“Thầy Hàn, anh có chắc là bên phải không kinh dị bằng bên trái không?”
Tiểu Đỗ vịn vào tay nắm cửa, bây giờ cậu ta hơi nhớ Bệnh Viện Điền Đằng, nhớ chiếc tủ sắt có thể mang lại cho cậu ta cảm giác an toàn.
“Mấy người hoảng cái gì? Không phải họ Trần đã nói rằng Khu Nội Trú Số Ba vẫn chưa bố trí xong sao, một cảnh tượng không hoàn chỉnh thì có gì đáng sợ chứ?” Hàn Thu Minh đã tỉnh táo hơn sau cú sốc ban đầu, anh ta bắt lấy cánh tay của người phụ trách Quách Diểu: “Lão Quách, hai chúng ta dẫn đầu.”
“Có liên quan gì đến tôi?” Quách Diểu hất tay ra: “Không phải anh nói anh đi trước sao?”
“Tôi chỉ sợ anh không dám vào, đi được nửa đường thì chạy mất.” Khuôn mặt của Hàn Thu Minh đen như đáy nồi nhưng không ai nhìn thấy vì ánh sáng trong ngôi nhà ma rất tối: “Vậy tôi đi trước, mọi người theo sát một chút, đừng để bị bỏ lại phía sau.”
Hàn Thu Minh đẩy mở hết cánh cửa sắt cũ, gỉ sét rơi xuống, mấy người bước vào Khu Nội Trú Số Ba.
Có một mùi lạ thoang thoảng trong không khí, những viên thuốc và những hồ sơ bệnh án ố vàng nằm rải rác trên mặt đất, một mình Hàn Thu Minh đi trước càng nhìn càng sợ.
Trên tường viết đủ loại từ ngữ điên rồ, những chữ viết tay oán hận kết hợp lại làm cho da đầu người đọc tê dại, căn bản không giống như những gì một người bình thường có thể nghĩ ra.
Điều khiến anh ta khó chịu hơn nữa là đã đi được mấy mét nhưng số lượng chữ máu trên tường không giảm mà còn trở nên nhiều hơn.
Dày đặc nhưng không có câu nào lặp lại!
“Họ Trần làm thế nào nghĩ ra những câu này? Không lẽ anh ta thật sự là một người điên hả?”
Hàn Thu Minh ngồi xổm xuống, mở một góc khăn trải giường ra, bên trong là một người giả được làm từ gối và ga giường.
Chỉ là một người giả thô kệch như đồ chơi nhưng lại làm cho anh ta không thể dời mắt.
“Đạo cụ người giả trong ngôi nhà ma có thể làm như vậy sao? Tôi đã làm trong ngành này được mấy năm rồi mà đây là lần đầu nhìn thấy.” Hàn Thu Minh nhìn vào khuôn mặt kỳ lạ trên chiếc gối, rõ ràng là được vẽ nguệch ngoạc nhưng lại đem đến cho người khác một cảm giác kỳ quặc khó mà hình dung được.
“Mọi người nhìn trong đây này!” Tô Lạc Lạc đứng ở cửa phòng bệnh đầu tiên, mọi người nhìn theo hướng ngón tay của cô, trên trục cửa đầy vết máu cào từ móng tay.
Cô đưa tay ra chạm vào: “Nhìn như thật, không giống như được cào bằng dụng cụ.”
“Không cào bằng dụng cụ, chẳng lẽ nhà thiết kế cào bằng tay sao?” Hàn Thu Minh kéo khăn trải giường che phủ người giả dưới đất: “Mọi người chú ý không nên chạm vào những thứ bên trong, không cẩn thận sẽ kích hoạt các cơ quan, đặc biệt là những chiếc khăn trải giường này trên mặt đất, không chừng có diễn viên đang trốn dưới chăn.”
Anh ta chuẩn bị tiếp tục đi về phía trước nhưng mấy người khác lại không nhúc nhích, cô gái với mái tóc ngắn một mình đi vào phòng bệnh đầu tiên.
Cửa sổ đã bị đóng chặt, bên ngoài khe hở của ván gỗ là bức tường xi măng dày mang đến một cảm giác trầm cảm và tuyệt vọng, giống hệt như một phòng giam.
Dạ Tiểu Tâm dùng ngón tay quét lên tấm ván giường và tìm thấy nhiều vết cào xước ở hai bên mép giường: “Mau qua giúp đi, chúng ta nâng tấm ván giường lên.”
“Thời gian qua cửa chỉ có 20 phút, mọi người có thể nhanh lên chút không? Đừng quan tâm đến những chi tiết vụn vặt.” Hàn Thu Minh đứng một mình bên ngoài.
Tiểu Đỗ và Tống An vào phòng bệnh giúp Dạ Tiểu Tâm nâng tấm ván lên giường, cảnh tượng dưới tấm ván ngoài sức tưởng tượng của họ.
Có một đường dấu móng tay màu đỏ thẫm trên mép tấm ván giường và mảnh móng tay gãy vẫn còn trong những khe hở. Có thể thấy người cào ra từng đường máu này đã trải qua cảm giác đau đớn như thế nào.
“Máu nhân tạo thường sẽ xuất hiện màu đỏ nhạt sau khi đông lại, còn vết máu đỏ thẫm này...” Tống An rụt rụt cổ và nói với Dạ Tiểu Tâm bên cạnh: “Hơi giống máu người.”
“Cậu có chắc chắn đó là máu người không, không phải máu nhân tạo sao?” Dạ Tiểu Tâm cẩn thận nghiêng đầu nhìn tấm gỗ, cúi người xuống và nghiêng mũi vào mép tấm ván giường: “Không có mùi gì kỳ lạ.”
Tống An bị hành vi to gan của cô gái tóc ngắn dọa sợ, cậu cười khan: “Có thể là máu heo hoặc máu bò cũng không chừng. Đôi khi ngôi nhà ma sử dụng máu động vật thay vì máu nhân tạo để theo đuổi sự chân thật.”
“Thấy những đạo cụ dính máu trong ngôi nhà ma thì cũng khá bình thường, đặc biệt là ngôi nhà ma cố định như của ông chủ Trần. Nhiều đạo cụ đã được mua trực tiếp từ các bệnh viện bỏ hoang hoặc bệnh viện tâm thần với giá thấp.” Có lẽ Quách Diểu đã từng làm chuyện này: “Nhưng chúng ta cũng không thể chủ quan, có máu trên tấm ván giường, ít nhất có thể cho thấy trước đây có rất nhiều chuyện tồi tệ đã xảy ra trong bệnh viện tâm thần đó.”
Dạ Tiểu Tâm gật gật đầu, tiếp tục hỏi: “Làm thế nào để giải thích về những vết cào máu trên trục cửa? Không lẽ nào trục cửa cũng tháo ra từ bệnh viện tâm thần chứ?”
Quách Diểu nhất thời không nói nên lời, không biết trả lời thế nào.
“Anh cũng không giải thích rõ ràng được đúng không?” Dạ Tiểu Tâm dựa vào bản lĩnh của mình nói ra: “Tôi đã tham quan nhiều ngôi nhà ma và hầu hết những ngôi nhà ma đó hù dọa theo bài bản, chỉ có ngôi nhà ma này xử lý mỗi một chi tiết rất chân thật, ông chủ của ngôi nhà ma giống như mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.”
“Tôi còn phát hiện một chuyện khủng khiếp.” Tô Lạc Lạc nhìn lên trần nhà, những dòng chữ máu dường như trở nên sống động, chuyển động xung quanh cô: “Nét chữ của mỗi câu ở đây đều không giống nhau, có lẽ không được viết bởi cùng một người.”
“Nét chữ khác nhau sao?” Quách Diểu nhìn kỹ, sắc mặt trở nên rất kém: “Đúng là thật, rốt cuộc ông chủ Trần làm sao làm được như vậy?”
“Không phải anh ta nói rằng ngôi nhà ma này đã kinh doanh được mấy năm rồi sao? Nếu cho tôi năm năm để xây dựng, tôi có thể làm hoàn hảo hơn anh ta.” Một mình Hàn Thu Minh đi được mấy bước thì chột dạ, kết quả là phải quay lại, anh ta dựa trên trục cửa, thản nhiên nói.
“Anh có thể bình tĩnh kiên trì xây dựng một ngôi nhà ma trong năm năm không?” Quách Diểu hơi tức giận, trước đó anh ta đã sắp xếp mọi thứ nhưng lại bị Hàn Thu Minh phá hỏng: “Ông chủ Trần chắc chắn không nói dối, đây là cảnh đáng sợ nhất trong ngôi nhà ma của anh ta, chúng ta nhanh chóng tìm máy ghi âm đi, đừng đứng ở đây lâu quá.”
Kể từ khi vào Khu Nội Trú Số Ba, anh ta có một cảm giác rất khó chịu, thậm chí cảm giác này còn mạnh mẽ hơn sau khi nhìn thấy cách bố trí bên trong cảnh tượng.
Những vết cào màu đỏ trên trục cửa, dấu móng tay trên mép tấm ván giường và những dòng chữ máu trên tường đều khiến anh ta bất an.
Ký ức chôn sâu trong lòng như bị đánh thức, Quách Diểu cảm thấy như thể anh ta lại vào cái bệnh viện trước đây Hứa Trân Trân tự tử.
“Lão Quách, tôi thật sự không biết anh đang sợ cái gì? Chi tiết trong ngôi nhà ma của anh ta thật sự xuất sắc, làm giống như thật nhưng điều đó chỉ cho thấy anh ta bắt chước rất tốt.” Hàn Thu Minh lén lút đảo mắt nhìn Dạ Tiểu Tâm, đẩy mắt kính: “Khi tôi được trải nghiệm một ngôi nhà ma cố định loại lớn ở nước ngoài, các nhân viên ở đó nói với tôi rằng tất cả các đạo cụ của họ từng được sử dụng bởi các tội phạm tử hình. So với người ta thì ngôi nhà ma này chỉ có thể nói là tạm ổn.”
“Anh đúng là đến chết vẫn sĩ diện.”
“Tôi đang nói sự thật.” Hàn Thu Minh vẫy tay với mọi người: “Vẫn còn 16 phút nữa, mọi người nhanh lên nào.”
Mọi người lần lượt đi ra hành lang, chỉ có Tiểu Đỗ dừng lại ở lối vào Khu Nội Trú Số Ba, cậu ta nhìn những dòng chữ trên trần nhà, trái tim đập rất nhanh.
Tập trung nhìn quá lâu, những chữ viết tay lộn xộn không theo nguyên tắc nào như đang trộn lẫn với nhau và các nét được kết nối với nhau tạo thành những từ “chết” có kích thước khác nhau.
“Nơi này rất quỷ quái, tôi đứng canh ở cửa là được rồi.”
Cậu ta bước ra khỏi Khu Nội Trú Số Ba và nhìn về phía lối đi bên trái, khi cậu ta nhìn lên thì bỗng nhiên phát hiện con rối vốn dĩ ở cuối hành lang bên trái nhưng bây giờ lại ở chỗ cách bọn họ rất gần.
“Cái quái gì vậy?”
Đỗ Siêu Cận lùi lại một bước, cậu ta không dám ở đây một mình, nhanh chóng bắt kịp những khách tham quan khác.
Sau khi cậu ta rời đi, một con rối đeo phù hiệu trên cổ lặng lẽ nâng thẳng đầu của mình.