Dương Thần cùng Lý Tuyết nhanh chóng chạy ra ngoài, ba người đứng trong hành lang nhìn về phía con đường mà họ vừa đi, tối đen như mực, không nhìn rõ bất kỳ thứ gì.
“Làm gì có tiếng bước chân nào?”
“Tôi thực sự nghe thấy mà! Giống như có người đang nhảy trong lối đi vậy.”
“Cậu đừng tự hù dọa chính mình, mau tới đây hỗ trợ đi.”
Lý Tuyết dắt Vương Diễm đi vào căn phòng cuối cùng, Dương Thần đứng ở bên ngoài một lúc, trong miệng lẩm bẩm lời Vương Diễm vừa nói: “Nhảy sao?”
Ba người lục tung căn phòng cuối cùng trong ký túc xá lên, hầu hết rác thải chất đống trên giường là đạo cụ làm từ bọt biển và khối gỗ, nhìn rất bẩn và lộn xộn, nhưng lại không hề bốc mùi.
“Ký túc xá này chuyên dùng để đựng rác rưởi sao?” Lý Tuyết dùng ống tay áo che miệng và mũi: “Nhưng tại sao chiếc giường trong cùng vẫn còn đệm chăn nhỉ? Ai lại muốn sống trong một môi trường bẩn thỉu như vậy chứ?”
“Bây giờ không phải là lúc suy nghĩ xem người nào có thể sống ở nơi này được.” Dương Thần cầm lấy mô hình rác bị vứt ở trên giường, đưa lên mũi ngửi một cái: “Khi chúng ta bước vào cảnh tượng ẩn này có ngửi thấy một mùi hôi thối, căn phòng này có mùi nồng nhất, có nghĩa là thứ có mùi đó đang ở trong căn phòng này, tìm ra thứ đó mới có thể phá vỡ bí mật của cảnh tượng này.”
“Tôi thấy lão Dương nói cũng có lý, khắp nơi trong phòng đều là đồ bỏ đi, nhưng mà thứ tỏa ra cái mùi hôi thối đó lại không phải là những đồ bỏ đi này, rất kỳ lạ.” Vương Diễm đi tới bên cạnh cái giường duy nhất còn chăm nệm: “Trên giường này không có rác rưởi, nhưng lại là cái có mùi nặng nhất.”
Cậu ta cầm lấy một góc chăn, cắn răng xốc lên.
Bên dưới cái chăn rách rưới cũng không có thứ gì kinh khủng, chỉ có một quyển sổ ghi chép.
Vương Diễm tiện tay mở ra, nhìn thoáng qua một chút.
[Xin lỗi, tôi không nên đến gần mấy người, tôi chỉ muốn nhặt quả cầu giúp mấy người thôi.]
[Thưa thầy, em không cố ý làm ướt quần áo, không có ai trêu chọc em cả, là do em không tốt.]
[Ba, con nhất định sẽ cố gắng làm tốt, cầu xin ba đừng đánh con nữa.]
[Xin lỗi, tôi cũng không biết vì sao mình cười lên lại khiến người khác chán ghét như vậy, sau này tôi sẽ không cười nữa.]
[Mấy người thấy tôi không tốt chỗ nào, tôi có thể thay đổi, cái gì tôi cũng thay đổi được!]
[Tôi cũng chỉ muốn giống như bọn họ thôi, xin lỗi...]
Quyển sổ ghi chép cũng không dày, trên đó viết đầy lời xin lỗi, nhìn hơi áp lực.
“Đầu óc có vấn đề sao? Nói xin lỗi làm gì? Bị bắt nạt thì phải đánh người đó đi chứ!” Vương Diễm là một người có tính cách nóng nảy, cậu ta bĩu môi, rất không ủng hộ cách làm của chủ nhân quyển số.
“Mấy cậu sang đây xem cái này đi.” Lý Tuyết tìm được một tấm ảnh bị xé nát ở trong thùng rác, cô lôi hết ra, sau khi ghép lại mới có thể miễn cưỡng nhìn ra người trong hình.
“Chắc là hai cha con.”
Bé trai vô cùng béo, có thể nhìn ra cậu bé hơi tự ti, hình như là sợ camera, cho nên trốn ở sau lưng cha mình.
Mà cha của cậu bé có vẻ khá khó chịu, khắp khuôn mặt tràn đầy lửa giận, vô cùng thô bạo với cậu bé, tay nắm lấy cổ của cậu ta, mạnh mẽ lôi cậu ta ra.
“Đây là cha dượng sao?”
Vương Diễm mở sổ ghi chép ra cho hai người kia đọc, vài tờ phía trước cũng coi như bình thường, càng xem về sau, mấy người càng cảm thấy khó chịu trong lòng.
Đứa bé không xưng tên, các học sinh gọi cậu ta là heo, cha của cậu ta là một trong những người đầu tư cho Trường Dân Lập Tây Thành, nhà rất có điều kiện, nhưng cha của cậu ta lại đối xử với cậu ta vô cùng hà khắc.
Trong sổ không giải thích lý do nhưng cũng có thể đoán được trong câu chữ, hình như mẹ của cậu bé đã phản bội cha cậu ta, đứa bé này sinh ra chính là một sai lầm.
Cậu bé khát vọng được cha khen ngợi, nhưng cho dù cậu ta làm cái gì, hiểu chuyện đến như thế nào, đáp lại cậu ta luôn là bạo lực cùng quở mắng.
Cậu ta sống dè dặt, chỉ lúc ăn cơm cơ thể mới cảm nhận được sự thỏa mãn, cho nên cậu ta ăn uống không kiểm soát, coi việc ăn uống như cách để giải tỏa, kết quả cuối cùng chính là, khi cậu bé còn rất nhỏ, cân nặng của cậu ta đã vượt mức nghiêm trọng.
Thấy đứa bé có ngoại hình xấu xí, chẳng những cha cậu ta không hề lo lắng mà ngược lại còn sinh ra cảm giác vui vẻ vì được trả thù.
Đứa bé vốn chẳng biết gì, chỉ là cảm thấy cha mình vui vẻ, vì vậy mới càng ra sức ăn uống hơn.
Chờ đến khi cậu ta từ từ lớn lên, cả tâm trí và cơ thể cậu ta đều bị bệnh.
Ở trường học, đứa bé tự ti nhát gan, không người nào đồng ý ngồi cạnh cậu ta, về đến nhà thì chỉ cần không vừa ý là phải chịu quyền đấm cước đá của cha.
Dần dần, tâm lý của cậu con trai xuất hiện vấn đề rất nghiêm trọng, người khác nghĩ thứ đó là xinh đẹp, trong mắt cậu ta sẽ trở nên xấu xí không gì sánh nổi.
Mà đồ vật khiến người khác chán ghét không kịp tránh thì cậu ta lại cất giấu như bảo bối.
Đứa trẻ này thường làm những chuyện khá hoang đường, chẳng hạn như bí mật lấy đi thức ăn thừa của người khác trong căn-tin, hoặc nhặt một số thứ bẩn thỉu và hôi thối trong bãi rác để mang về nhà.
Mỗi lần cha cậu ta phát hiện đều đánh cho cậu ta một trận nhừ tử, nhưng hình như đứa bé này đã không thể khống chế nổi bản thân mình, thế giới quan của cậu ta hoàn toàn điên đảo.
Liên tục vài lần, có một hôm cha cậu ta ra tay quá nặng khiến cho đứa bé phải nhập viện, chuyện này kinh động đến cả cảnh sát.
Cuối cùng dưới sự khuyên bảo và giáo dục của cảnh sát, cha của đứa bé cũng đồng ý sẽ để cậu bé đến ở ký túc xá của trường.
Cha của cậu bé là người đầu tư cho Trường Dân Lập Tây Thành, nên nhân viên nhà trường đồng ý chuyện này rất nhanh, đặc biệt chuẩn bị cho cậu bé một phòng đơn.
Sau khi chuyển vào ký túc xá, cậu bé không tránh được tiếp xúc với những bạn học còn lại, số lần cậu ta phải nói câu xin lỗi ngày càng nhiều, đồng thời bệnh tình của cậu ta cũng càng ngày càng nghiêm trọng.
Cũng không lâu lắm, mấy phòng ở gần phòng của cậu bé đều ngửi thấy mùi hôi thối, nhân viên nhà trường lần theo mùi mà tìm đến phòng đơn của cậu bé, vừa mở cửa thì tất cả đều choáng váng.
Phòng ngủ vốn sạch sẽ nay chất đầy các loại các dạng đồ bỏ đi, những thứ đồ bỏ đi vừa dơ vừa thối này trong mắt cậu bé lại trở thành như vật phẩm trang sức đẹp nhất.
Nhân viên nhà trường gọi người ném hết đống đồ trong phòng đi, vừa xử phạt cậu bé, vừa thông báo cho gia đình.
Phương thức giáo dục của cha cậu bé vẫn rất thô bạo, quyền đấm cước đá.
Theo như cậu bé nói thì cha cậu đánh cậu cho đến tận đêm khuya mới rời khỏi.
Cho dù cuộc sống có đau đớn cỡ nào thì cậu ta vẫn phải tiếp tục, sau mỗi lần vết thương trên cơ thể khép lại thì bệnh tật trong lòng của cậu bé lại càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Trên hành lang lại xuất hiện mùi thối, trường học cũng không biết giải quyết thế nào, cha của cậu bé là người đầu tư cho trường, nếu đuổi con của ông ta, nói thế nào cũng cảm thấy không thích hợp.
Sau nhiều lần dọn dẹp, cậu bé vẫn không thay đổi nhiều, trường học không thể làm gì khác hơn là để trống mấy căn phòng gần phòng của cậu bé, sau đó mời người phụ trách dọn phòng cậu bé thường xuyên.
Dần dà, mùi thối trong căn phòng đó không thể nào tẩy rửa được, giống như là ngấm sâu vào tường và gạch vậy.
Mà lúc đó Trường Dân Lập Tây Thành phải xử lý chuyện ký túc xá nữ nên bận đến sứt đầu mẻ trán, cũng không buồn quản cậu bé nữa.
Cậu bé bị tổn thương tâm lý hoàn toàn, cứ không ngừng mang rác về phòng ngủ của mình, mùi hôi thối càng ngày càng nồng.
Và cũng từ thời điểm này, nhật ký của cậu bé đã trở nên đơn điệu và lặp đi lặp lại, cậu ta bắt đầu nói xin lỗi không ngừng với cha mình, van xin cha cậu ta có thể tha thứ cho cậu ta.