- Ngài… ngài nói quý quốc đã cùng Nhật Bổn phát động chiến tranh rồi sao? Qua Trạch Đặc lớn tiếng hốt hoảng, có vẻ mờ mịt không hiểu.- Nhưng… Nhưng chúng tôi không có nhận được thông tri gì cả?
- Chúng tôi cũng không có phát động chiến tranh đối với Nhật Bổn, chỉ là tới thảo phạt Mạc Phủ mà thôi. Mạc Phủ cũng không phải triều đình Nhật Bổn, đây là hai việc khác nhau. Triệu Tùng sa sầm mặt trả lời.- Tóm lại trận chiến này đã bắt đầu rồi, tôi hi vọng các ngươi về sau không cần nhúng tay vào để tránh tai họa tới chính mình.
Qua Trạch Đặc hiện giờ đã rõ ràng rồi, đây là một cuộc chiến tranh không báo trước, Đại Hán trước đó không có làm ra bất kỳ thông báo nào với phương diện Nhật Bổn, thẳng thừng phát động chiến tranh, sau đó lấy hạm đội của mình phát động tấn công với đảo Cửu Châu.
Tuy rằng vị tướng quân này cố ý dùng Mạc Phủ cũng không phải chính phủ hợp pháp của Nhật Bổn để biện giải cho hành động của quốc gia mình, nhưng theo y trông thấy dĩ nhiên là mượn cớ không cách nào thành lập.
Tuy nhiên, y ngược lại cũng không muốn đối với hành vi của Đại Hán làm ra bình luận về đạo đức. Y là một thương nhân, vả lại là thương nhân không ngại phương xa từ Hà Lan tới được Ba Đạt Duy Á sau cùng tới được Nhật Bổn, sự tình phạm vào đạo đức bản thân y cũng đã làm không ít, nào đây có hứng thú chỉ trích người khác?
Hơn nữa, hiện giờ đại địa Châu Âu cũng là như thế, chiến tranh Đức Ý Lợi còn đang tiếp tục không ngừng, lãnh chúa phong kiến các nơi và chư hầu cũng sớm đã là không từ thủ đoạn không hề cố kỵ, đánh cho toàn bộ đại địa Đức Ý Lợi tiếng kêu than dậy khắp trời đất, chết bị thương vô số, loại hành vi chiến không báo trước này, y sớm đã nhìn thấy quá quen thuộc rồi.
Nếu một sự thật đã xảy ra như vậy, y nghĩ tới chính là từ trong đó vớt vát lợi ít, hoặc là ít nhất tránh cho tổn thất càng nhiều hơn nữa.
Can thiệp khẳng định là không khả năng, Hà Lan ở Nhật Bổn chỉ có mấy con thuyền như vậy, vả lại còn là thương thuyền, sức chiến đấu vốn dĩ không cách nào đánh đồng cùng với hạm đội hải quân Đại Hán, can thiệp không khác gì là lấy trứng chọi đá, y tuyệt sẽ không làm như vậy.
Nhưng Nhật Bổn là thị trường trọng yếu Hà Lan ở Phương Đông, công ty Đông Ấn Độ ở nơi này có được lợi ích cực lớn, nếu như bởi vì một cuộc chiến tranh như vậy mà mất lợi ích, vậy thật sự khó mà cam lòng.
- Tướng quân, ý của ngài tôi đã hiểu, xin ngài tin tưởng, quý quốc giao chiến với nước khác, tôi làm người Hà Lan tuyệt không có ý can thiệp, cũng sẽ không đứng ở bên phía người Nhật Bổn nào chống cự quân đội của ngài. Qua Đặc Trạch trước tiên là biểu đạt lập trường trung lập của mình, sau đó lại đề ra điều kiện của mình.- Thế nhưng, thiết nghĩ ngài cũng biết, nước tôi và Nhật Bổn vẫn luôn có tới lui thương nghiệp chặt chẽ, chúng tôi ở nơi Bình Hộ phiên còn có thương quán tồn tại. Nơi đó chúng tôi có rất nhiều người đã cư trú mấy chục năm. Tôi mạo muội thỉnh cầu ngài, mệnh lệnh binh lính của ngài không nên uy hiếp tài sản chúng tôi ở nơi đó được không?
- Chúng tôi cũng không có ý phá hoại tài sản của thương nhân quý quốc. Triệu Tùng sau khi nghe xong phiên dịch lập tức trả lời.- Thế nhưng đánh trận chính là đánh trận, nếu như chúng tôi không đánh nhau ở Bình Hộ phiên không được, như vậy chúng tôi cũng không cách nào bảm đảm nhất định sẽ không tổn hại tới tài sản của thương nhân quý quốc. Cho nên, vì lợi ích trước mắt của mọi người, tôi kiến nghị sau khi ngài quay về thương lượng với phiên chủ Bình Hộ phiên, khuyên ông ta trong lúc chiến tranh giống như thương nhân quý quốc giữ vững trung lập, không cần phải vì Mạc Phủ tới giao chiến cùng chúng tôi.
- Cái này… chúng tôi cũng không hay can thiệp tới bên trong nội chính của Nhật Bổn. Qua Trạch Đặc cảm thấy có chút khó xử.- Quyết định của phiên chủ không phải thứ chúng tôi khống chế được.
- Vậy thì xin ngài cố gắng, nếu không chúng tôi cũng không bảm đảo tình thế sẽ tiến triển như thế nào nữa. Triệu Tùng không kiên nhẫn phất tay.- Tốt rồi, ngài còn có đòi hỏi khác không? Tôi bên này thời giờ vô cùng cấp bách.
- Đòi hỏi của tướng quân tôi cũng đã hiểu rồi… Chúng tôi sẽ vì bảo toàn tài sản của chúng tôi mà cố gắng. Qua Trạch Đặc sau khi nhíu mày suy tư trong chốc lát, khom mình thi lễ với y.- Vào loại thời khắc này, tôi xin ngài rộng lòng từ bi, cho phép chúng tôi phái ra mấy con thuyền đưa các thương nhân không bằng lòng lưu lại đây trở về Ba Đạt Duy Á, vả lại nói tin tức cho tầng lớp cao công ty chúng tôi.
Triệu Tùng không có đáp lời, mà là nhìn xem Thái Đức, Thái Đức khẽ gật đầu một cái.
- Được rồi, vậy nên đáp ứng ngài, chúng ta cho phép các ngài rời khỏi Nhật Bổn, tuy nhiên phải đánh ra cờ hiệu. Thái Đức lập tức nói với Qua Trạch Đặc.- Đúng rồi, ta còn có một đòi hỏi, hiện giờ chúng tôi giao chiến với Mạc Phủ, chúng tôi không hi vọng các ngài vì Mạc Phủ cung ứng bất kỳ trợ giúp nào. Buôn bán vũ khí đạn dược cũng không được. Sau cuộc chiến nếu như chúng tôi nhận ra có thương thuyền tới Nhật Bổn sẽ nhất loạt cảnh cáo. Nếu không nghe theo lời cảnh cáo chúng tôi sẽ coi như nó là chiến hạm địch, lúc cần thiết lập tức đánh chìm. Cho nên người các người về Ba Đạt Duy Á tốt nhất cũng nói việc này cho bọn họ, tránh cho có thương thuyền không may gặp họa.
Đòi hỏi hung hoành như thế, khiến Qua Đặc Trạch trên mặt thoáng chốc trở nên trắng bệch.
- Đòi hỏi này… đối với chúng tôi mà nói quá khó khăn rồi. Hai vị tướng quân, thiết nghĩ các ngài đều biết, công ty chúng tôi vẫn luôn có tới lui mậu dịch thường xuyên ổn định lâu dài với Nhật Bổn…
- Hiện giờ hai nước giao chiến, Mạc Phủ đã sứt đầu mẻ trán, làm sao còn có công phu mua đồ của quý quốc nữa. Cho dù đưa tới lại hữu dụng gì? Triệu Tùng nhíu lông mày.- Đây không phải đòi hỏi của chúng tôi, đây là mệnh lệnh của chúng tôi. Trong đoạn tháng ngày này, quý quốc có đồ vật cần gấp gì hãy thu mua ở nước tôi. Diện tích lãnh thổ nước tôi rộng lớn sản vật phong phú, thiết nghĩ thỏa mãn được đòi hỏi của quý quốc rồi.
Đòi hỏi khắc nghiệt như thế, khiến Qua Trạch Đặc rất cảm thấy khó xử, thế nhưng y cũng biết, y hiện giờ cũng không có bất kỳ cơ hội nào cự tuyệt điều kiện đối phương, chỉ đành trước tiên nghĩ cách trở về Ba Đạt Duy Á xem thử tầng bậc cao công ty suy xét thế nào.
- Được rồi, tôi sẽ chuyển đạt đòi hỏi của quý quốc cho công ty. Y cẩn thận dè dặt nhìn Triệu Tùng.- Như vậy, tôi còn muốn hỏi ngài một câu. Sau khi cuộc chiến kết thúc, chúng tôi được lần nữa khôi phục mậu dịch với Nhật Bổn không?
- Sau khi cuộc chiến chấm dứt, hết thảy đều khôi phục bình thường, chúng tôi chỉ là muốn trừng phạt một chút đôi với Mạc Phủ bất kính với chúng tôi mà thôi. Triệu Tùng vô cùng nghiêm túc trả lời.
Nhưng mà, những lời này kỳ thật hoàn toàn nghĩ một đằng nói một nẻo, bởi vì trên hội nghị quốc vụ gã tham dự lúc đó, cũng đã quyết định sau cuộc chiến tiến hành lũng đoạn mậu dịch thương lộ Nhật Bổn rồi.
- Tôi hiểu rõ ý của ngài rồi, đa tạ ngài, tướng quân.
Trạch Qua Đặc tạ ơn lần nữa.
- Tốt lắm, ta nơi này thời giờ có hạn, còn phải tiếp tục tấn công, nếu như không còn đòi hỏi nào khác nữa, như vậy ngài trở về được rồi. Triệu Tùng có chút không kiên nhẫn được nữa.