Ngay sau khi pháo thủ toàn bộ chuẩn bị xong, Mã Đồng Tể đi tới trước trận, sau đó cẩn thận quan sát địa hình một chút.
Tiếp đó, tay của y vung lên thật mạnh.
- Nổ súng! Bọn quan quân pháo binh lập tức ra lệnh.
Ánh lửa rất nhanh chợt từ trong họng súng hiện ra, dãy ánh sáng chợt lóe lên này vô cùng mãnh liệt, giống như trên trời đột nhiên hiện ra tia chớp, phá vỡ bầu trời, cũng khiến cây đuốc của binh sĩ bên cạnh thua kém xa.
Gần như ngay đồng thời tiếng pháo vang lên, vô số viên đạn mang theo tiếng rít gào sắc nhọn hướng rừng cây nơi xa rơi vãi sang, sau đó mưa đạn dường như dày đặc cấp tốc rơi xuống đất.
Mua đạn dày đặc không hề thương hại phá vỡ bầu trời, cũng mang đi rất nhiều máu tươi và sinh mạng. Theo oanh kích của mưa đạn này, vốn dĩ dưới cây cối, bĩnh sĩ Mạc Phủ mai phục trong bụi cỏ gần như không có mấy kẻ đủ may mắn, gần như trên mình mỗi người đều trúng đạn, có một số kẻ thẳng thừng bị bắn trúng chỗ yếu hại chết đi, mà càng nhiều người hơn thì đau đớn khó nhịn được, không từ trên mặt đất bò lên không được. Tiếng kêu thảm thiết của bọn họ rất nhanh cùng với tiếng rít của viên đạn dung hợp lại, cho ban đêm âm trầm này càng tăng thêm mấy phần khủng bố.
Càng thêm đáng sợ chính là, bởi vì độ nóng của viên đạn rất cao, vả lại hiện giờ tiết trời có chút khô hanh, cho nên rất nhanh trong núi rừng bắt đầu nổi lửa, lửa ở bên trong rừng cây nhanh chóng dâng cao, rất nhanh biến nơi này thành một đám cháy. Đại hỏa khiến cho người bên trong càng thêm chạy trốn giẫy dụa, xa xa nhìn lại, một đám bóng đen từ bên trong bối cảnh lửa đỏ chạy trốn tán loạn, quả thực tựa như u hồn bên trong luyện ngục nhảy múa loạn xạ.
- Xem ra thật sự là tính toán phục kích chúng ta một chút a? Những người Oa này, thật cũng có chút đầu óc. Chỉ đáng tiếc, chạm phải chúng ta, vậy coi như bọn chúng xui xẻo rồi.
Thế nhưng Mã Đồng Tể đánh trận nhiều năm, cảnh tượng cùng loại đã thấy không ít, cho nên y vốn dĩ không động, chỉ là lặng lẳng cầm kính viễn vọng quan sát hiệu quả pháo kích, trong miệng thì chê cười kẻ địch, chậm rãi khôi phục tâm tình bồn chồn trong lòng.
Theo pháo kích liên tục không lưu tình chút nào, trận lửa bên trong rừng cây càng lúc càng lớn, người càng lúc càng nhiều chọn lựa chạy trốn, bọn họ ở bên trong rừng cây va chạm, chạy trốn tán loạn, có một số người thậm chí xông về phía quân trận quân đội Đại Hán bên này, cuối cùng bị quân sĩ Đại Hán sớm có chuẩn bị tiêu diệt từng người. Những người đã bị thiêu đốt mê loạn này, làm sao còn biết chọn lựa phương hướng nữa?
Nội Đằng Trung Trọng đốc quân ở hậu phương, nhìn thấy phục kích mình bày ra tỉ mỉ chưa có bắt đầu đã gặp phải toàn bại, tức giận tới mắt muốn nứt ra, tay cũng đang phát run nắm chặt kính viễn vọng, gần như là muốn bóp nát nó.
Lão vốn là muốn thông qua phục kích, đánh cho những binh Hán trở tay không kịp, cũng khiến bọn chúng bên trong hỗn chiến không cách nào phát huy ưu thế hỏa lực của mình. Nhưng không có ngờ rằng những quân sĩ Đại Hán này không ngờ giảo hoạt như thế, không ngờ phá tan mưu kế của lão, vả lại dùng ngay pháo kích, cho những bộ đội mai phục này mang tới tổn thất nghiêm trọng.
Người phục kích không nhiều lắm, nhưng vì mang tới cho quân đội Đại Hán hỗn loạn càng lớn hơn, cho nên bọn họ đều là binh sĩ tinh tuyển, do võ sĩ dẫn đội không ngờ rằng còn chưa có tiếp trận, liền đã gặp phải đả kích lớn như vậy.
- Lên! Giết sạch những chó Hán này!
Lão rốt cuộc nhịn không nổi nữa, lập tức mệnh lệnh bộ đội trong tay mình phát động xung phong với những binh sĩ Đại Hán này. Đồng thời bảo người đi truyền lệnh, gọi Tằng Ngã Cổ Hựu bên phía Trường Khi cũng phát động tấn công đối với Đại Hán, lấy ưu thế binh lực hai mặt giáp công, đòi hỏi phải khiến những quân đội Đại Hán này có tới không có về.
Tuy nhiên, bởi vì độ rộng chính diện không đủ, cho nên vì phòng ngừa đại quân ở trong bóng đêm tự giẫm đạp nhau, cho nên lão cũng không cách nào bảo toàn quân gần ngàn ngươi đồng thời xung phong, chỉ đành bảo hơn ngàn người tiên phong đi trước đánh trận đầu, để lát nữa từng bước tiếp viện, từng chút một tiêu hao những quân Hán này.
Sau khi có được mệnh lệnh của Lão trung đại nhân, quân đội trong quân lão lập tức xông về phía trước, tuy rằng trong đêm tối không cách nào hoàn toàn giữ vững đội hình, nhưng cục diện trên ngàn bóng đen la lên xông về phía trước, vẫn khiến người ta cảm thấy tim đập nhanh.
- A, người còn rất nhiều!
Mã Đồng Tể lập tức dùng kính viễn vọng hướng phía tiếng hô quát ầm ĩ truyền tới nhìn sang, hiện giờ là bên trong màn đêm, hết thảy đều nhìn không rõ lắm, bất quá y vẫn từ bên trong bóng đen và thanh thế tiếng la đoán ra dáng vẻ kẻ địch sợ là có ngàn người trở lên.
Mà vào lúc này, phương hướng Trường Khi cũng truyền tới tiếng hô quát xung phong của binh sĩ, cùng với tiếng bước chân hỗn độn, Mã Đồng Tể vội vàng xoay qua nhìn, nhận ra bên đó quả nhiên cũng có một đám người lao sang.
Xem ra bọn họ là liên hợp lại muốn nuốt một đám người này của mình.
- Đây là đánh được cá lớn rồi a! Bọn chúng sợ là hạ vốn gốc rồi! Nhưng mà cho dù nhìn qua đã gặp phải hiểm cảnh, y lại không có bất kỳ sợ hãi nào, ngược lại hưng phấn hô lên.- Một trận này đánh xong là đại công rồi, các huynh đệ tung ra đánh cho ta!
Tiếng la của y khiến các binh sĩ đồng loạt sôi trào, phát một tiếng hoan hô.
Tuy nhiên Mã Đồng Tể dù sao cũng là nhiều năm mang binh đánh trận, y bề ngoài kiêu căng, trong lòng lại cũng không có cuồng vọng như vậy, ngược lại bồn chồn không ít.
Nếu như là vào ban ngày, mặc kệ quân địch mấy đường tới tập kích y cũng không sợ, y đối với bộ hạ của mình vô cùng có lòng tin, nhưng ban đêm liền khó nói rồi, dù sao lúc đêm tối đối với hỏa khí quân đội Đại Hán ảnh hưởng quá lớn. Y ngược lại không sợ thua, nhưng nếu như vừa lên Cửu Châu đã xuất hiện thương vong rất lớn, vậy đối với y mà nói là tổn thất khó thừa nhận.
Y nhìn chung quanh, đầu óc thì cấp tốc chuyển động, bắt đầu suy tư phương lược ứng phó.
Tiếp đó, y rất nhanh liền quyết định được chủ ý.
- Toàn quân tập trung! Lấy ta nơi này làm trung ương! Y vung quân đao lên, đâm xuống dưới chân mình thật mạnh.- Bày trận!
Tuy rằng hiện giờ điều kiện chiếu sáng rất kém, nhưng trải qua huấn luyện và thực chiến nhiều năm, các binh sĩ của y sớm đã quen thuộc diễn luyện ra trận hình nghiêm khắc. Các loại điều kiện bày trận sớm đã quen thuộc trôi chảy, rất nhanh liền lấy Mã Đồng Tể làm tâm hình thành mấy trận hình lớn, binh trường thương được chĩa ra bên ngoài, mà pháo binh cũng được bọn họ bao vây bảo hộ.
- Pháo binh chuẩn bị, oanh kích quân địch phương hướng Trường Khi tới. Mã Đồng Tể tiếp tục hạ đạt mệnh lệnh.- Doanh thứ nhất theo ta! Những người khác, nguyên tại chỗ chống đỡ quân địch, chú ý bảo hộ pháo binh!
Tiếp đó, y hô quát mấy vị quan quân truyền lệnh, bảo doanh thứ nhất của mình đi theo mình hướng núi nhỏ vừa mới bị y pháo kích hàng loạt, hiện giờ còn đang thiêu đốt hừng hực di động sang.
Pháo binh phải lần nữa thu phóng, còn phải chuẩn bị pháo kích lần nữa, cho nên cần lưu lại một đại đội nhân mã ở nơi này bảo hộ, nhưng hơn một ngàn người tụ cùng nhau, khẳng định cũng sẽ vô cùng ảnh hưởng phát huy hỏa lực của súng hỏa mai, cho nên Mã Đồng Tể quyết định chia ra hơn nửa số người tới bên cạnh bày trận.