Đây là lần đầu Trần Ca mới đến thành phố cổ này, càng nhìn càng thấy thích chỗ đó.
“Trước đây Ngô Thanh từng sống ở thành phố cổ đó sao? Không phải bọn họ là từ ngoại ô phía Tây chuyển đến ngoại ô phía Đông sao?”
Không vội vàng tiến lên, đầu tiên Trần Ca quay đầu lại nhìn qua, phát hiện phía sau mình có một cánh cửa sắt lớn, chặn một đầu của ngõ nhỏ này: “Cánh cửa phía sau mình giống hệt cánh cửa sắt ở thế giới của Giang Minh.”
Anh chú ý đến một chi tiết: “Hay là mình đi đến khu nhà trọ của Giang Minh xem thử nhỉ, ở ngoài đời, tòa nhà đó không hề lắp cổng sắt, cánh cổng sắt đó không thuộc về trí nhớ của Giang Minh. Hiện tại mình lại bước vào thế giới sau cánh cửa của Ngô Thanh, phía sau cũng có cánh cửa sắt lớn y như vậy.”
Quan sát kỹ, Trần Ca cũng không phát hiện ra điều gì bất thường ở cánh cửa sắt này: “Cánh cửa sắt tượng trưng cho lối ra vào có lẽ không liên quan gì đến đứa trẻ bị ký sinh, nó rất có thể là ký ức của Minh Thai.”
Nghĩ đến đây, Trần Ca lại quan sát cánh cổng sắt phía sau cẩn thận hơn, trên đó không có bất kỳ chữ cái hay ký hiệu gì, khi đến gần còn có thể ngửi thấy một mùi máu tanh nhàn nhạt và mùi thuốc khử trùng.
“Thế giới sau cánh cửa được dệt nên từ ký ức, cánh cửa ở trong trí nhớ của ai đó này mang theo mùi máu và thuốc khử trùng, chẳng lẽ chủ nhân của ký ức từng bị giam lỏng trong bệnh viện? Nhưng trong bệnh viện cũng đâu có cảnh cửa sắt nào màu đen đâu.”
Hiện tại Trần Ca chỉ mới bước vào thế giới sau cánh cửa của hai đứa trẻ, vẫn còn nhiều điều chưa chắc chắn, anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa sắt hồi lâu, cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt.
“Hãy tìm Ngô Thanh trong cửa trước đã, thế giới sau cánh cửa này khác xa với những gì mình tưởng tượng trước khi bước vào.”
Trần Ca và Ngô Kim Bằng nói chuyện với nhau rất lâu, người cha này giống như một chiếc ô che chở bảo vệ Ngô Thanh vậy.
Theo lý thuyết thì đáng lẽ thế giới của Ngô Thanh không nên quá tăm tối, nhưng sau khi Trần Ca bước vào, anh phát hiện ra rằng thế giới này vẫn rất kỳ lạ.
Đường phố luôn chìm trong bóng tối, đủ loại âm thanh khủng khiếp liên tục vang lên trong các ngõ ngách.
“Có vẻ như Minh Thai đã giở trò gì đó, tên mất trí đó không muốn đứa trẻ mà nó chọn được hạnh phúc, thứ nó ghen tị nhất chính là tình yêu và sự ấm áp.”
Trần Ca giao tiếp với Bút Tiên và Hứa Âm, bọn họ không thể xuất hiện trong thời gian ngắn được, thế giới này bài xích họ, nhưng điều khiến Trần Ca để ý hơn cả là so với thế giới của Giang Minh, thế giới của Ngô Thanh dường như càng không muốn để cho đám người Hứa Âm đi vào.
Lần này các nhân viên của nhà ma phải đối mặt với nhiều sự phản kháng hơn.
“Mình phải câu giờ cho bọn họ.” Trần Ca không nghĩ rằng Minh Thai sẽ trốn trong thế giới này, nhưng cẩn thận trong mọi việc là điều cần phải làm, nếu chẳng may Minh Thai làm ngược lại những gì anh nghĩ, thì rất có thể anh sẽ chết.
“Những cánh cửa bên cạnh giường của bọn trẻ đều có chút hư ảo, khác xa với cánh cửa máu thật, mình nghi ngờ rằng chỉ có một trong chín cánh cửa là thật, còn lại tám cánh cửa đều là do Minh Thai cố tình sử dụng để gây nhầm lẫn cho người khác.”
Lấy búa của bác sĩ nát sọ ra, Trần Ca bước ra ngõ nhỏ, thế giới phía sau cánh cửa của Ngô Thanh rộng hơn nhiều so với Giang Minh, nó dường như bao trùm toàn bộ đường phố.
Còn chưa đi được mấy bước, Trần Ca đã cau mày, những tạp âm xung quanh càng ngày càng lớn, giống như côn trùng đang không ngừng bay vào lỗ tai anh, cảm giác đó rất khó chịu.
“Giác quan nhạy cảm đôi khi cũng không phải là một điều tốt.”
Trần Ca nhắm mắt lại, sử dụng Âm Đồng, bóng tối không thể gây ảnh hưởng quá nhiều đến anh: “Một bóng người cũng không nhìn thấy, âm thanh ở đâu ra vậy?”
Anh cũng không bốc đồng mà đi vào bên trong lối đi, địa hình ở đây phức tạp, nếu không chú ý có thể bị lạc đường, lúc đó muốn trốn thoát cũng không có cách nào.
Tóm lại, trước khi Hứa Âm và những người khác xuất hiện, mục tiêu Trần Ca định ra cho bản thân chính là đi lung tung thôi.
Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa của một tòa nhà bên cạnh, sau khi bước vào Trần Ca phát hiện ra rằng tiếng ồn bên tai càng to hơn, trong đó có một tiếng khóc trở nên đặc biệt rõ ràng.
“Tiếng khóc phát ra từ đâu vậy?” Trần Ca tìm kiếm âm thanh và nhìn vào trong nhà, những ngôi nhà trong thành phố cổ cũng không lớn, thường chỉ có hai hoặc ba phòng đơn, anh đã nhanh chóng tìm ra nguồn phát ra âm thanh.
Trong phòng vệ sinh có một nữ sinh đang gội đầu, cô bé quay lưng lại với Trần Ca, trông khoảng 13, 14 tuổi.
“Vừa gội đầu vừa khóc?”
Cô bé lấy một chậu nước đặt trên thành bồn, tóc ngâm vào trong nước, tiếng nước và tiếng khóc hòa vào nhau khiến người ta rợn tóc gáy.
Đây là người đầu tiên Trần Ca gặp được trong thế giới sau cánh cửa của Ngô Thanh, vì lý do an toàn, Trần Ca đã nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ, từ từ tiến lại gần.
“Trong nhà chỉ có một mình cô bé, không cần phải lo lắng sẽ bị bao vây tấn công, cứ nhân cơ hội này mà tìm hiểu nhau thử xem.”
Trần Ca di chuyển rất nhẹ nhàng, nhưng dù vậy, anh vẫn bị phát hiện khi đã đi được giữa chừng.
Cô bé đang gội đầu dừng lại, hai tay luồn vào trong mái tóc đen, cả người đứng thẳng bất động bên bồn nước.
Mái tóc đen được rẽ ra, một con mắt đen như mực lộ ra từ khe hở trên tóc.
Cô bé nghiêng đầu nhìn về phía Trần Ca, cái đầu trong bồn từ từ nhấc lên, trên mái tóc vừa ngâm trong có đầy những cục máu đông, lúc này Trần Ca mới nhìn thấy trong cái bồn kia hoàn toàn không phải nước, mà là máu sắp đông lại rồi.
Máu chảy xuôi theo tóc rơi trên quần áo, bộ đồ ngủ màu hồng gọn gàng sạch sẽ cũng bị làm ướt.
“Trong thế giới méo mó của Giang Minh, hình như cũng chưa xuất hiện vết máu, thế giới phía sau cửa của Ngô Thanh đã xảy ra chuyện gì vậy? Mới đầu mà đã quá đáng như vậy rồi?”
Khuôn mặt của cô bé hoàn toàn lộ ra ngoài, đôi mắt của nó rất đẹp, chiếc mũi nhỏ nhắn, dễ thương, khiến người ta cảm thấy rất muốn nhéo.
Xuống chút nữa chính là miệng, miệng của cô bé rất đẹp, khuyết điểm duy nhất là miệng của nó được khâu lại bằng chỉ đen.
Trần Ca có thể chắc chắn rằng tiếng khóc đó đến từ cô bé này, nhưng nhìn bộ dáng của đối phương lại chẳng giống như đang khóc chút nào.
“Em có thể nghe thấy anh nói gì không?”
Không thể đoán được điều gì đã xảy ra với cô bé chỉ qua vẻ ngoài này, tại sao cô bé lại xuất hiện ở sau cánh cửa với hình ảnh như vậy, Trần Ca muốn giao tiếp với đối phương, nhưng phản ứng của đối phương lại rất kỳ lạ.
Cô bé đưa tay trắng nõn vào chậu nước, từ trong đó lấy ra một con mèo bẩn thỉu, sau đó cô giống như đang vắt khăn mặt vậy, một tay ôm đầu mèo, một tay cầm thân mèo, dùng sức vặn mạnh.
Một lượng lớn máu chảy ra từ con mèo, sau khi đã vắt khô, cô bé cầm con mèo bẩn thỉu và bắt đầu lau bộ tóc ướt đẫm máu của mình.
Sau khi lau khô tóc, cô bé ném con mèo bị biến dạng trên tay trở lại chậu nước và quay lại nhìn Trần Ca.
Cô bé nhìn chằm chằm vào miệng Trần Ca, đưa hai tay vào túi, một tay lấy ra một cây kim thép rất dài, còn tay kia thì lấy ra một sợi chỉ to màu đen.
“Em định làm gì?”
Hai mắt cô bé dán chặt vào miệng Trần Ca, một tay cầm kim, một tay cầm chỉ đen, đi về phía Trần Ca.
Cô bước đi càng lúc càng nhanh, cuối cùng lao nhanh về phía Trần Ca, cây kim trong tay đâm vào miệng Trần Ca như muốn khâu miệng anh lại!
“Là do em ra tay trước đấy!”
Trần Ca đã sớm chuẩn bị kỹ càng, anh dùng búa của bác sĩ nát sọ đập mạnh vào đối phương, vai cô bé rũ xuống nhưng động tác của cơ thể không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Xuất phát từ lý do tự vệ, Trần Ca không thể làm gì khác hơn là né tránh liên tục, đồng thời không ngừng vung búa của bác sĩ nát sọ lên.
Sau 9 cú đập liên tiếp, cuối cùng cô bé cũng tạm thời mất đi khả năng cử động, cô bò trên mặt đất và muốn cầm lấy kim chỉ.
“Mình không có ân oán gì với con bé này, tại sao nó lại đột nhiên tấn công mình, lại còn cố khâu miệng mình lại nữa?” Trần Ca đặt búa của bác sĩ nát sọ xuống, anh nhìn cô gái trên mặt đất, rồi lại nhìn con mèo đã bị vặn đến biến dạng trong bồn nước đột nhiên nghĩ đến một khả năng.
“Con bé này đang tra tấn một con mèo, kết quả là đã bị Ngô Thanh vô tình nhìn thấy, cho nên con bé này muốn khâu miệng Ngô Thanh lại, để Ngô Thanh giữ bí mật cho nó.” Trần Ca cũng không biết rõ lắm những chuyện đã xảy ra trong thực tế, anh chỉ có thể suy đoán dựa trên cơn ác mộng phi lý bị bóp méo này.