Hán rất bình thường, nhưng có một vài phiên, Nội Đằng Trung Trọng lại ký thác kỳ vọng cao, chẳng hạn như Lập Hoa gia của Liễu Hà phiên.
Làm chủ hiện giờ của Lập Hoa gia Lập Hoa Tông Mậu, vào thời Chiến Quốc chính là một vị võ tướng vô cùng nổi danh, đầu nhập vào dưới trướng Phong Thần Tú Cát lập được chiến công hiển hách, được người khác xưng tụng là mãnh tướng đứng đầu Tây quốc. Ông ta tuy rằng tuổi tác đã cao, nhưng là mang binh nhiều năm như vậy, phiên binh dưới tay khẳng định không giống người thường. Mặt khác càng khiến người vui mừng chính là, Lập Hoa Tông Mậu từng tham dự qua cuộc chinh phạt Cao Ly Phong Thần Tú Cát chủ trị, vả lại ở Cao Ly nhiều lần lập chiến công, không chỉ đánh tan người Cao Ly, vả lại còn nhiều lần mang tới tổn thất thảm trọng cho quân đội nước Minh, chẳng hạn như cuộc chiến Bích Đề Quán ông ta cũng có tham dự, tướng lĩnh quân Minh bên trong cuộc chiến đó tổn thất cực đại.