- Triệu soái, hết thảy thuận lợi, đây chính là cái cuối cùng a! Thái Đức đầy mặt vui sướng nhìn Triệu Tùng.- Chúng ta mau chóng truyền cái tin thắng trận này trở về đi. Thái tử điện hạ có khả năng không chờ được nữa đâu?
- Đánh được không tệ, thế nhưng đây chỉ là mới bắt đầu mà thôi. Triệu Tùng buông xuống kính viễn vọng, hình như là đang nói với chính mình.- Tốt lắm, chúng ta đi thôi, khởi trình đi ngoài biển Trường Khi.
Thu nhận lấy giáo huấn hai lần Đại Nguyên năm đó lúc tấn công Nhật Bổn đều bởi vì lấy thuyền biển và toàn bộ binh lực tập trung ở một vùng vịnh Bác Đa cho nên khắp chốn chịu khống chế, binh lực không cách nào mở rộng, quân đội Đại Hán lúc vạch kế tấn công Cửu Châu cũng làm rất nhiều điều chỉnh.
Suy xét đầu đủ tới trên biển Đại Hán có được ưu thế tuyệt đối, Mạc Phủ vốn dĩ không có sức mạnh trên biển đủ chống cự, cho nên quân đội Đại Hán không bị hạn chế di động trên biển, Triệu Tùng và bọn quan tham nghị của y quyết định phải chia binh hai đường, đồng thời bổ bộ hai nơi.
Một chỗ là vịnh Bác Đa vùng bắc Cửu Châu, một cái khác dĩ nhiên chính là vùng đất Trường Khi phía tây Cửu Châu.
Hai nơi này đều là vùng đất điều kiện địa lý hoàn hảo, tiện để đổ bộ, vả lại Trường Khi là vùng đất cốt lỗi của Mạc Phủ ở Cửu Châu, tấn công thẳng Trường Khi, đủ khiến cho Mạc Phủ không giao chiến với Đại Hán không được, giảm bớt thời giờ Đại Hán công hạ Cửu Châu.
Vào lúc xế chiều, theo hiệu lệnh của cờ hiệu, đội thuyền Đại Hán thốt nhiên chuyển hướng, đại bộ phận chiến hạm và thuyền vận chuyển rời khỏi vịnh Bác Đa, chỉ lưu lại một phần nhỏ quân đội ở nơi này, chuẩn bị nghỉ ngơi một ngày, lại tiếp tục tấn công phiên Phúc Cương ven biển, khống chế mảnh đất này trong tay quân đội Đại Hán, sau đó bọn họ sẽ tiếp tục tấn công phía bắc Cửu Châu, thảo phạt công chiếm cảng Môn Ty và Tiểu Thương, cắt đứt đường tới lui giữa đảo Bản Châu và đảo Cửu Châu.
Mà nơi đó, cũng xem như một nơi căn cơ vận chuyển đồ vật của Đại Hán chống đỡ một bước đánh trận tiếp theo của quân đội Đại Hán.
Triệu Tùng cũng theo đội thuyền này một đường chạy tới Trường Khi, gã định phương hướng chủ công ở Trường Khi, dĩ nhiên phải đích thân chỉ huy. Hạm đội khổng lồ lại lần nữa tập hợp, trùng trùng điệp điệp lái về phía nam.
Hành động của bọn họ không bao lâu, liền đi tới trên mặt biển Bình Hộ, nhưng mà lúc này lại có mấy chiếc thuyền chắn ở phía trước tuyến đường của bọn họ. Những thuyền này thể tích rất lớn, vả lại kiểu dáng là phong phạm Tây Dương, thoạt nhìn hẳn là thương thuyền nước ngoài tới Nhật Bổn, mà không phải chiến thuyền của bổn quốc Nhật Bổn.
Thái Đức không dám chậm trễ, lập tức liền bảo người ở trên biển đánh ra cờ hiệu, đòi những thuyền này lập tức nhường đường, không được cản trở hành động của đội thuyền Đại Hán, đồng thời mệnh lệnh đội thuyền của mình phòng bị, nếu như không phải bởi vì một cuộc chiến mới vừa rồi mất đi quá nhiều đạn pháo, chỉ sợ y cũng muốn thẳng thừng hạ lệnh nhắm những con thuyền này nã pháo, lấy bọn họ tế cờ ồi.
Sau khi nhìn thấy hiệu cờ của hải quân Đại Hán, những thương thuyền đó đồng dạng hồi đáp, ngay thời điểm nhìn rõ bọn họ đang nói cái gì, sắc mặt Thái Đức trở nên có chút kỳ quái.
- Sao có chuyện gì? Triệu Tùng hỏi.
- Triệu soái, nhưng thuyền này là thuyền của người Hà Lan, bọn họ là thương nhân, đang sửa soạn đi Bình Hộ kinh thương, hiện giờ muốn nói chuyện với chúng ta… Thái Đức sắc mặt có chút kỳ quái.- Triệu soái, chúng ta việc không nên chậm trễ, rõ ràng không cần quản tới bọn họ, nếu như bọn họ có gan làm vướng bận, thẳng thừng đánh chìm thì tốt rồi.
- Người Hà Lan tuy rằng thuyền ít, nhưng dù sao thuyền tốt pháo mạnh, nếu như được, vẫn là không cần phức tạp cùng bọn họ đánh tiếp một trận nữa, không cần bức bọn họ tới một phía Mạc Phủ có ý đối nghịch với chúng ta. Sau khi suy xét chốc lát, Triệu Tùng lắc lắc đầu, bác bỏ đề nghị của Thái Đức.- Người không biết vô tội, bọn họ cũng không biết chúng ta làm cái gì, có nghi ngờ cũng bình thường. Như vậy đi, ngươi đánh ra cờ hiệu, bảo bọn họ không nên chắn đường chúng ta. Ta tiếp kiến mấy người thay mặt bọn họ nói rõ tình hình với bọn họ.
- Được rồi, Triệu soái. Thái Đức gật đầu.
Tuy rằng y là Hầu tước hơn nữa là một trong nguyên lão của hải quân, còn Triệu Tùng bây giờ chỉ là một Bá tước, vả lại chỉ là một trong các vị lữ trưởng của lục quân, nhưng hiện giờ hải quân Đại Hán dù sao vẫn là thấp hơn một chút so với lục quân, vả lại hoàng đế và thái tử đều đã lệnh rõ nhiều lần. Triệu Tùng là chủ tướng lần chinh phạt này, mặc kệ là lục quân hay là hải quân đều phải nghe theo chỉ thị của gã, cho nên Thái Đức ngược lại cũng không để ý cung kính với gã mấy phần, chiếu theo phán đoán của gã để làm việc.
Huống chi, gã còn là một “người Triệu gia” chân chính.
Theo hiệu lệnh của Thái Đức, Tung Sơn hiệu lập tức đánh ra hiệu cờ, sau đó người Hà Lan rất nhanh liền đưa ra quyết định, mấy con thuyền đều chuyển thuyền về hướng khác, không hề quấy nhiễu hạm đội của Đại Hán, còn trên thương thuyền bỏ xuống một con thuyền nhỏ, mấy người chèo thuyền nhỏ tới Tung Sơn hiệu bên này.
Bọn họ rất nhanh đã được kéo lên Tung Sơn hiệu, sau đó không màn tới thân thể đã ươn ướt, người đầu lĩnh Hà Lan lập tức liền hỏi.
- Tôi là Phạm Qua Trạch Đặc người Hà Lan, hiện giờ là thay mặt mậu dịch của Hà Lan trú ở thương quán Nhật Bổn, xin hỏi quan chỉ huy đội chiến hạm này là ai? Tôi muốn cầu kiến ông ấy!
Y huyên thuyên nói một tràng dài, bọn lính đều mờ mịt nghe không hiểu, tuy nhiên trên Tung Sơn hiệu có một số người Tây Dương ở đây, trong số bọn họ có người biết tiếng Hà Lan, cho nên rất nhanh liền có người sang phiên dịch, sau đó mang y tới bên cạnh Thái Đức và Triệu Tùng.
- Hai vị các hạ tôn kinh, thật vui mừng gặp được các người. Sau khi phiên dịch giới thiệu thân phận Triệu Tùng và Thái Đức, y lập tức hành lễ với hai người này.- Trong cục diện như vậy, tôi thiết nghĩ các ngài nhất định là có trọng nhiệm trên thân… Thế nhưng tôi vẫn phải mạo muội muốn xin các ngài bớt chút thì giờ giải thích một chút, các ngài một cánh hạm đội khổng lồ như vậy tới được nơi này, rốt cuộc là sửa soạn làm cái gì đấy?
Bởi vì tầm vóc pháo kích rất lớn, trên vịnh Bác Đa tiếng pháo ầm ì, sớm đã truyền tới trong địa phận Bình Hộ phiên rồi, nghe thấy loại tiếng động này, người Hà Lan vốn dĩ liền bởi vì quấy rầy của hải tặc Đại Hán mà đã trong lòng có chút sợ hãi, hiện giờ trở nên càng thêm hoảng hốt thất kinh. Ngay thời điểm thương quán nhận ra có hạm đội Đại Hán từ phía bắc xuôi nam, bọn họ trở nên lớn gan ngồi mấy con thuyền tới ngoài biển, muốn thăm dò rõ ràng rốt cuộc nảy sinh tình hình gì, sau đó lại quyết định làm như thế nào.
- Ta là tướng lĩnh Đại Hán phái tới chinh phạt Mạc Phủ Nhật Bổn. Triệu Tùng cũng không có vòng vo cùng y, thẳng thừng liền bày ra sự thật.- Vừa rồi chúng tôi đã pháo kích phiên Phúc Cương, kế tiếp chúng tôi sắp sửa xuôi nam tấn công Trường Khi, thậm chí nhiều chỗ hơn nữa.