Trầm Mộng Băng càng nghĩ càng thấy sợ, cô ta trở nên căng thẳng hơn, nhìn thấy cái gì cũng đều cảm thấy nguy hiểm.
“Nơi này lớn như vậy, chúng ta không thể hoàn thành trong vòng một ngày được.” Lăng Phi Kiệt cũng bị dọa không nhẹ, anh ta cảm thấy sức chịu đựng tâm lý của mình đã đến cực hạn, hiện tại chỉ đang cố gắng gượng trước mặt Trầm Mộng Băng mà thôi.
“Từ từ tìm, chú ý từng cánh cửa một.” Trầm Mộng Băng điều chỉnh hô hấp, vẻ mặt cũng từ từ trở lại bình thường.
“Mộng Băng, em có chắc rằng thứ mà em đang tìm là ở đây không? Tại sao em lại không thể nói cho người khác biết về điều này?" Lăng Phi Kiệt lén nắm lấy tay Trầm Mộng Băng: “Hay là chúng ta đến đây vào buổi tối được không? Không có ai khác cản trở, mọi việc sẽ dễ dàng hơn.”
Trầm Mộng Băng hất tay Lăng Phi Kiệt ra, trong lòng cô ta đang không ngừng tự nhủ - không cần phải sợ, chờ đến khi áo đỏ xuất hiện rồi rời đi cũng không muộn.
“Này, sao người bạn của anh còn chưa tới, liệu anh ta có xảy ra chuyện gì không?” Hai sinh viên y khoa cũng nhận thấy hành vi của đám người Trầm Mộng Băng rất kỳ quái, cho nên vô thức kéo giãn khoảng cách với bọn họ.
“Không cần lo lắng cho anh ấy, chắc sẽ tới đây ngay thôi.” Trầm Mộng Băng cũng không quay đầu lại.
Nghe trả lời, sự nghi ngờ trong lòng một sinh viên y khoa bắt đầu tăng lên, người bạn đồng hành của mình bị lạc mất trong nhà ma, một điều kinh khủng như vậy mà tại sao đối phương lại có thể bình tĩnh như thế chứ, cảm giác như đã được lên kế hoạch từ trước.
Đi chậm lại, sinh viên y khoa đó khẽ kéo sinh viên đi tham quan cùng mình: “Chúng ta vào xem phòng học đó đi.”
Hai người tách ra, chạy vào lớp học bên cạnh để tránh Ngô Kim Bằng và Trầm Mộng Băng, ngay khi bước vào phòng, sinh viên y khoa đã lấy điện thoại di động của mình ra.
“Sử dụng điện thoại di động trong nhà ma này sao? Cậu quên lời cảnh báo của tiền bối rồi à?”
“Hiện tại mình có linh cảm rất xấu.” Một sinh viên y khoa bấm gọi một cuộc gọi nào đó: “Ông chú cột tóc đuôi ngựa có nói mình là nhân viên nhà ma nhưng biểu hiện lại rất dễ thương, rất dễ khiến người khác buông lỏng cảnh giác.”
“Đúng là rất dễ thương, chơi trong nhà ma của mình mà còn có thể sợ hãi thành dạng như thế được.”
“Cậu còn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề sao? Thử nghĩ mà xem, đây là nơi như thế nào? Đây chính là một địa ngục đã khiến vô số đàn anh, đàn chị trường chúng ta sợ đến phát khóc đấy! Cậu thật sự nghĩ ở đây sẽ có nhân viên vui vẻ như vậy sao?" Bộ dạng của sinh viên đó chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Không phải chú ấy nói hôm nay là ngày đầu tiên mình nhận chức sao?”
“Mặc dù ngày đầu tiên chú ấy nhận chức, nhưng cậu không để ý rằng kể từ khi chú ấy nói như vậy, tất cả sự chú ý của chúng ta đều đổ dồn vào chú ấy sao?”
“Ý cậu là gì?”
“Tất cả chúng ta đều đang đề phòng ông chú đó, nhưng lại hoàn toàn phớt lờ ba du khách kia! Cậu không phát hiện ba du khách đó cư xử còn kỳ lạ hơn sao? Một trong số họ còn biến mất ngay sau khi đi vào cảnh này, cậu nghĩ xem anh ta sẽ đi đâu?”
“Mình hiểu rồi, ý cậu muốn nói là tất cả bọn họ đều là diễn viên của nhà ma đúng không?”
“Rất có thể đấy!”
Hai sinh viên đứng nhìn nhau, cả hai đều thấy sự kinh hoàng trong mắt đối phương.
“Hai chúng ta không có thù oán gì với ông chủ của nhà ma, chỉ là hai du khách rất bình thường mà thôi, anh ta cũng không nên chơi lớn như vậy chứ?”
“Tiền bối bị dọa đến hôn mê lúc trước cũng nghĩ như vậy.” Sinh viên y gọi đi gọi lại vào một số: “Cho mình gọi điện hỏi Hạc Sơn xem, anh ấy là người biết rõ nhất, chúng ta hãy nghe xem anh ấy nói như thế nào.”
“Hai người đang làm gì ở đây đấy?”
Trước khi điện thoại được kết nối, Ngô Kim Bằng đã đẩy cửa phòng học ra, chủ động đi vào và tìm hai sinh viên, thực ra tất cả là do anh ta thấy quá sợ hãi khi đứng ở bên ngoài một mình.
“Không có việc gì!” Hai sinh viên y khoa vội vàng suýt chút nữa còn ném điện thoại di động đi, mà đúng lúc này điện thoại vẫn luôn không gọi được lại đột nhiên kết nối được.
“Hai người đang gọi điện thoại à?”
“Không có, cháu muốn các bạn cùng lớp điểm danh giùm mình, bọn cháu trốn học.” Sinh viên y khoa xoay người cúp điện thoại và đưa mắt nhìn người bạn đồng hành của mình, đôi môi khẽ mấp máy, nhỏ giọng nói: “Bị mình đoán trúng rồi!”
“Tôi sẽ không phản đối việc chơi nhà ma, nhưng tôi luôn cảm thấy không tốt lắm khi trốn tiết, học sinh vẫn phải lấy việc học tập làm trọng.” Ngô Kim Bằng đi đến cạnh hai học sinh: “Hai người có chuyện gì vậy? Tôi cảm thấy hai người đang đổ rất nhiều mồ hôi đấy?”
Hai học sinh còn chưa kịp trả lời, tiếng hét thảm thiết như tan nát cõi lòng của Lăng Phi Kiệt đột nhiên vang lên từ sâu trong hành lang.
“Có chuyện gì sao?” Ngô Kim Bằng nhìn ra bên ngoài lớp, nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng Lăng Phi Kiệt và Trầm Mộng Băng đâu: “Chúng ta mau đi đến đó đi!”
“Tôi cá là bọn họ sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, chúng ta hãy tự bảo vệ mình trước thì tốt hơn.” Hai sinh viên đứng im tại chỗ ánh mắt nhìn Ngô Kim Bằng cũng không còn thân thiện như trước nữa.
“Nghe âm thanh này không giống giả vờ!” Ngô Kim Bằng một mình đứng ở trướccửa phòng học, nhìn thấy hai sinh viên không muốn đi theo mình, cuối cùng cắn răng một cái xông thẳng về phía Trường Trung Học Mộ Dương một mình: “Mặc dù đây là ngày đầu tiên mình đi làm, nhưng mình cũng coi như là một nhân viên ở đây rồi, tuyệt đối không thể lùi bước khi du khách gặp phải nguy hiểm được.”
Nhìn thấy Ngô Kim Bằng rời đi, hai sinh viên y khoa càng chắc chắn về suy đoán của mình, mà đúng lúc này, điện thoại di động của một sinh viên y khoa rung lên.
Cậu ta liếc nhìn số người gọi đến và dứt khoát trả lời cuộc gọi: “Hạc Sơn, thời gian không còn nhiều, tình hình đang nguy hiểm, xin hãy nghe bọn em nói trước, hiện tại em đang ở trong nhà của Khu vui chơi Thế Kỷ Mới...”
Sinh viên y khoa đó kéo một sinh viên khác trốn dưới gầm bàn và kể cho Hạc Sơn nghe tất cả những gì mà mình nhìn thấy.
Một lúc sau, giọng nói hơi khàn khàn của Hạc Sơn phát ra từ phía bên kia điện thoại: “Theo những gì tôi biết về ông chủ Trần, hôm nay là ngày đầu tiên nhân viên mới đi làm, anh ấy nhất định sẽ sắp xếp cho các nhân viên khác đi cùng, tôi hiểu rồi! Đây chính là một bài kiểm tra dành cho nhân viên đó! Và mục tiêu cho bài kiểm tra chính là mấy cậu!”
“Chúng tôi là mục tiêu bài kiểm tra sao?”
“Đúng vậy, muốn trở thành diễn viên nhà ma cũng không hề dễ dàng, phải có thiên phú hơn người, sự sáng suốt nhạy bén, và điều quan trọng nhất là phải có kỹ năng diễn xuất siêu phàm! Hai cậu đều bị ông chú đó lừa gạt rồi!" Hạc Sơn nói khiến hai sinh viên đó hít sâu một hơi.
“Tất cả những gì anh ta biểu hiện vừa rồi đều là ngụy trang? Điều này quá đáng sợ đúng không?”
“Mấy cậu hãy nhớ kỹ một câu, những linh hồn tà ác nhất thường ẩn dưới một lớp da vô hại!” Hạc Sơn nói xong thì cúp điện thoại, chỉ để lại hai bóng người run rẩy dưới bàn.
...
Ở nơi sâu nhất trong ký túc xá của Trường Trung Học Mộ Dương, Lăng Phi Kiệt ôm một cái xác được dán đầy băng keo, đôi mắt đờ đẫn và ngồi bệt xuống đất.
Khi vừa bước vào ký túc xá nam sinh, mọi thứ vẫn rất bình thường, nhưng khi vừa bước đi, anh ta quay đầu lại đã phát hiện ra Trầm Mộng Băng mất tích.
Anh ta đẩy cánh cửa phòng ký túc xá bên cạnh ra, nhìn thấy một con búp bê đang treo bên trong, anh ta gọi tên Trầm Mộng Băng, kết quả là Trầm Mộng Băng thì không thấy đâu, còn con búp bê vẫn đang treo cổ lại chạy ra khỏi ký túc xá, liên tục đuổi theo anh ta.
Nếu tình huống này còn thể chấp nhận được thì những gì xảy ra tiếp theo đã hoàn toàn nằm ngoài sức chịu đựng tâm lý của Lăng Phi Kiệt.
Anh ta vốn đã sợ hãi vô cùng, vì vậy để thoát khỏi con búp bê phía sau, anh ta tăng tốc và chạy vào hành lang.
Chạy được nửa đường, anh ta nhìn thấy trước mặt mình có một người phụ nữ có thân hình rất đẹp, anh ta nghĩ đó là Trầm Mộng Băng, mừng rỡ chạy tới.
Nhưng kết quả là vừa đi đến chỗ đối phương, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện thì đã thấy đầu đối phương xoay 180 độ, chuyện xảy ra sau đó lại càng kích thích hơn, người phụ nữ đó cười cười, thân thể rơi xuống như mấy miếng gỗ trong trò xếp gỗ đổ xuống vậy.
Lăng Phi Kiệt bị dọa đến mức bò loạn trên mặt đất, cuối cùng bước vào căn phòng nơi Mùi Hôi Thối từng ở, vừa mới mở cửa tủ quần áo ra định ngồi vào đó trốn thì một thi thể quấn đầy băng dính đập thẳng vào mặt anh ta.
“Ông chủ, người phụ nữ đã bỏ người đàn ông đi theo mình và chạy đi, lão Bạch đanh đuổi theo cô ta, người đàn ông thì bị tôi nhốt trong phòng này.”
“Làm tốt lắm, Đoàn Nguyệt, cô cũng có thể một mình đảm đương một cảnh rồi.”
Cánh cửa ký túc xá được mở ra, từng cái mô hình đầu người một lăn vào trong phòng, dùng ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm vào Lăng Phi Kiệt.
Trong không khí nồng nặc mùi máu tươi và mùi thối gay mũi, sau đó một người thiếu niên mập mạp mặc đồ đỏ với dáng người to đến không tin nổi đi vào trong phòng, phía sau cậu ta là một người phụ nữ không đầu đang ôm một cái đầu trong lòng.
Bị bao vây bởi một nhóm "người" như vậy, nước mắt của Lăng Phi Kiệt rơi xuống như mưa, anh ta cảm thấy mình gần như không thể thở nổi.
Tất cả những lệ quỷ chỉ vây quanh anh ta, cũng không làm anh ta bị thương, thẳng cho đến khi tiếng bước chân vang lên, cánh cửa kí túc xá lại được đẩy ra lần nữa.
Mô hình đầu người lăn sang hai bên, Mùi Hôi Thối và người phụ nữ không đầu nhường dường, một người đàn ông trẻ tuổi đeo ba lô bước vào trong phòng.
“Lăng Phi Kiệt, phải không?" Trần Ca cúi người ngồi xổm trước mặt Lăng Phi Kiệt: “Mối quan hệ của anh với người phụ nữ đó là như thế nào? Làm sao cô ta liên hệ với anh được? Cô ta đã nói những gì với anh?”
Lăng Phi Kiệt nằm co quắp trên mặt đất nhìn Trần Ca, phòng tuyến tâm lý của anh ta đã hoàn toàn sụp đổ, há miệng là sẽ khóc thành tiếng.
“Tôi chỉ hỏi anh có vài câu, anh khóc cái gì?” Trần Ca cau mày, lấy búa của bác sĩ nát sọ từ trong ba lô của mình ra: “Một người hơn hai mươi tuổi như anh mà còn y hệt như một đứa trẻ thế hả. Đừng khóc nữa, nếu còn khóc tôi sẽ không khách sáo với anh nữa đâu.”