Ống kính rời khỏi người Thu Mỹ và chuyển đến bà lão đang xách giỏ thức ăn kia.
Ánh nắng chiều tà chiếu vào người bà cụ, tiến theo bước đi của bà, cuối cùng cố định trên một nửa cái bóng của bà.
Nhìn thấy cảnh này, Trần Ca không thể ngồi yên. Không biết đạo diễn quay như thế nào, bộ phim Bạn Cùng Bàn này đã được quay từ lâu, lúc đó công nghệ kỹ xảo đặc biệt chưa phát triển nhưng cảnh này trong phim lại trông vô cùng chân thật.
“Lẽ nào đây thật sự không phải là một bộ phim được quay?”
Cái bóng có một ý nghĩa không tầm thường đối với cuộc sống, ít nhất là Trần Ca nghĩ như vậy.
“Mắt trái của nữ chính có thể nhìn thấy sự bất thường trong cái bóng của người sống, đúng không? Khi ống kính mới bắt đầu, cha mẹ của nữ chính có cái bóng không nhỉ?”
Những đoạn phim trước đó hiện lên trong đầu. Trong màn ảnh, cha mẹ của nữ chính, bao gồm cả bác sĩ đều không có cái bóng, nhưng điều này cũng có thể là do thời tiết xấu.
Ở đoạn đầu phim, bầu trời bị mây đen bao phủ, không có một tia nắng mặt trời nào, không nhìn thấy cái bóng cũng là chuyện bình thường.
Sau khi Thu Mỹ và bà cụ đi khỏi, nữ chính quay về nhà mình, cô lấy chìa khóa và mở cửa.
“Văn Vũ? Sao hôm nay lại trở về muộn như vậy?" Mẹ Văn Vũ vội vàng đi ra khỏi phòng bếp, lúc nhìn Văn Vũ thì mang theo vẻ đau khổ cùng cảm xúc kỳ quái khó tả, cảm xúc đó hoàn toàn không giống với cha mẹ bình thường. Đến bây giờ Trần Ca mới nhận ra điều này.
Nữ chính không trả lời, vừa bước vào nhà đã hoàn toàn mất đi sức sống, cứ như đến việc thở cũng làm cô thấy khó chịu.
Nữ chính đẩy cửa phòng ngủ của mình, chạy thẳng vào phòng ngủ.
“Đứa trẻ này...”
“Tôi đã hỏi những người khác rồi, có lẽ là con gái chúng ta đã bị bệnh.” Cha của nữ chính đặt tờ báo xuống, chỉ vào đầu mình, trầm giọng nói: “Tôi đã liên hệ với bác sĩ rồi, cuối tuần sẽ đưa người đó đến khám cho con gái chúng ta.”
“Khoảng bao nhiêu tiền?”
“Bây giờ khám bệnh mới là chuyện quan trọng nhất, bà cũng không muốn con gái của chúng ta lúc nào cũng không vui chứ?”
Giọng nói của cha mẹ truyền tới từ ngoài cửa, nhưng nữ chính không quan tâm họ nói gì.
Ống kính đại diện cho đường nhìn của nữ chính di chuyển từ cha mẹ lên trần nhà, sau đó màn hình chuyển sang màu đen, nữ chính nhắm mắt lại lần nữa.
“Hình như bộ phim này đang ghi lại điều gì đó, nhưng nếu mọi thứ là sự thật thì dòng thời gian có vẻ hơi sai.” Trần Ca đụng vai người mù: “Anh nghĩ thế nào?”
“Tôi không nhìn thấy. Cậu xem xong thì chúng ta đi nhanh đi, tôi không muốn ở đây dù chỉ là một phút nào nữa. Người anh em à, nghe cậu nói thì tôi thấy cậu không giống người xấu đâu. Cậu hãy buông tha cho tôi đi, đừng giày vò tôi nữa.”
Sau lưng người đàn ông mù ướt sũng. Anh ta vẫn luôn nhắm nghiền mắt, nhưng chỉ cần nghe âm thanh thôi cũng đã sợ thót tim rồi.
“Phim đã chiếu hơn một nửa, sắp hết rồi, anh chịu khó ở lại một chút.” Trần Ca nhìn vào màn hình. Màu sắc của hình ảnh đã trở nên tươi sáng hơn. Đoạn này cũng được ghi lại dưới góc nhìn của nữ chính, chủ yếu là về một số việc nhỏ xảy ra giữa cô và Thu Mỹ.
Nữ chính im lặng, ít nói, gần như rất ít khi lên tiếng, có thể không nói thì sẽ không bao giờ mở miệng.
Tính cách của Thu Mỹ thì hoàn toàn trái ngược với nữ chính, tính tình thoải mái, không để chuyện gì trong lòng.
Cô hành động một cách bốc đồng và liều lĩnh, nhưng có lẽ chính vì điều này mà mối quan hệ giữa cô và nữ chính cứ xích lại gần nhau hơn.
Hai con người với sự khác biệt quá lớn về tính cách như vậy đã trở thành bạn của nhau.
Điều khiến người ta ngạc nhiên hơn cả là học lực của cả hai đều không ngừng tiến bộ, điều này thầy Tào cũng không ngờ tới.
Vốn dĩ ông ta nể mặt bà cụ nên đối phó qua loa, không ngờ hai cô gái học kém nhất lớp luyện thi lại có "phản ứng" tuyệt vời như vậy sau khi ngồi cùng bàn.
Hình ảnh càng ngày càng sáng sủa, phong cách quay phim tổng thể cũng khác hẳn lúc nãy, rõ ràng là phim kinh dị nhưng lại mang đến cho Trần Ca cảm giác như đang xem một bộ phim đầy cảm hứng tuổi thanh xuân.
“Đạo diễn này có thể xử lý nhiều phong cách như vậy, rất tốt.”
Trần Ca ước tính tiến độ của bộ phim. Đã qua bốn phần năm thời lượng nhưng ngoại trừ ma quỷ anh nhìn thấy lúc đầu, trong khoảng thời gian dài còn lại, đừng nói đến ma, thậm chí điểm hơi kinh hãi cũng không có.
“Một bộ phim kinh dị không có ma sao?”
Những bộ phim kinh dị trên thị trường nhất định phải có thứ gì đó “không rõ” xuất hiện, những thứ không rõ đó sẽ gây hồi hộp cho khán giả và tạo ra cảm giác rùng rợn.
Nhưng bộ phim này có vẻ là một ngoại lệ, cả bộ phim đều dựa theo góc nhìn thứ nhất của nữ chính, cô cũng không thấy có thứ gì thực sự đáng sợ.
Trần Ca luôn cảm thấy đạo diễn vẫn còn đang giấu nghề, anh biết bộ phim này không hề đơn giản như vậy. Khi bộ phim tiến đến phần cuối, anh cảm thấy thứ thực sự đáng sợ đó sắp xuất hiện.
Mối quan hệ giữa Thu Mỹ và nữ chính ngày càng tốt đẹp, thế nhưng có một điểm khá kỳ lạ khác đáng chú ý. Trong khoảng thời gian Thu Mỹ và nữ chính trở thành bạn bè, tiếng cười của Thu Mỹ nhiều lần vang lên trong ống kính, nhưng tiếng cười của nữ chính thì chưa nghe thấy lần nào cả.
Còn một thời gian nữa là tới kỳ thi tốt nghiệp, với kết quả hiện tại của Thu Mỹ thì việc tốt nghiệp là không có vấn đề gì.
Cô đã có người bạn tốt nhất của mình và sắp hoàn thành ước hẹn với bà nội, bây giờ có lẽ là thời gian hạnh phúc nhất đối với Thu Mỹ.
Tuy nhiên, khi Thu Mỹ hạnh phúc, với tư cách là một khán giả, người xem có thể nhìn thấy sự bất an ẩn đằng sau hạnh phúc thông qua góc nhìn của nữ chính.
Cái bóng của bà nội Thu Mỹ càng ngày càng ngắn, nỗi lo của cha mẹ nữ chính ngày càng nặng nề, tốc độ chuyển ống kính ngày càng thường xuyên và nhanh hơn, cứ như thể nữ chính thường xuyên chớp mắt vậy.
Dưới cuộc sống yên bình ẩn chứa một vòng xoáy cực lớn, những người đến gần đều bị kéo xuống biển sâu.
Sau kỳ thi tốt nghiệp, trong buổi họp lớp, Thu Mỹ và nữ chính về nhà rất muộn.
Màn đêm vô cùng yên tĩnh, Thu Mỹ ngâm nga những bản nhạc thịnh hành. Ước nguyện lớn nhất của cô trong mấy tháng qua đã được thực hiện, bây giờ tâm trạng cô rất vui.
“Bạn cùng bàn, sao nãy giờ cậu lại im lặng vậy? Cuối cùng chúng ta cũng có thể thoải mái, không phải nhìn mặt ông Tào mỗi ngày nữa.” Thu Mỹ ôm lấy vai nữ chính, thân thể rất gần.
Ống kính quan sát Thu Mỹ từ một vị trí rất gần. Cô gái này đã nhuộm tóc lại thành đen, trông rất xinh xắn.
Nữ chính nhìn một lúc thì ngoảnh mặt đi. Cô cúi đầu, ống kính quay lại con đường tăm tối tưởng như không bao giờ kết thúc.
“Trông cậu hơi không vui?” Khuôn mặt Thu Mỹ lại chen vào ống kính.
Nữ chính lặng lẽ nhìn Thu Mỹ, không nói một lời, một mình đi về phía trước.
“Có phải do gia đình cậu không? Hình như tôi chưa bao giờ nghe cậu nhắc đến họ.” Thu Mỹ đuổi theo: “Thật ra gia đình tôi cũng làm tôi rất khó chịu. Người sinh ra tôi đều đã bị bắt rồi, người nuôi tôi là bà nội, vì vậy tôi theo họ bà tôi.”
Nữ chính không dừng lại, Thu Mỹ cứ luôn đi theo đến tận một ngã tư.
Nhà của Thu Mỹ ở bên trái và nhà của nữ chính ở bên phải, họ luôn tạm biệt nhau ở đây.
“Văn Vũ? Hôm nay cậu làm sao vậy?”
Nữ chính không dừng lại. Sau khi đi qua đường, cô thầm nói với Thu Mỹ: “Thật ra, đó không phải là tên của tôi.”
“Không phải tên của cậu?” Thu Mỹ đang định hỏi, nhưng nữ chính đã bắt đầu tiến về phía trước.
Môi trường sống đặc biệt khi còn nhỏ đã hình thành tính cách khác với những người cùng tuổi của Thu Mỹ, thay vì về nhà, cô lại đuổi theo.
Cô đuổi theo sau lưng nữ chính, gọi tên của nữ chính.
Ánh sáng hai bên càng ngày càng ít, cuối cùng hai cô gái dừng lại trước một khu nhà trọ đổ nát.
Khu nhà trọ này nằm ở một nơi hẻo lánh của thành phố, tối đen như mực, cứ như không có người ở trong đó.
“Văn Vũ? Nhà của cậu… ở đây sao?”
Nữ chính vẫn không trả lời mà chạy lên lầu, lấy chìa khóa ra, Thu Mỹ bèn đi theo phía sau.
Trên hành lang không có đèn chiếu sáng, Thu Mỹ bước hụt, vấp ngã nhiều lần.
Cửa phòng mở ra, nữ chính bước vào trong nhà.
Đèn trong phòng khách không được bật, rèm cửa cũng đóng lại, hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Dù ở trong trường hợp này, trong ống kính, cửa phòng bếp vẫn mở ra và mẹ của nữ chính bước ra từ trong đó.
“Văn Vũ? Sao hôm nay về muộn như vậy?”
Giọng nói quen thuộc, cảnh tượng quen thuộc, bóng dáng quen thuộc đứng trong bóng tối chính là mẹ của nữ chính.
Những cảnh tượng tưởng như bình thường vào ban ngày, nhưng khi hiện ra trong đêm khuya tối tăm lại mang đến cho người ta cảm giác rùng rợn khó tả.
“Tương lai tôi sẽ không quay lại đây nữa.” Giọng của nữ chính thay đổi, lần này cô không trốn vào phòng ngủ nữa mà dừng lại ở phòng khách.
“Văn Vũ! Cậu đang nói chuyện với ai vậy?" Thu Mỹ đứng ở cửa, nhìn phòng khách tối om, sắc mặt tái nhợt, dường như cảnh tượng trong mắt cô hoàn toàn khác với những gì nữ chính nhìn thấy: “Nơi này tồi tàn quá, đồ đạc đã cũ nát hết rồi, sàn nhà cũng đầy vết nứt. Văn Vũ, cậu làm gì ở đây vậy? Mau về nhà đi!”
“Về nhà?” Nữ chính nhẹ nhàng nắm lấy tay Thu Mỹ, sau đó kéo vào trong phòng: “Nhưng mà… chúng ta đã về đến nhà rồi!”
Ánh sáng trên tấm chắn càng lúc càng tối, mãi đến khi biến thành màu đen như mực. Đạo diễn không quay lại những gì đang xảy ra trong phòng, có lẽ vì chính ông ta cũng không biết.
Tiếng hét thảm thiết vang lên trong bóng tối, đôi mắt đột nhiên mở ra, nữ chính vẫn đang nằm trên giường trong phòng ngủ của mình.
Ống kính dời tới bên ngoài cửa sổ, bầu trời u ám khiến người ta cảm thấy rất ngột ngạt.
Cảnh này và cảnh ở đầu phim được nối lại một lần nữa, cùng một bầu trời, cứ như những chuyện vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng.
Nữ chính liếc nhìn đồng hồ trên bàn, lấy điện thoại ra nhắn lại rồi lê tấm thân mệt mỏi vào phòng tắm.
Cô cứ cúi đầu xuống nên ống kính chỉ quay được mặt đất.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong, điện thoại đột ngột rung lên. Ống kính chuyển động, nữ chính lấy điện thoại trong túi ra bấm nút trả lời.
“Văn Vũ, tối nay chúng ta đi xem phim không? Để ăn mừng cậu cuối cùng cũng thoát khỏi con nhỏ côn đồ đó.”
“Thu Mỹ không phải là côn đồ, cô ấy chưa bao giờ bắt nạt tôi.”
“Cậu tốt bụng quá nên ông Tào mới cho cậu ngồi với cô ta. Cậu có biết cha mẹ cô ta đều phạm tội vào tù không? Bây giờ cô ta mất tích, ai biết cô ta đi làm gì rồi? Dù sao thì cậu cũng đừng bao giờ dây dưa với cô ta nữa.”
“Được rồi, tôi hiểu rồi.” Tay nữ chính cầm điện thoại càng lúc càng siết chặt: “Đúng rồi, bạn cùng bàn, tối nay xem phim xong cậu có thể đến nhà tôi không? Tôi muốn cho cậu xem một thứ thú vị.”
“Được thôi, không thành vấn đề!”
“Ừm, cứ thế đi.” Nữ chính cúp điện thoại, chậm rãi ngẩng đầu.
Ống kính quay tới tấm gương, đây cũng là lần đầu tiên khán giả nhìn thấy ngoại hình của nữ chính trong cả bộ phim.
Thân hình gầy gò, quần áo luộm thuộm, mái tóc dài đen nhánh và khuôn mặt của vô số phụ nữ chắp nối lại.
Những người phụ nữ này trông khác nhau, nhưng đôi mắt bên trái của họ giống hệt nhau.
Con mắt đó cho người ta cảm giác như một chiếc đinh dài đóng vào vô số khuôn mặt.