- Được rồi, tướng quân, tôi không chậm trễ thời giờ quý báu của ngài nữa. Hẹn gặp lại! Qua Trạch Đặc nhìn ra vị tướng quân này đã không muốn lại nói nhiều với mình nữa, vì thế đành phải cắt đứt hội đàm, sau đó cùng bọn tùy viên của mình rời khỏi Tung Sơn hiệu, một lần nữa trở về trên thương thuyền người Hà Lan, bọn họ sẽ lập tức chạy trở về thương quán, thông tri tin tức đáng sợ này cho thương nhân trong thương quán, cùng với phiên chủ Bình Hộ phiên.
Sau khi dứt bỏ được người Hà Lan rồi, thuyền lần nữa toàn lực nhằm Trường Khi chạy gấp, ngay thời điểm bọn họ tụ tập tới ngoài biển Trường Khi, đã là ban đêm rồi.
Mà vào lúc này, hai người Nội Đằng Trung Trọng và Tằng Ngã Cổ Hựu đều đã tiếp được tin tức quân đội Đại Hán tấn công Cửu Châu, vả lại đổ bổ vịnh Bác Đa rồi.
Tấu báo là của phiên chủ Phúc Cương phiên Hắc Điền Trung Chi đem tới, có lẽ là bởi vì nguyên nhân sợ vỡ mật, gã bên trong tấu báo viết lời lẽ vô cùng kịch liệt, tuyên thành Đại Hán phái tới hạm đội hải quân trước nay chưa từng thấy, hỏa pháo quá mức kịch liệt, trước tiên liền phá hủy pháo đài vịnh Bác Đa của bọn họ, vả lại đánh hủy phiên binh mai phục trên đất liền, khiến bọn họ không cách nào chống đỡ. Hiện giờ vịnh Bác Đa đã bị chiếm đóng, quân đội Đại Hán cũng chiếm lĩnh pháo đài trước tiên, sức mạnh quân sự chỉ dựa vào trong phiên chỉ sợ đã không cách nào chống đỡ được bọn họ tiếp tục bức bách về phía Phúc Cương. Cho nên thỉnh cầu phương diện Trường Khi phái ra đại quân tới tiếp viện Phúc Cương phiên. Trong lời nói nhìn ra được sợ hãi và kinh hoảng của ông ta.
Sau khi đọc xong phong thư tấu báo này, hai người nhất thời đều có chút im bặt.
Bọn họ rất hy vọng tiếp viện Phúc Cương phiên, nhưng phòng ngự phương diện Trường Khi cũng có chút căng thẳng, lại như cách nào có khả năng phái ra đại quân đi tiếp viện đây?
Trường Khi là cảng biển vô cùng trọng yếu, cũng là bổn thành bọn họ hiện giờ cố thủ, là không chút nào lơi lỏng tiếp nữa.
- Không ngờ tới Đại Hán dễ dàng như vậy đã đánh tới nơi rồi. Qua sau một lúc im lặng, Tằng Ngã Cổ Hựu thở dài, nói một câu đã không còn có chút ý nghĩa nào.
- Đó cũng là sự tình trong suy tính a! Nội Đằng Trung Trọng ngược lại có vẻ trấn định hơn nhiều.- Đại Hán thuyền tốt pháo mạnh, quả nhiên không tầm thường. Có pháo hạm hải quân bọn chúng ở đây, theo trợ giúp của lửa đạn lợi hại như thế, chúng ta là không cách nào ở dãy đường biển đánh nhau với bọn họ, hoàn toàn đánh không lại được. Các phiên hiện giờ thái bình đã lâu, võ bị cũng đã suy sút, làm sao có khả năng nhận lấy đả kích lửa đạn như vậy?
Thời điểm nói tới hoàn toàn đánh không lại, trong lòng lão lại hơi có chút chua xót, chính là vì Mạc Phủ hạn chế sức mạnh các phiên quá nghiêm khắc, cho nên mới sẽ xuất hiện sức mạnh phòng vệ của Mạc Phủ ở Cửu Châu biến thành có kết quả yếu ớt như nay… Sớm biết lúc đó đừng có làm tuyệt như vậy rồi.
Nhưng bây giờ nói sớm biết lại có hữu dụng gì.
- Trường Khi đã ở ngoài biển. Tằng Ngã Cổ Hựu không đầu không đuôi nói.
- Vậy chúng ta liền chỉ đành chiếu theo kế sách trước đó hành sự. Nội Đằng Trung Trọng nhíu lông mày.- Sẵn sàng phóng hỏa khắp nơi đã làm xong hay chưa?
Chiếu theo thảo luận trước đó của hai người bọn họ, cả hai đều đối với ở cảng Trường Khi ngăn đỡ quân đội Đại Hán có ưu thế về hải lục không ôm tin tưởng, cho ràng ở bên bờ biển đối kháng Đại Hán là vô cùng không khôn ngoan, cho nên quyết định chỉ ở Trường Khi tiến hành chống cự mức độ nhất định. Thời điểm tình thế không hay liền rút về Cửu Lưu Mễ phiên trong đất liền, mượn trợ giúp của phiên thành tiến hành chống cự. Đồng thời vì không để cho Đại Hán dễ dàng đánh hạ Trường Khi, biến nơi này thành căn cơ xâm lược bước kế tiếp, cho nên muốn vào thời điểm Đại Hán đánh tới đốt quách Trường Khi cho rồi, phá đi tất cả phương tiện của cảng.
- Đã làm xong hầu hết rồi. Tằng Ngã Cổ Hựu sắc mặt vẫn là vô cùng âm trầm.- Còn dư lại một số hạng người ngu ngốc cũng không còn cách nào bận tâm bọn họ nữa.
Trước đó bọn họ đã tốn mất mấy ngày đuổi đi bình dân cảng Trường Khi, đại bộ phận bình dân cho dù không muốn, cũng vẫn là bị bọn họ đuổi đi tới bên trong núi rừng hoang vắng ngoài thành Trường Khi, mà còn có một số bình dân bởi vì thật nỡ bỏ gia nghiệp, cho nên lòng ôm may mắn lưu lại ở bên trong thành Trường Khi ẩn núp, bởi vì vẫn luôn phải để ý bố phòng, cho nên Tằng Ngã Cổ Hựu và bọn bộ hạ của y cũng lười đi lùng soát đám người này.
Đợi cho tới lúc xung quanh cảng Trường Khi bắt đầu phóng hỏa, bọn họ đại khái mười khó còn được một rồi a.
- Tuy nói chúng ta sớm muộn là phải rút khỏi Trường Khi, thế nhưng chống cự nơi này không được lơi lỏng, phải toàn lực ứng phó. Nội Đằng Trung Trọng vốn dĩ không có nghĩ tới sự tình những bình dân lưu lại đó.- Đại Hán pháo tốt thuyền mạnh, sức chúng ta khó bì kịp. Nhưng võ dũng và ý chí của võ sĩ chúng ta, bọn chúng là khó vượt qua được. Ở bên trong thành, đường phố nhỏ hẹp còn có dân cư, địa hình vô cùng có lợi với chúng ta, không có cách nào phát huy được sở trường lợi hại của súng hỏa mai, hỏa pháo bọn chúng, cho nên chúng ta nhất định phải ở nơi này liều mạng chống cự, giết chết làm bị thương càng nhiều người càng tốt.
- Đó là lý lẽ đương nhiên… Tôi sẽ lưu lại ở nơi này dẫn mọi người liều mạng, không phụ danh gia, không phụ lòng tin của Tướng quân đại nhân. Tằng Ngã Cổ Hựu ngóc đầu lên, cả mặt trào dâng.- Ngược lại Lão trung đại nhân ngài… Ngài vẫn là trước trở về Cửu Lưu Mễ đi. Ở nơi đó bố phòng, sửa soạn quân tư cho chúng tôi.
- Không được! Nội Đằng Trung Trọng thẳng thừng bác bỏ lời khuyên can của Tằng Ngã Cổ Hựu.- Ta là quan viên cao nhất của Mạc Phủ ở Cửu Châu, hiện giờ hai quân còn chưa có giao chiến, ta tại sao đơn độc một mình chạy trốn trước! Ta phải ở lại chỗ này tự mình đốc chiến, đợi tới thời điểm mọi người chống đỡ không nổi sẽ cùng nhau lui lại!
Chính ngay thời điểm bọn họ còn đang thảo luận bí mật, một người hầu đi tới, báo tin tức cho bọn họ biết hạm đội trên biển của Đại Hán đã tới được tập kết ngoài biển Trường Khi.
- Rốt cuộc đã tới rồi à… Nội Đằng Trung Trọng mờ mịt ngẩng đầu nhìn về hướng trống không ngoài cửa sổ.
Đúng lúc này, theo một tiếng ầm vang cực lớn, tiếng pháo vù vù một lần nữa vang lên, sau đó chính là thanh âm tường nhà sập đổ, chấn tới mặt đất cũng dường như đang run rẩy.
- Lão trung đại nhân xin ở ngoài thành đốc chiến, tôi tự mang đại quân liều chết với giặc Hán! Tằng Ngã Cổ Hựu chợt đứng lên, sau đó xông ra bên ngoài, y lớn tiếng hô quát bọn người hầu dắt ngựa cho y, sau đó y mang bọn người hầu biến mất ở trong con đường trong thành.
Mà so với y, Nội Đằng Trung Trọng càng có vẻ trấn định hơn nhiều, lão không vội không vàng uống hết trà trên kỷ trà, sau đó mới bên trong tiếng ầm vang không dứt bên tai đứng dậy.
Tiếp đó, lão cũng đi ra khỏi cửa, sau đó cưỡi lên ngựa bọn người hầu dắt sang, nhằm phương hướng ngược lại phương hướng Tằng Ngã Cổ Hựu vừa mới rời khỏi chạy gấp.