- Phiên chủ đại nhân, chúng ta vẫn phải rời khỏi nơi này đi Trường Khi trước thôi. Nơi này đã không thủ được nữa rồi. Gia lão trung thành gom lại gần bên cạnh ông ta.- Việc đã tới nước này, chúng ta hiện giờ toàn quân đánh cược một lần nữa cũng không có bao nhiêu ý nghĩa, chỉ là lấy trứng chọi đá mà thôi. Thừa lúc hiện giờ chúng ta còn có chút binh lực, mau chóng lui lại đi! Những binh lực này của chúng ta ở nơi này không hữu dụng, nhưng tới nơi Lão trung đại nhân liền có được hữu dụng. Còn nữa… đại nhân ngẫm lại đi, nếu như phiên binh chúng ta đều tiêu sạch rồi, đến lúc đó như thế nào gặp Lão trung đại nhân đây?
Ông ta mặc dù không có nói rõ, nhưng Hắc Điều Trung Chi lập tức liền hiểu rõ ý của đối phương, dù sao nơi này xem ra là chống đỡ không nổi rồi, vẫn không bằng mang nhiều chút bộ thuộc rời đi. Trước mặt Lão trung đại nhân, nếu như còn có bộ đội liền còn có địa vị, nếu như binh hiện giờ đều liều hết rồi, tới lúc đó người cô quả làm sao sẽ được Lão trung đại nhân bỏ vào trong mắt đây?
Hơn nữa, lưu lại ở nơi này có ý nghĩa gì? Bản thân mình cũng sợ hãi, sợ hãi một bức tường dài màu đỏ di động đối diện, ông ta nhận ra mình không có cách nào.
Ông ta lập tức liền hạ quyết tâm, sau đó gấp gáp thúc giục vât cưỡi xoay về phía sau.
- Đi! Chúng ta đi! Theo mệnh lệnh của ông ta, bọn phiên sĩ bên cạnh ông ta cũng đều quay đầu ngựa lại, cấp tốc rời khỏi chiến trường lui về sau.
Ngay tại một khắc này, trong lòng Hắc Điền Trung Chi đột nhiên trải qua một tia thông hiểu, vinh quang và huy hoàng gia tộc mình tích góp ở thời đại Chiến Quốc đã vào một khắc này hoàn toàn bị tiêu tan mất sạch rồi.
Bọn người một đời chiến quốc, nhìn thấy thảm hại hôm nay, lại hẳn nghĩ như thế nào đây? Ông ta sau khi lóe qua ý niệm này trong đầu, lại cũng không dám nghĩ nữa, chỉ lo giơ lên roi ngựa, liều mạng chạy về phía trước.
Phiên chủ chạy trốn, đã trở thành dấu hiệu cuối cùng phiên quân sụp đổ, người người tranh nhau chạy trước, không còn có bất kỳ ý chí chống cự nào, có số ít người thậm chí quỳ ở trên đất, khẩn cầu kẻ địch tha mạng.
Mà vào lúc này, mắt thấy quân địch đối diện sang tăng viện lại đã bị đánh tan, quân đội Đại Hán cũng lập tức chuyển hoán trận hình, lần nữa phát động xung phong, bọn binh sĩ cầm trường thương cấp tốc xông về phía trước, chuẩn bị truy kích quân địch. Tuy rằng số lượng bọn họ ít xa so với quân địch.
Nhìn thấy bọn Hán binh áo đỏ xông tới, bọn phiên binh đã bắt đầu chạy trốn càng thêm kinh hoảng, bọn họ chạy càng lúc càng nhanh, vô số người bởi vì không để ý mà đụng vào nhau. Sau đó mắng chửi hò hét lẫn nhau, có một số người thậm chí bởi vì bị đụng chạm mà nằm ở trên đất, bị vô số người bước qua trên mình, phát ra tiếng rên rỉ chói tai.
Bọn binh trường thương Đại Hán rất nhanh xông tới trong trận bọn họ, sau đó truy kích tới cuối cùng đội ngũ quân địch, những người nằm ở trên đất hoặc là chạy trốn không kịp kia dần dần bị giết chết, người khác vốn dĩ không còn lòng dạ chống cự, ngược lại liều mạng chạy về phía trước, tranh đoạt với chiến hữu phía trước cơ hội chạy trốn.
Ở trên bãi đất trận địa Đại Hán ban đầu, quan quân cấp cao quân Hán ở vịnh Bác Đa dùng kính viễn vọng xem xong toàn bộ quá trình lần đột kích ngắn ngủi này của quân đội Đại Hán và chiến quả nó mang tới.
- Thắng trận này thật đúng là thoải mái! Vương Xương Quốc không nhịn được cảm thán.- Thật không ngờ tới quân Mạc Phủ sau bức tường lại sẽ đánh bất lực như vậy.
Y vốn dĩ mặc dù đối với quan binh Đại Hán vô cùng có lòng tin, nhưng luôn cảm thấy phiên binh đối diện hẳn là đủ làm ra một số chống cự, dù sao nhân số có ưu thế, nhưng không có ngờ tới quân đội Đại Hán lại dễ dàng như thế đánh xuyên phòng tuyến của đối phương, sau đó đánh cuộc chiến trận địa thành cuộc chiến tan nát.
- Đã sớm trong dự liệu rồi, những quân Mạc Phủ Nhật Bổn này làm sao có khả năng là đối thủ tinh nhuệ bách chiến Đại Hán chúng ta? Chỉ cần tấn công thêm chút, bọn họ khẳng định ngăn không được. Đoàn trưởng Tất Túc cười trả lời, trên tay cũng không có hạ kính viễn vọng xuống.- Cho nên nói a, bố trí Triệu soái trước đó vẫn là bảo thủ một chút, chúng ta rõ ràng đủ hai đường đều đánh tan bọn họ.
- Vậy đoàn trưởng hiện giờ chuẩn bị đánh tiếp thế nào đây? Vương Xương Quốc thấp giọng hỏi.
- Đương nhiên là tiếp tục truy kích, hoàn toàn phá hủy bọn họ rồi. Chẳng lẽ còn cho bọn họ cơ hội thở dốc, lần nữa tập kết mang lại phiền phức cho quân ta sao? Tất Túc không chần chừ trả lời.- Hiện giờ hẳn nên truy đuổi, đánh tan toàn bộ một cỗ quân địch này, vì đánh trận kế tiếp làm chuẩn bị.
- Nhưng mà, đây và bố trí trước đây của Triệu soái liền không giống a? Vương Xương Quốc vẫn là có chút chần chừ.- Lại nói nữa, nơi này nếu như binh lực không thiếu, chỉ sợ cũng không tốt.
- Bố trí của Triệu soái chỉ là một phương lược đại khái mà thôi, bản thân đã không hạn định được chúng ta. Thân làm đoàn trưởng, thân làm quan chỉ huy cao nhất nơi này, vốn dĩ liền có quyền lực nhập gia tùy tục một lần nữa chế định phương lược. Tại sao bảo thủ không chịu thay đổi ngồi chờ thời cơ chiến đấu xôi hỏng hay sao? Nếu không phải chúng ta hôm nay thử thăm dò như vậy, làm sao sẽ vừa nhấc tay đã đánh sụp đổ những quân Mạc Phủ này? Tất Túc không cho rằng đúng.- Về phần nơi này, tham nghị không cần lo lắng. Thực lực của quân Mạc Phủ ngươi cũng thấy đấy, thật sự không đáng khen ngợi, chúng ta nơi này chỉ cần lưu lại vài trăm người, lại có pháo hạm trợ trận, thủ ở nơi này hoàn toàn không thành vấn đề. Bọn chúng hiện giờ hẳn là đối với binh tiên phong chúng ta sợ hãi không dám chung trời mới đúng, sao cần lo lắng bọn chúng tới đánh lén chúng ta nữa sao? Nơi này có chúng ta ở đây, cho dù cho bọn chúng thêm lá gan bọn chúng cũng không dám tới!
Vương Xương Quốc lặng yên nghĩ chốc lát, quả thật cũng hiểu được gã nói rất có lý lẽ. Mấu chốt nhất chính là, y cũng giống với Tất Túc, một lòng muốn khiến quân Liêu Đông lập hạ càng nhiều công lao hơn nữa, cho dù gánh vác nhiệm vụ ngoài khoản nhất định cũng tốt.
- Vẫn là không cần khiến quan binh đi quá xa a, bằng không Triệu soái bên đó chẳng may có gọi, chúng ta cũng dễ tập kết lại đưa viện binh cho bọn họ. Cuối cùng, y thấp giọng nói.
Tất Túc đương nhiên nghe rõ ám chỉ của đối phương, vì thế vui vẻ vuốt cằm.- Đó là dĩ nhiên, chúng ta làm sao sẽ làm khó Triệu soái chứ? Binh sĩ truy kích đều sẽ bị trói buộc, tùy thời sửa soạn nghe lệnh triệt thoái về phía sau, tuyệt sẽ không làm lỡ đại sự!
Nếu như không có được đòi hỏi tăng viện, gã liền tính toán để những binh sĩ này càn quét xung quanh.
- Tốt lắm, cứ làm như vậy đi. Vương Xương Quốc cũng không kiên trì ý kiến của mình nữa.- Chỉ mong quan binh chúng ta đủ tiếp tục anh dũng tiến lên, đánh cho bọn chúng gào khóc thảm thiết, cho Triệu soái, cho Trần đại soái nở mày nở mặt.
Hai vị quan chỉ huy tầng cao nhất này sau khi đạt thành ăn ý, Tất Túc lập tức liền gọi quan truyền lệnh của mình sang, sau đó nói ý kiến hai người bọn họ mới vừa thương lượng ra cho đối phương.