- Nghiêm tham nghị… Ngươi có đôi lúc chính là lời nói quá thẳng rồi. Có một vài lời chúng ta lén lút nói chuyện thì được rồi, ngàn vạn lần đừng nói ra ngoài. Triệu Tùng cười lạnh một cái.- Ngươi cũng biết, chúng ta đánh sang là đánh cờ hiệu phù trợ chính nghĩa, cũng không được làm quá tuyệt tình, đẩy hết tất cả mọi người về phía Mạc Phủ, bằng không đó không phải vô duyên vô cớ gia tăng cho chúng ta thêm phiền phức sao?
- Thâm ý đại nhân, tôi dĩ nhiên cũng hiểu, nhưng chúng ta đánh trận cũng không được coi trọng nhiều như vậy.
Nghiêm Quảng vẫn là vô cùng lạnh lùng.- Lương thực chúng ta là không được chia của mình cho bọn chúng. Chúng ta cũng chia không nổi. Nếu dùng chỉ được dùng của hào tộc nơi này. Hào tộc nơi này đều là gầy dựng mấy đời người, tuy nói chưa chắc có bao nhiêu tài của, nhưng lương thực tích cóp cũng rất nhiều, chỉ cần áp phục được bọn chúng, nuôi sống một số dân phu đương nhiên không nói chơi rồi.
- Nói chính là có lý lẽ a! Triệu Tùng vuốt cằm đồng ý.- Nhưng hào tộc Cửu Châu đông đảo, chúng ta cũng không cách nào từng người đều cho rằng là kẻ địch, vẫn là phải chia ra để đối đãi. Kéo một phái đánh một phái, trừ diệt tận gốc toàn bộ một phái đối địch, dùng tài của đất đai của bọn chúng thu mua lòng người của bình dân và hào tộc khác.
- Điểm này hạ quan đương nhiên cũng nghĩ tới được, chỉ là… chúng ta trước đây chỉ ở trong nước đánh giặc, thật sự không hiểu nên giao thiệp với những hào tộc Nhật Bổn đó như thế nào, Nghiêm Quảng lắc đầu, sau đó hơi khẽ thở dài.- Chỉ ngóng trong vị Chu đại nhân kia đủ làm xong sự tình, khiến hào tộc Cửu Châu sớm quy thuận đi. Nếu không chuyện phiền phức kế tiếp của chúng ta vẫn còn có rất nhiều.
- Chu đại nhân tư chất thông minh, làm việc quyết đoán, nói vậy chắc là làm tốt được mọi việc, chỉ có điều bây giờ vẫn chưa có tin tức, thật khiến người ta có chút cấp bách. Triệu Tùng có chút tiếc nuối nói.
Đúng lúc này, cửa đột nhiên bị gõ, sau đó một vị quan quân bước nhanh đến, tiếp đó hướng hai vị quan trên mà hành lễ, sau đó đem vài tờ công văn trình lên, rồi lẳng lặng rời khỏi phòng.
Triệu Tùng thuận tay cầm phần báo cáo lên nhìn, sau đó vẻ mặt chợt trở nên vô cùng quái dị.
- Xảy ra chuyện gì lớn sao? Nhìn vẻ mặt khác thường của gã, Nghiêm Quảng vội hỏi.
Triệu Tùng không trả lời, chỉ đem công văn trong tay mình đưa tới, Nghiêm Quảng cầm lấy phong văn thư, sau đó lập tức xem xong rồi.
- Cái tên Tất Túc này! Hắn đang làm cái gì! Vừa xem xong văn thư y liền giận giữ vỗ mạnh lên mặt bàn - Lệnh cho hắn ở đó đợi lệnh, hắn ngược lại thật tốt, tự cố ý đánh một trận, bây giờ còn viết thư đến khoe chiến tích? Hắn đây là là ý gì! Hắn đây là là chuyện quyền độc đoán! Trong mắt có còn quan trên nữa hay không?
Kế sách quân Đại Hán tiến quân Cửu Châu là y chủ đạo hoàn thành, phải nói là ký thác tâm huyết rất lớn của y, trong kế sách của y, Đại Hán quân vịnh Bác Đa là công đầu, nhưng cũng là tiến công nghi binh (giả vờ tiến công), mục đích là để thu hút quân Mạc Phủ đến ngăn cản, phân tán sức mạnh của bọn chúng, sau đó lấy chủ lực đổ bộ tới gần kề Trường Khi.
Bây giờ kế sách thực thi vô cùng thuận lợi, quân đội Đại Hán ở hai nơi vịnh Bác Đa và Trường Khi cũng thuận lợi đổ bộ lên và đứng vững chân rồi, ở Trường Khi lại càng tiến quân thần tốc, một mạch đánh tới đất liền, ngăn cách thành Trường Khi và giao thông bên ngoài, mắt thấy bây giờ Trường Khi đã là lục bình trong gió, bất cứ lúc nào cũng bị đánh hạ rồi.
Nhìn thấy kế sách của mình thực thi thuận lời, nói thật là trong lòng Tăng Quảng vẫn là hết sức vui mừng và tự đắc. Chính bởi vì vậy, thời điểm nhìn thấy Tất Túc làm trái kế sách tự ý hành động, y mới tức giận đến như vậy.
- Đừng nóng vội, đừng nóng vội. Triệu Tùng cười nói, vì Tất Túc nói đỡ.- Tất đoàn trưởng chiến ý dâng cao cũng không phải là chuyện xấu. Hắn nói, lúc trước chỉ là muốn thăm dò thử quân Mạc Phủ đối diện, cho nên mới đánh sâu một chút, không ngờ quân Mạc Phủ yếu ớt như vậy, không ngờ dễ dàng sụp đổ sau đó chạy trốn tứ phía… Nếu như trên trời rơi xuống thắng lợi lớn như vậy, Tất đoàn trưởng chính là muốn mở rộng chiến quả trên đường truy kích cũng là chuyện có khả năng lý giải được.
- Triệu soái cũng không nên nhìn lầm. Vấn đề hiện giờ không phải là Tất đoàn trưởng đánh thẳng hay không có đánh thắng, mà là hắn tự ý hành động, trái với kế hoạch lúc trước, sau đó còn điều động thủ hạ truy đuổi! Nghiêm Quảng lập tức cắt đứt lời Triệu Tùng.- Đem nhiều binh đặt ở vịnh Bác Đa như vậy, vốn chính là vì sửa soạn cần dùng bất kỳ lúc nào. Bây giờ phần lớn hắn lấy đi truy đuổi rồi, nếu như bên này chúng ta có rủi ro cần viện binh còn điều động được từ chỗ nào? Còn nói đến, một mình hành động như thế, vốn dĩ chính là trái với quân phép, bây giờ hắn thắng mà bỏ qua, vậy sau này nếu như không thắng sẽ làm thế nào? Chúng ta không đảm đương nổi!
- Nghiêm tham nghị thật đúng là… Thật đúng là có chút không thay đổi a. Nhìn thấy đối phương giận tím mặt như vậy, Triệu Tùng cũng không cười nữa.- Ngươi nói không sai, chúng ta quả thực phải giữ gìn quân kỷ, không được để cho phía dưới làm ẩu, thế nhưng Tất đoàn trưởng đích thị là làm đoàn trưởng, là quân chỉ huy cao nhất ở một phương, hắn lẽ ra có quyền lực nắm thời cơ lộng quyền, ta cũng tán thành hắn có quyền lực như vậy, từ hiệu quả bây giờ đến xem, hắn cũng làm không tồi.
- Nhưng hắn làm trái với kế sách lúc trước, kế sách này can hệ tới an nguy của toàn quân, một chút cũng không được xem thường. Nghiêm Quảng vẫn khăng khăng.- Đã có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai, đến lúc đó tất cả mọi quân lệnh bên trên điều xem như gió thoảng bên tai thì nên làm như thế nào? Chúng ta phải ngăn chặn sai lầm ngay từ đầu mới trói buộc được người phía dưới… Triệu soái, ngài như thế chính là chủ tướng a!
- Hắn chưa từng trái với quân lệnh, thời điểm rời khỏi vịnh Bác Đa, ta ra lệnh cho hắn chính là bảo vệ vịnh Bác Đa, kế tiếp tùy cơ hành sự. Xem đến hiện tại, vịnh Bác Đa cũng không thất thủ, ngược lại bị quân ta nắm chặt rồi, hắn cho dù thừa dịp thắng mà truy kích, cũng không quá đáng. Triệu Tùng vẫn kiên trì giữ lấy ý kiến của mình.- Dù sao cũng là ta đồng ý cách làm của hắn.
- Triệu soái cũng không cần bảo vệ cấp dưới như vậy? Nghiêm Quảng nhíu chặt mày.- Đại Hán có quân luật ở đây, cũng không phải chỗ có tình người. Cho dù… cho dù hắn có công tiêu diệt kẻ địch, ít nhất cũng phải khiển trách vài câu, tránh cho ngày khác lại sai phạm.
Tuy rằng lời nói của y có phần nghiêm nghị, thế nhưng Triệu Tùng ngược lại lại thấy nhẹ nhàng. Nghiêm Quảng nói ra lời ấy hiển nhiên là cho Tất Túc một con đường lui, không đòi hỏi trừng phạt Tất Túc chuyên quyền độc đoán, chỉ đòi hỏi khiển trách vài câu tránh y sau này lại làm ra những hành động tương tự.
- Ý của Nghiêm tham nghị ta đã hiểu, ta bây giờ hồi đáp hắn, khiển trách hắn vài câu cho hắn biết cái tốt xấu. Triệu Tùng lần nữa nở nụ cười.- Xem ra Nghiêm tham nghị vẫn còn tồn tại thêm vài phần hương tình a.