Đương nhiên, nếu Minh quốc bị Đại Hán thay thế, như vậy quân đội nước Minh khẳng định không cách nào đánh đồng với quân đội Đại Hán. Nhưng chung quy là quân đội Trung Nguyên, Lập Hoa Tông Mậu kinh nghiệm đối địch với quân đội Trung Nguyên phong phú, huấn luyện nhiều năm của ông ta đối với phiên binh khẳng định đủ khiến bộ hạ của ông ta phát huy sức chiến đấu cường đại.
Đồng dạng, còn có Tát Mài phiên, phiên chủ Tát Mài phiên hiện giờ Đảo Tân Trung Hoằng, năm đó cũng là dũng tướng thời đại Chiến Quốc, vả lại trước đó cũng tham gia qua cuộc chiến chinh phạt Cao Ly, lập được quá nhiều lần công lao.
Tuy rằng những người này có kết tư thù với Mạc Phủ thậm chí có thù hận, nhưng vào lúc Nhật Bổn gặp phải xâm lược, Đại Hán tùy ý xâm lược quốc thổ Nhật Bổn vả lại theo tình hình chiến hỏa thiêu đốt tới cửa nhà bọn họ, những người này có khả năng hiểu rõ đại nghĩa vứt bỏ hiềm khích, cùng với lão tới chống cự quân đội Đại Hán.
Mang theo loại cách nghĩ này, lão vốn dĩ tâm tình nặng nề cũng rốt cuộc hòa hoãn không ít rồi.
Lại trầm tư chốc lát, sau khi suy tư chi tiết kế sách của mình, lão rốt cuộc hạ quyết tâm.
- Phái thêm người đi Tát Mài phiên và Liễu Hà phiên, thúc giục bọn họ mau chóng chỉnh quân sang đây chi viện chúng ta đánh trận… Hiện giờ quân hổ lang của Đại Hán đã đánh tới đây rồi, mong rằng bọn họ không cần lại mượn cớ bảo tồn thực lực. Chỉ cần đánh lui được Đại Hán, tới lúc đó Mạc Phủ tất nhiên sẽ có trọng thưởng! Lão trước tiên là hạ mệnh lệnh cho một vị tùy tùng của mình, sau đó lần nữa quay đầu nhìn một vị võ sĩ thân tín của mình.
- Bảo bổn đội lập tức chuẩn bị, đi đón đánh quân đội Đại Hán!
Rất nhanh, binh sĩ thuộc hạ của Nội Đằng Trung trọng đại bộ phận tụ họp lại rồi, bởi vì bọn họ chia ra thuộc về hệ thống khác nhau, cho nên quan quân dẫn đội cũng không quen biết lẫn nhau, chỉ là lấy phương thức từng cái tập đoàn tập kết lại.
Ở trong sắc hoàng hôn chạng vạng, Nội Đằng Trung Trọng nhìn quân đội tập kết trước mặt mình, nhìn đội quân về cơ bản không có khôi giáp, vũ khí cũng rách nát, thậm chí ngay cả y phục cũng không có thống nhất, đột nhiên tâm tình trở nên trầm trọng.
Dựa vào những người này, thật đánh thắng trận được sao? Lão thầm nghĩ.
Cánh quân đội này và những quân đội Đại Hán lão vừa mới nhìn thấy hình thành đối lập tươi đẹp, cho dù cũng chẳng phải là tướng lĩnh mang binh, lão cũng đủ nhìn ra hai bên tồn tại chênh lệnh vô cùng rõ ràng.
Tuy nhiên… chuyện tới bây giờ, cũng chỉ đành vật lộn đọ sức rồi.
- Cao Dã, đợi lát nữa ta muốn mang bốn ngàn người đi chặn đánh phân đội tiến quân hướng bắc của Đại Hán, ngươi ở nơi này đóng giữ nha! Lão đột nhiên hướng một người võ sĩ mặc khôi giáp bên cạnh nói.- Nhớ rõ xem hiệu lệnh của ta nơi này, nếu như ta muốn ngươi tăng viện, ngàn vạn lần không được chần chừ! Nếu như không có hiệu lệnh của ta, thì thế nào cũng không được đi.
Cao Dã này là chỉ Cao Dã Quý Thụ, y là vào lúc Nội Đằng Trung Trọng rời khỏi Giang Hộ, tùy tùng Mạc Phủ cho lão. Lão là xuất thần kỳ bản Mạc Phủ, bởi vậy từ nhỏ liền chịu qua không ít huấn luyện quân sự, vào lúc bắt đầu đề phòng Đại Hán tấn công, Nội Đằng Trung Trọng bắt đầu trưng tập quân đội bốn phía, còn Cao Dã Quý Thụ cũng đi theo thành quan quân trọng yếu bên cạnh lão.
- Vâng, đại nhân! Cao Dã Quý Thụ cũng có phong thái võ sĩ, hỏi cũng không hỏi liền thẳng thừng đáp lời.
- Mong rằng đại nhân mã đáo thành công!
- Thật hy vọng mã đáo thành công a! Nội Đằng Trung Trọng đột nhiên cười khổ, sau đó từ hông của mình rút ra bội đao, xoay mình mặt hướng bọn binh sĩ và quan quân của mình.- Các vị tướng sĩ nghe lệnh! Ta là phụng theo mệnh lệnh của Tướng quân đại nhân tới Cửu Châu, hiện giờ hết thảy mọi việc của Cửu Châu ta đều có quyền xử phạt! Những giặc Hán này bội bạc đánh lén nước ta, chúng tôi nhất định phải giáo huấn bọn chúng thật ác! Hiện giờ chúng ta liền đi đánh như giặc Hán đó, nếu như có ai cả gan co vòi, giết không cần hỏi!
Sau khi hùng hổ phát ra lời độc ác, Nội Đằng Trung Trọng liền cưỡi lên ngựa, mang đám bộ đội của mình giẫm lên đường chinh chiến, tiến tới tìm kiếm phân đội Đại Hán tấn công phía bắc tiếp chiến.
Đồng thời binh sĩ của mình xuất binh, lão còn phái ra một vị sứ giả tiến vào thành Trường Khi, bảo y thông tri Tằng Ngã Cổ Hựu trong thành Trường Khi cũng nhanh chóng điều binh ra, giống như lão giáp công cánh phân đội Đại Hán này.
Ý nghĩ của lão chính là trọn khả năng gia tăng binh lực của mình đi vây công tiêu diệt cánh phân đội này, vả lại mượn dùng trợ giúp của bóng đêm, khiến hỏa khí vô cùng lợi hại của Đại Hán khó phát huy được. Tuy rằng đánh trận ban đêm cũng vô cùng bất lợi với mình, nhưng Nội Đằng Trung Trọng cảm thấy đối phó quân đội Đại Hán loạn chiến mới có cơ hội nhất.
Sứ giả rất nhanh liền lĩnh mệnh lên đường, mà bộ đội của Nội Đằng Trung Trọng đã trong lúc hoàng hôn bắt đầu hành quân.
Sắc trời càng lúc càng u ám rồi, rất nhanh tấm màn đêm lạnh lùng bắt đầu thay thế ánh hoàng hôn màu hoàng kim, cũng khiến cho quân đội Nội Đằng Trung Trọng ẩn nấp tới bên trong sắc đêm mơ hồ.
Mà lúc này, Mã Đồng Tể cũng đã dẫn đội đi tới rồi, mục đích của y chính là chặt đứt đường tới lui ngoài thành và thành Trường Khi, khiến tòa thành này hoàn toàn biến thành một tòa cô thành, bởi vậy hành quân hết sức nhanh chóng.
Dọc theo đường đi, y chỉ đụng phải một số quân địch rải rác, hết sức dễ dàng liền thẳng thừng đánh tan, còn chạm phải càng nhiều hơn là bình dân, những thôn dân này đều là thị dân trong thành Trường Khi và nông thôn xung quanh, bởi vì Mạc Phủ trước đó được lệnh khẩn cấp xua tan cho nên bị đuổi khỏi thành Trường Khi, còn càng nhiều người hơn bởi vì tránh né binh tiên phong Đại Hán mà chọn lựa trốn xa.
Mạc Phủ tuy rằng ban bố lệnh xua đuổi, nhưng một không có chuẩn bị lương thực, hai cũng không có cung ứng bảo hộ và vận lực, thậm chí ngay cả một mục đích xua đuổi cũng không có, cho nên những bình dân áo cơm không có này rất nhanh liền không đi đặng. Gia đình bọn họ rải ở bên trong đồng ruộng bốn phía ngoài thành Trường Khi, tiếng con nít và phụ nữ kêu khóc la rên gần như ngoài mấy dặm đều nghe thấy được, vô cùng thê lương.
Vì giữ vững hiệu suất đánh trận, quan binh Đại Hán nghiêm cấm vào thời điểm đánh trận cướp bóc và hiếp người, cho nên tuy rằng có không ít bình dân mang theo đồ tế nhuyễn trốn ra ngoài, nhưng cũng không có người nào mượn thời cơ này đi cướp đoạt bình dân. Tuy nhiên bởi vì tin đồn của Mạc Phủ và dân gian, cùng với quân đội Đại Hán không ngừng giết chết những quân Mạc Phủ có ý đồ phản đối kia, cho nên những trẻ em và nữ nhân bình dân này nhìn thấy quân đội Đại Hán tiếng khóc la càng thêm lợi hại, hơn nữa kinh hoàng thất sắc chạy trốn, chính ngay cả đứa bé té ngã trên đất cũng bất chấp đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía trước, giống như là đi theo đằng sau chính là ác quỷ.
Mã Đồng Tể cưỡi ngựa, đại đội binh sĩ đi theo y lấy bước chân chỉnh tề tiến lên, thỉnh thoảng lại dùng kính viễn vọng nhìn bốn phía. Xa xa là thị thành và nông thôn thiêu đốt lửa nóng, còn có nữ nhân và trẻ con mặc các màu chạy trốn bốn phía. Khắp nơi đều rải rác xác chết có một số là bị quân đội Đại Hán giết chết, có một số là bởi vì cướp đoạt giữa bình dân mà chết, thậm chí còn có không ít con nít bị giẫm đạp mà chết, phối hợp bối cảnh lửa đỏ, y cảm thấy mình giống như đứng ở trước lối vào địa ngục trong Phật môn thường nói.