Trên tấm ảnh viết đoạn phương án trị liệu kia, Trần Ca đọc xong có cảm giác rất quen: “Lần đầu tiên mình nhận được lời mời đi đến Hiệp hội kể chuyện lạ, có một thành viên đã từng nói về việc này với mình. Tất cả những bức ảnh dán trên bức tường này đều là nạn nhân mà Hiệp hội kể chuyện lạ sát hại sao?”
Những bức ảnh dán chi chít khắp phòng, trong đó đa phần đều được chụp sau khi người bị hại chết. Đằng sau bức ảnh ghi lại tình cảnh lúc bọn họ tử vong.
“Hiệp hội kể chuyện lạ, người bị hại, nhà xác dưới lòng đất, khu vực trung tâm được dựng lên hoàn toàn từ thi thể...”
Trong đầu Trần Ca đang xâu chuỗi các manh mối lại với nhau, hai mắt anh mở to, chấn kinh bởi tác phẩm lớn của người đứng sau màn.
“Chủ nhân của nhà xác dưới lòng đất chính là hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ! Ông ta cần dùng một lượng thi thể lớn, vì thế nên mới trợ giúp những tên điên của Khu Nội Trú Số Ba. Dùng phương thức điên cuồng hơn để trị liệu cho họ, để bọn họ trở thành trợ thủ của mình, trong quá trình tạo ra từng chuyện lạ, lúc chữa trị cho từng thành viên, ông ta vận chuyển tất cả những người chết trong chuyện lạ đến nơi này, tạo dựng lên vương quốc thi thể của mình!”
Năm, sáu năm trước Khu Nội Trú Số Ba bị bỏ hoang, lão viện trưởng cũng tiến vào sau cửa nên mất tích vào lúc đó.
Về mặt thời gian mà nói, Hiệp hội kể chuyện lạ đã hoạt động trong bóng tối ở thành phố này ít nhất năm, sáu năm. Xưa nay bọn họ không cứng đối cứng với cảnh sát, chỉ dùng một phương thức kỳ lạ, không thể dò xét được để lưu lại vô số chuyện lạ trong thành phố này.
Trần Ca lại lấy một tấm ảnh trên tường xuống, người bị hại là một người có thân hình nóng bỏng, cô gái này khoảng hơn hai mươi tuổi, bên dưới tấm hình của cô ta cũng có viết mấy câu.
[Thứ tư, bệnh nhân số 107.]
[Kết quả chẩn bệnh: Chứng bệnh kén ăn, bệnh trầm cảm.]
[Phương án trị liệu: Giảm hormone nữ và hormone tuyến giáp, hormone corticosteroid tăng cao, bệnh nhân số 107 mắc bệnh sinh lý, tinh thần chịu áp bức gấp đôi. Theo điều tra, thuở nhỏ bệnh nhân bị “bạn thân nhất” chế giễu về dáng người và lừa gạt. Đề nghị chuẩn bị một món ăn khai vị đặc biệt cho người bệnh. Nguyên liệu nấu ăn chính là người bạn thân nhất của cô ta.]
[Theo dõi phản hồi: Chứng kén ăn của bệnh nhân số 107 đã được chữa trị thành công, bệnh trầm cảm giảm xuống mức độ thấp. Nhưng không ngờ lại bị mắc một chứng bệnh tâm lý mới, chứng bệnh này làm người bệnh đem tất cả đồ yêu thích cho vào nồi nấu lên.]
[Phương án trị liệu: Giữ lại, đề nghị thu làm thành viên Hiệp hội một lần nữa, triển khai lần trị liệu thứ hai.]
Những ghi chép trên tấm ảnh thứ hai về chứng bệnh và phương án trị liệu kia khiến Trần Ca nghĩ tới người đã đến Hiệp hội kể chuyện lạ cùng lúc với anh, phát thanh viên Lệ Chi.
Vào đêm ngày thứ tư, phát thanh viên kia đã kể câu chuyện liên quan tới nấu chín và nuốt chửng.
“Cách Hiệp hội kể chuyện lạ trị liệu quả thực không đáng tin cậy, bọn họ không hề chữa trị cho người bệnh mà là đang chế tạo ác ma, ép người sống từng bước tới vực sâu.”
Lệ Chi chính là một ví dụ tốt nhất, ban đầu cô ta chỉ mới bị bệnh kén ăn, sau đó đã trực tiếp biến thành một quái vật.
Trần Ca đứng trong gian phòng, nhìn từng tấm ảnh trên vách tường, anh đột nhiên cảm thấy người điên rồ nhất thật ra chính là hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ.
Sau khi làm nhiều việc điên rồ như vậy, ông ta vẫn duy trì được tỉnh táo và lý trí, viết ra phương án chẩn bệnh mới. Thế giới trong mắt người này có lẽ không giống với người bình thường.
“Có lẽ hơn phân nửa người mất tích hàng năm của Cửu Giang đều ở nơi này.”
Mỗi tấm ảnh chụp đều đại biểu cho một người bị hại, nhưng phần lớn những người bị hại này đều do gieo gió thì gặt bão. Ví dụ như người đàn ông trung niên ngược đãi đứa con, dìm đứa trẻ vào trong rãnh nước kia hoặc “người bạn thân nhất” trong tuổi thơ của Lệ Chi.
Tất cả những người tử vong này đều có nguyên nhân, bọn họ có lý do đáng chết. Chẳng qua lý do này không dùng pháp luật để nói, mà dùng lập trường của chính người bệnh để nói.
Những người kia còn sống chính là ma chướng cả đời của người bệnh, ăn miếng trả miếng là phương pháp trị liệu thô bạo, trực tiếp nhất.
Có lẽ ban đầu Hiệp hội kể chuyện thật sự là một tổ chức hỗ trợ trị liệu cho những bệnh nhân tâm thần. Nhưng theo thời gian trôi đi, tất cả đều thay đổi.
Người bị điên không được chữa trị, thế giới quan bệnh hoạn dần dần được công nhận. Bọn họ đắm chìm trong bóng đêm, cho rằng mình mới thực sự là người bình thường.
Kẻ điên có lý trí, có nhận thức riêng của bản thân mới chính là kẻ đáng sợ nhất. Bản thân của Hiệp hội kể chuyện lạ trùng hợp chính là từ những tên điên như vậy tạo thành.
Ánh mắt Trần Ca đảo qua những tấm ảnh kia, dường như có thể nhìn thấy từng đoạn quá khứ đau đớn, giãy giụa, có thể trông thấy một nhân gian hoàn toàn khác biệt.
Sau khi mèo trắng tiến vào trong phòng, nó chạy tới vách tường bên trái, quay về phía Trần Ca rồi kêu gào.
Trần Ca biết mèo trắng có phát hiện, bàn tay anh đặt trên mặt tường dán kín các tấm ảnh, tìm kiếm nửa ngày, rốt cuộc anh cũng tìm được một cái chốt cửa bị giấu kín.
Anh nắm lấy khóa cửa nhẹ nhàng vặn và đẩy ra, tiến vào gian phòng thứ ba của khu vực trung tâm.
Nếu như coi gian phòng phía ngoài giống kiểu phòng triển lãm thì gian phòng bên trong này chính là nơi làm việc của bản thân hội trưởng.
Hai cái bàn đặt cùng một chỗ, trên đó bày rất nhiều tư liệu và sách vở. Tất cả đều được đặt gọn gàng, ngay ngắn.
Cảnh vật xung quanh sạch sẽ, gọn gàng, thậm chí khiến người ta chợt quên mất mình đang ở trong nhà xác dưới lòng đất.
Trần Ca tiện tay lật qua lật lại những tài liệu và bút ký kia. Chữ của hội trưởng rất đẹp nhưng lại khiến người ta ớn lạnh khi đọc chúng. Trong đó ghi chép đủ loại chuyện lạ, mà phía sau mỗi câu chuyện lạ này thường đại biểu cho một mạng người.
“Những ghi chép này hẳn là tất cả tội trạng mà năm, sáu năm qua Hiệp hội kể chuyện lạ phạm phải.”
Trần Ca vẫn chưa xem hết, mèo trắng lại phát ra tiếng kêu, nó dừng ở trước một kệ sách, đi qua đi lại trên mặt đất.
“Vẫn còn một cánh cửa nữa sao?”
Trần Ca đi qua, đẩy giá sách ra. Giống như suy đoán của anh, đằng sau kệ sách còn một cánh cửa nữa.
Anh đẩy cánh cửa ra, lần này mèo trắng không hề đi vào mà đứng ở cửa kêu liên tục. Dường như nó muốn nói chuyện gì đó cho Trần Ca biết.
Thấy biểu hiện bất thường của mèo trắng, Trần Ca cũng không vội vã đi vào. Anh đứng ở cửa nhìn vào bên trong một chút.
Trong góc sâu nhất của căn phòng này có một chiếc giường đôi, đối diện giường là mấy bức ảnh được dán trên vách tường.
Bức ảnh thứ nhất chụp vào ngày hè của một năm nào đó, có vẻ đã rất lâu rồi, trong bức ảnh có ba đứa trẻ còn nhỏ tuổi.
Cô bé trong ảnh có dáng dấp trong sáng đáng yêu. Cô đứng ở giữa hai cậu bé, vẻ mặt hơi bất đắc dĩ khuyên can hai cậu bé đang cãi nhau kịch liệt.
Tấm ảnh thứ hai chụp một ngày mùa đông, ba đứa trẻ đã lớn hơn một chút, đang đứng ở dưới lầu của một tòa nhà nào đó.
Bé gái nhìn về phía khu nhà trọ bị cháy, kêu khóc muốn xông vào lối đi, kết quả bị hai bé trai và người lớn ở xung quanh ngăn cản.
Tấm ảnh thứ ba chụp rõ ràng hơn rất nhiều, ba đứa trẻ giờ đã lớn, cô gái càng xinh đẹp hơn. Cô đang cầm một cuốn sách ngồi ở giữa hai người khác.
Một trong hai chàng trai kia đang nói chuyện phiếm với cô bé. Chàng trai còn lại có vẻ chất phác hơn thì hơi xê dịch ra xa. Cậu ta nghiêng đầu nhìn cái ly trên bàn ở một phía khác.
Ảnh được chụp từ bên cạnh, vừa vặn có thể thấy chàng trai kia đang nhìn bóng cô gái phản chiếu trên chiếc ly.
Bức ảnh thứ tư là ảnh chụp cô dâu. Không thấy bóng dáng của cậu bé chất phác kia đâu, trong bức ảnh chỉ còn lại hai người.
Bức ảnh cuối cùng được treo ở bên cạnh bức ảnh cô dâu, trong khung hình chỉ có một mình cô gái. Đây là một bức di ảnh màu đen trắng.