- Lúc trước khi thảo luận, bản thân Đại lão ngài cũng là đồng ý dùng thủ đoạn cứng rắn mạnh mẽ đi chống đối Đại Hán, vì sao hiện tại lại thay đổi? Một vị Lão trung khác của Tửu Tỉnh gia có mặt ở đây là Tửu Tỉnh Trung Thắng đột nhiên đặt câu hỏi rồi.- Trung Thế mới vừa nói ra mặc dù có chút bất công, nhưng ta cảm thấy trên đại thể là không có sai, nếu một mặt nhượng bộ, sự việc chỉ biết sẽ càng ngày càng trở nên tồi tệ, cũng sẽ bị người ta xem thường. Tuy rằng hiện tại tình thế không ổn, nhưng nhiều lắm là mậu dịch giữa hai nước bị gián đoạn một thời gian thôi, đối với nước ta cũng không có tổn hại quá lớn, ngược lại là Đại Hán sẽ bởi vì khó chịu đựng nổi tổn thương này mà không thỏa hiệp với chúng ta không được.
- Trước kia là trước kia, trước kia ai nghĩ ra được Đại Hán lại biết dùng phương thức này để ứng đối chứ? Hiện giờ giao tình giữa hai nước đã đi tới một hoàn cảnh rất nguy hiểm rồi, không nên tiếp tục lỗ mãng xông bừa nữa, mà hẳn là ngẫm lại dùng cách khác càng thêm khéo léo đến giải quyết, như vậy mới có lợi cho Nhật Bổn, cứ ngồi nói chuyện về thể diện gì đó là không có ý nghĩa.
- Đại nhân, ta cũng không cảm thấy suy nghĩ của chính mình là lỗ mãng. Lúc này Tửu Tỉnh Trung Thế không kìm nổi mở miệng.
- Ngược lại, khi Đại Hán làm ra thủ đoạn như vậy đến bức ép chúng ta, chúng ta kỳ thật đã không có bao nhiêu lựa chọn rồi, ngoại trừ bức ép bọn họ trở về lập trường cũ ra, thủ đoạn của bên đó đều không có bao nhiêu ý nghĩa.
- Tại sao không có lựa chọn nào khác? Không lẽ lúc đầu chúng ta chính là vì muốn khiến cho giao tình giữa hai nước vỡ tan mà làm chuyện này sao? Một mặt cứng rắn, mạnh mẽ thật ra cũng rất dễ nghe, nhưng bởi vậy khi bị tổn thất thì người nào đứng ra chịu trọng trách đây? Tỉnh Y Trực Hiếu có chút nổi giận.- Vì khôi phục mậu dịch lui tới với Trung Nguyên, thần quân và tổ tiên tướng quân đã hao tốn bao nhiêu tâm huyết, các vị chẳng lẽ quên rồi sao? Tại sao bởi vì tức giận nhất thời dễ dàng khiến cho cái tâm huyết này như nước chảy về Biển Đông?
- Thần quân và tổ tiên tướng quân dĩ nhiên cũng sẽ không hy vọng chúng ta yếu thế nhượng bộ với Đại Hán! Tửu Tỉnh Trung Thế trả lời ngay.
Mắt thấy mình còn chưa có phát biểu ý kiến, Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu cũng đã cùng với hai vị Lão trung Tửu Tỉnh gia cãi cọ, Đức Xuyên Gia Quang không khỏi trong lòng nổi giận.
Khi gã còn quá nhỏ tuổi, phụ thân trước khi chết lưu lại các trọng thần này hiện tại lưu lại sức ảnh hưởng quá lớn, nhất là thế lớn cắm sâu như hai nhà Tỉnh Y và Tửu Tỉnh, thân là Đại Danh phổ đại tầm vóc lớn nhất, lại tự cao cho rằng mình nhậm chức nhiều năm ở Mạc Phủ, thật sự có chút kiêu căng.
Gã vốn đã nghĩ qua sau này phải từ từ đề bạt bọn thân tín của mình, đem các trọng thần một thế hệ Lão trung này thay mới hết, hiện tại xem ra vô cùng cần thiết. Tuy nhiên bây giờ còn phải dùng tới bọn họ, chỉ đành tạm thời trước tiên nhẫn nại thêm một chút.
Gã giơ lên cây quạt, sau đó hung hăng vỗ mấy cái trên bàn ngay trước mặt mình, cán quạt bằng trúc gần như ngay tại cùng lúc đó bị bẻ gãy, phát ra một tiếng động vang lên.
Tiếng vang nhỏ nhưng nặng nề này, lập tức khiến cho mấy vị trọng thần đã cãi vã với nhau này khôi phục lại lý trí, bọn họ vội vàng không dám lên tiếng nữa, sau đó cúi đầu quỳ ngồi.
- Các ngươi cứ cãi vã như vậy hoài, một ngày cũng thảo luận không ra một kết quả. Gã lạnh lùng nhìn mấy vị trọng thần này.- Nhưng thời giờ lại chỉ sẽ không công mà trôi qua, đến lúc đó tình thế chỉ biết càng ngày càng ác liệt. Các ngươi vừa rồi nhắc tới thần quân, nhắc tới tiên phụ ta, như vậy ta muốn hỏi, chẳng lẽ bọn họ khi còn tại thế, các ngươi cũng là làm việc như vậy đấy sao?
Kiểu chất vấn nghiêm khắc gần như trách cứ này, mấy vị trọng thần ai cũng chịu không nổi, vội vàng đều quỳ xuống một lần nữa, thở lớn cũng không dám ra.
Sau khi phát tiết xong cơn tức giận trong lòng mình, Đức Xuyên Gia Quang cuối cùng bình tĩnh lại, một lần nữa nhìn Tỉnh Y Trực Hiếu.
- Ngươi nói phải dụ dỗ, vậy ngươi dự tính dụ dỗ như thế nào, như thế nào khiến cho bọn họ buông tha chính sách như bây giờ, cùng chúng ta lui tới bình thường?
- Bẩm đại nhân, ta nói dụ dỗ, đương nhiên không phải chỉ một mặt là dụ dỗ thôi, mà là theo tình huống không buông bỏ lập trường của chúng ta, cố gắng khiến cho Đại Hán cảm nhận được thành ý của chúng ta, đồng thời làm nhạt đi những thứ bị ảnh hưởng khi tranh cãi mậu dịch đã mang đến lúc trước. Dù sao cũng phải nói cho có lễ có nghĩa, dĩ hòa vi quý. Tỉnh Y Trực Hiếu vẫn như cũ cúi thấp đầu, lấy giọng điệu vô cùng cung kính đi trả lời.- Cụ thể thực hiện chính là lấy lý do đã hoàn thành đơn đặt hàng với người Hà Lan, một lần nữa mở lại xuất khẩu đồng với bên Đại Hán, đồng thời tỏ vẻ xin lỗi lúc trước đã xảy ra một số tranh cãi, và cố gắng bổ sung số lượng xuất khẩu đồng trước kia bị thiếu hụt. Đồng thời, về điều kiện mậu dịch, cũng làm ra một số nhượng bộ, không nên vội vàng lập tức đi hạn chế tầm vóc mậu dịch giữa hai nước, cùng bọn họ trước tiên thương định duy trì tầm vóc mậu dịch như hiện tại, sau đó, lấy tốc độ nhẹ nhàng từng năm chậm lại số lượng mậu dịch giữa hai nước, ngăn cản vàng bạc chảy ra. Như vậy cũng cấp cho Đại Hán một khoảng tháng ngày đi làm thích ứng, nghĩ thấy cảm xúc mâu thuẫn của bọn họ sẽ giảm đi rất nhiều.
- Đại lão còn nói không phải sợ hãi rồi, làm như vậy không phải là yếu thế sao? Việc này sẽ chỉ khiến cho Đại Hán càng thêm xem thường chúng ta mà thôi, sau này bọn họ sẽ càng thêm không có sợ hãi, đối với chúng ta một chút ưu đãi đều không có. Nếu sau này tiếp tục cùng loại hành vi này mà nói, chúng ta chẳng lẽ còn phải tiếp tục nhượng bộ sao? Chúng ta rốt cuộc phải nhượng bộ tới khi nào đây? Ta xem còn không bằng ngay từ đầu cứ nghiêm chỉnh cho bọn họ thấy được lập trường của chúng ta thì tương đối sẽ tốt hơn. Tửu Tỉnh Trung Thắng không kìm nổi nói.- Đại Hán tuy rằng hùng mạnh, nhưng kỳ thật với thực lực của chúng ta, cũng không cần phải ăn nói khép nép với bọn họ như thế.
- Đây cũng không phải là vấn đề yếu thế hoặc là không yếu thế, việc lui tới giữa hai nước vốn chính là cò kè mặc cả, cuối cùng đạt thành thỏa hiệp, đâu có chuyện tốt nước nào cái gì cũng không nói là thẳng thừng nghe theo chúng ta? Nếu điều kiện trước kia chúng ta cho ra bọn họ xem ra không được chấp nhận, vậy chúng ta hãy hạ giá lại, đồng thời giảm nhỏ đòi hỏi, như vậy bọn họ sẽ dễ dàng đồng ý thôi. Tỉnh Y Trực Hiếu phản đối ngay.- Nếu duy trì mậu dịch đối với chúng ta có hữu dụng, chúng ta phải nghĩ cách suy xét lấy cơ sở ban đầu, mà không phải luôn nghĩ nêu ra loại vấn đề cường thế hoặc là yếu thế không có chút ý nghĩa nào.
Tiếp theo, ông ta thả chậm lại thái độ, một lần nữa ngẩng đầu lên nhìn Đức Xuyên Gia Quang.- Đương nhiên, chúng ta cũng không được chỉ rơi chậm lại thái độ cũng không khiến cho đối phương nhìn thấy được quyết tâm của chúng ta, chúng ta quả thật hẳn là phải phơi bày một số thực lực của chúng ta cho Đại Hán thấy được, như vậy bọn họ cũng sẽ cẩn thận đi suy xét lại chúng ta đề xuất ra cách mới này, ta nghĩ chỉ cần chúng ta vừa đấm vừa xoa, Đại Hán vẫn sẽ dừng lại hành động này của bọn họ, ngược lại sẽ thương thảo với chúng ta và cho ra một thể chế mậu dịch mới chân chính hữu hiệu thi hành.
- Vậy cứng rắn lại là chỉ cái gì đây? Đức Xuyên Gia Quang hỏi lại.