Nhưng theo thời giờ trôi qua, người ở đây càng tụ càng nhiều, tiếng người ồn ào bắt đầu khiến những người tại đây chậm rãi khôi phục một ít tinh thần, thời giờ dần trôi bọn họ cũng bắt đầu sợ hãi —— Bọn họ sợ hãi những hung thần ác sát của quân đội Đại Hán cố ý tụ họp lại bọn họ là vì muốn một lần giết sạch hết bọn họ.
Vì kích phát lên ý chí chống cự của quân dân Trường Khi, bọn quan viên Mạc Phủ trước kia vẫn luôn rải lời đồn rằng quân đội Đại Hán hung tàn bạo ngược, hơn nữa thích tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành, những lời đồn đó rất dễ dàng đã bị đám quân dân tiếp nhận rồi, cho nên bọn họ vẫn nghĩ hết cách muốn tránh né quân đội Đại Hán —— Tuy rằng ý chí chống cự cũng không có vì thế mà gia tăng được bao nhiêu.
Khi thấy bọn Triệu Tùng rõ ràng là sĩ quan cao cấp này sau khi tới đây, đám người kia càng phát ra sợ hãi, bọn họ coi đây là điềm báo trước cuộc giết hại sắp sửa diễn ra, đám đông bắt đầu hướng gã nháo nhát xao động, bọn lính Đại Hán ở bên cạnh thật vất vả mới ngăn cản được những dòng người này.
Tiếng khóc hô và cầu xin tha thứ vẫn ở bên tai không dứt, gần như lấn át hết tất cả âm thanh bên cạnh.
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn này, Triệu Tùng hơi có chút không vui nhíu nhíu mày.
- Kêu bọn họ yên tĩnh chút. Gã bình tĩnh ra lệnh cho quan quân bên cạnh.
- Vâng! Quan quân một bên đáp ứng, sau đó ra lệnh cho binh lính của mình.- Nổ súng cảnh báo!
Sau khi có được mệnh lệnh của quan quân, binh hỏa súng sớm đã làm xong chuẩn bị phóng ra đã nâng súng lên, hướng bầu trời nổ súng, tiếng súng nổ vang rốt cục lại kích phát nội tâm sợ hãi của đám người kia, đám người bắt đầu chậm rãi lui về phía sau.
- Tướng quân của Đại Hán có mệnh lệnh muốn truyền đạt cho các ngươi, hết thảy đều thành thật mà nghe! Lúc này, bên cạnh Triệu Tùng một vị quan quân tham nghị biết nói tiếng Nhật Bổn đứng dậy, sau đó hô to với đám người kia.- Nếu ai dám nói nữa, giết chết không luận tội!
Theo uy hiếp của đao súng, tiếng huyên náo rốt cục chậm rãi biến mất, tất cả đều sa vào đến trong tĩnh mịch.
Triệu Tùng đi tới bên cạnh vị quan quân tham nghị này, nhỏ giọng nói mấy câu dặn dò với y.
- Tướng quân ra lệnh rồi! Từ hôm nay trở đi, Trường Khi cùng với các ngươi nữa, sẽ thuộc về quản hạt của quân đội Đại Hán chúng ta! Các ngươi nên làm việc cho Đại Hán, như vậy mới bảo toàn được tính mạng! Quan quân tham nghị không hơn không kém đi thi hành mệnh lệnh của Triệu Tùng.- Đại Hán quân kỷ nghiêm khắc, nếu thành thật làm việc theo sắp xếp của quân đội Đại Hán, vậy thì không có việc gì cả, nhưng nếu ai dám cãi lại mệnh lệnh quân đội Đại Hán, không phục tùng sai khiến, giết chết không luận tội!
Lại là một cái uy hiếp giết chết không luận tội nữa, trong đám người rất rõ ràng lại xuất hiện xôn xao, nhưng cũng không có người nào dám can đảm nói ra —— Mệnh lệnh tướng quân Đại Hán tuy rằng khắc nghiệt, nhưng nhìn ra cũng không có ý muốn tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành, cho nên không ít người trong lòng ngược lại bởi vậy mà nhẹ nhàng thở ra.
- Tướng quân Đại Hán biết được, hiện tại các ngươi đã vài ngày chưa có thật sự ăn qua cơm, cho nên tướng quân Đại Hán nổi lòng từ bi, dự tính cấp thức ăn cho các ngươi! Từ hôm nay trở đi, các ngươi mỗi ngày đều được ở nơi này lĩnh thức ăn hai lần! Những người này hoảng sợ nhìn chăm chú, quan quân tiếp tục hô to.
- Nhưng, đây là cần đến các ngươi dùng lao động đi đổi về, các ngươi nên vì quân đội Đại Hán phục dịch cưỡng bức lao động, nếu có ai dám can đảm không phục tùng, hoặc là phá hư trật tự, giết chết không luận tội!
Tiếp theo, ở trước mặt bọn họ, bọn lính Đại Hán cầm lên mấy cái nồi lớn, bắt đầu nhóm lửa, sau đó nấu nước, quả thực giống như là ở trong khu tị nạn tiến hành cứu trợ thiên tai vậy —— nhưng bọn hắn chuẩn bị phát ra không phải là cháo loãng, mà là bánh mì quân lương, nước thì chỉ là dùng để phát cho bọn họ uống thôi, tránh cho làm nghẹn chết người.
Khi nhìn thấy binh lính Đại Hán mới bắt đầu nhóm lửa, không ít người bắt đầu nuốt nuốt nước miếng —— Thành như lời nói của quan quân, bọn họ đại đa số đã có vài ngày không có nếm qua đồ ăn rồi, sớm đã đói khát đến khó nhịn.
- Nghe đây! Xếp thành hàng đi, từng người từng người một đến lĩnh! Nếu ai dám phá hư trật tự, giết chết không luận tội! Quan quân tham nghị tiếp tục nhắc nhở.
Tiếp theo, trong im lặng, có mấy người đi ra đám đông. Rồi sau đó, càng ngày càng nhiều người đi theo phía sau của bọn họ, cuối cùng gần như tất cả mọi người đều đi đến hướng nồi lớn này.
Hiện tại Trường Khi tụ tập tù binh cùng với dân chúng, bọn họ bình thường chỉ nguyện trung thành với phiên chủ chính mình hoặc là Mạc Phủ mà thôi, trong lòng bọn họ đâu có khái niệm gì về Nhật Bổn? Theo đói khát tàn phá, bụng được ăn no đã chiến thắng cái gọi là đại nghĩa dân tộc, chỉ cần sống sót, bọn họ cũng không thèm để ý đến phải vì ai phục cưỡng bức lao động rồi.
Cho dù có một số người không muốn làm việc cho Đại Hán, nhưng theo tình huống như vậy bọn họ cũng không dám biểu lộ ra, chỉ đành cố nén đau khổ trong lòng đi phục tùng mệnh lệnh tướng quân Đại Hán, âm thầm chờ đợi Mạc Phủ sớm một chút đánh trở về, khôi phục lại Trường Khi.
Theo uy hiếp đao súng của quân đội Đại Hán, bọn họ phục tùng mệnh lệnh, bắt đầu một đám đứng xếp hàng đi tới. Sau đó, theo kế sách lúc trước, mỗi lần cho hai mươi người đi qua, binh lính Đại Hán cản lại đám người một lần.
Sau khi hai mươi người lấy xong bánh mì được phát ra, được dẫn tới bên cạnh nồi.
- Hai mươi người một tổ! Từ nay về sau lấy trình tự này đến tổ nhóm, các ngươi khi hành động đều phải theo tổ nhóm này, nếu ai dám can đảm thoát khỏi, dám can đảm lười nhác, trừng phạt toàn bộ cả tổ! Quan quân tham nghị giải thích cho bọn họ.
- Mau ăn!
Sau khi nhận được mệnh lệnh, bọn họ rốt cục như được đại xá, cầm lấy lương khô bỏ vào trong miệng ngay, bởi vì cực kỳ đói rồi, có một số người thậm chí là nguyên miếng bánh đều nhét thẳng vào trong miệng.
Sau khi ăn xong lương khô rồi, bọn họ đều vô cùng khát nước, nhưng vì không có cái chén hoặc là cái bát, cho nên bọn họ dứt khoát úp xuống cạnh nồi uống nước, nồi nước sôi này tuy rằng đã làm lạnh trong chốc lát, nhưng vẫn còn có chút nóng hỏi, cho nên có một số người khi đang uống nước lại bị bỏng đến ho khan, bộ dáng vô cùng chật vật.
Nhưng mà, nhìn thấy từng màn cảnh tượng này, vẻ mặt đám người Triệu Tùng đều trở nên nghiêm nghị, cũng không có vì thế mà bật cười.
- Chiến bại thật sự là thảm hại, chỉ ra roi thúc ngựa cho người ta, giống như heo chó. Nghiêm Quảng ngược lại có chút không đành lòng rồi.
Tiếp theo, như thể là sợ bị người ta nhìn thành là đồng tình kẻ thù, y lập tức lại giải thích.- Ta cũng không phải thương hại cho bọn họ, chỉ là sợ hãi chuyện này rơi xuống trên đầu của Đại Hán chúng ta... Ngẫm lại, nếu không có bệ hạ, chỉ sợ cuộc sống dân chúng quan nội, chưa chắc sẽ không gặp phải kiếp nạn như vậy a! Nhìn tình trạng thê thảm của Liêu dân năm đó? Làm sao biết được nếu không có chúng ta, Kiến Nô lại đi gây hại quan nội nữa không... Nếu thật là như vậy, sợ là ngay cả thức ăn cứu mạng cũng không được phát ra.