“Chú Vương?”
Cố Phi Vũ nhìn điện thoại, không nghĩ ngợi gì nhiều đã nhắn lại một câu.
[Có, sao thế ạ?]
[Bên này có chủ hộ gọi đến nói nhìn thấy kẻ đáng nghi trà trộn vào tòa nhà số ba, bảo vệ ca đêm chúng tôi không đủ người, nếu cháu chưa ngủ thì đến giúp một tay đi.]
[Kẻ đáng nghi? Được, cháu qua đó ngay đây!] Tiểu Cố vẫn rất áy náy vì mình khiến lão Vương bị phạt tiền, luôn muốn tìm cơ hội bù đắp, vì thế cậu ta không nói hai lời đã đồng ý luôn.
Cố Phi Vũ cầm lấy điện thoại, chạy tới khu chung cư Phương Hoa Uyển.
Toà nhà số ba ở gần cửa sau, Cố Phi Vũ liếc vào phòng bảo vệ một cái, lão Vương đi vội vội vàng vàng, đến cửa cũng không kịp đóng lại.
“Không phải là đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?”
Cậu ta gọi điện thoại cho lão Vương nhưng không có ai nghe máy, sau khi vào tòa nhà số ba, trên Wechat lại nhận được tin nhắn mới.
[Hình như kẻ trà trộn vào đây là một tên trộm, bọn chú đã chặn hắn ta ở tầng hai mươi ba, lúc cháu đến thì chú ý một chút.]
[Vâng.]
Tiểu Cố lo cho an toàn của lão Vương nên đi thẳng vào thang máy, nhấn nút thang máy lên tầng hai mươi ba.
Cửa thang máy dần đóng lại, Tiểu Cố cầm điện thoại bỗng nhiên thấy có gì đó không đúng lắm.
“Chú Vương đánh chữ rất chậm, bình thường toàn là gửi tin nhắn thoại. Với lại vừa nãy mình gọi điện thoại cho chú ấy, sao chú ấy lại không nghe máy nhỉ?”
Tiểu Cố hơi nghi ngờ, thế nhưng cũng không nghĩ rằng có kẻ đang cố ý lừa cậu ta.
“Mình mới chạy đến thành phố làm việc, muốn nhan sắc không có nhan sắc, muốn tiền không có tiền, chắc người khác sẽ không cố ý lừa mình. Có lẽ là chú Vương đang mai phục, không tiện nghe điện thoại.”
Con số hiển thị trên màn hình không ngừng thay đổi, thang máy nhanh chóng lên tới tầng hai mươi ba.
[Chú, cháu đã đến nơi rồi, mọi người ở phòng nào vậy?]
Tiểu Cố nhanh nhẹn bước ra khỏi thang máy, cậu ta trốn vào một góc hành lang, gửi tin nhắn cho lão Vương hỏi vị trí.
[Hình như tên trộm đang ở phòng 3239, bọn chú mai phục ở căn phòng đối diện hắn ta, lúc qua đây cháu nhớ chú ý đừng tạo ra bất kỳ âm thanh nào.]
Tiểu Cố ngẩng đầu lên nhìn hành lang tối om, nhớ số phòng được viết trong Wechat rồi đi vào.
Trên hành lang không treo đèn, tia sáng duy nhất là từ điện thoại của Tiểu Cố phát ra, cậu ta nhìn những cánh cửa phòng đóng kín ở hai bên, bước chân chậm lại.
Cách thang máy ngày càng xa, lúc sắp đi được một nửa, Tiểu Cố quay đầu lại nhìn một cái, phát hiện con số được hiển thị trên màn hình thang máy bỗng nhiên thay đổi.
Hình như dưới lầu có người đang sử dụng thang máy, hoặc có lẽ do lúc nãy có thứ gì chạy vào trong thang máy, tóm lại thang máy đã quay trở lại tầng một.
Nếu vào khoảng thời gian này gặp phải tình huống khẩn cấp nào đó, muốn sử dụng thang máy để chạy thoát dường như là không có khả năng, đợi thang máy lên một lần nữa cũng cần ít nhất một phút.
“Tầng một có người lên? Là những bảo vệ khác sao?”
Tiểu Cố đợi một lúc, phát hiện thang máy vẫn dừng ở tầng một, không tiếp tục lên trên, trong lòng cậu ta dấy lên nghi hoặc, nhưng vẫn chưa đợi cậu ta nghĩ ra, lão Vương lại giục cậu ta trong Wechat.
Không giục thì thôi, giục một cái như thế này, khiến Tiểu Cố cảm thấy hơi không ổn cho lắm.
“Chú Vương đánh chữ không nhanh như thế, lẽ nào người gửi tin nhắn không phải chú ấy?” Tiểu Cố đã có suy đoán này từ sớm, nhưng mấu chốt là cậu ta thấy trên người mình không có bất kì thứ gì đáng để bị tính kế như vậy, trong Wechat của lão Vương nhiều người như thế, tại sao cứ nhất định phải tìm đến cậu ta?
Tiểu Cố dừng bước chân lại, cậu ta gọi vào điện thoại của chú Vương thêm lần nữa, vẫn không có ai nghe máy.
“Không nghe điện thoại, nhưng vẫn không ngừng gửi tin nhắn, đây là đang muốn che giấu giọng nói của bản thân sao?”
Không lâu trước đây Tiểu Cố vừa gặp phải một người phụ nữ điên ở tòa nhà số ba, suýt chút nữa thì bị phanh thây rồi, đoạn kí ức đó đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng cậu ta, đồng thời cũng đem tới cho cậu ta một bài học quý giá, lòng hại người không thể có, nhưng lòng đề phòng thì không thể không có.
Cậu ta không tiếp tục đi về phía trước nữa mà cẩn thận lùi về phía thang máy.
“Rời khỏi tòa nhà số ba trước, tìm bảo vệ khác hỏi thăm tình huống rồi tính sau.”
Trong lòng Tiểu Cố hơi hối hận, không nên bốc đồng lên thang máy thế này, trùng hợp là không lâu trước đó, lão Vương còn đặc biệt dặn dò cậu ta, không cần biết làm chuyện gì cũng không được bốc đồng.
Người dán vào tường, đi trong hành lang tối om âm trầm, trong lòng Tiểu Cố càng ngày càng thấy bất an.
“Thang máy vẫn dừng lại ở tầng một mà không hề đi lên, việc này thật là kỳ lạ. Nếu như không phải có người ở tầng một ấn thang máy, sao thang máy có thể chạy xuống dưới được? Không lẽ là ban nãy có người trốn đằng sau mình, nhân lúc mình không chú ý lẻn vào trong thang máy?”
Trên hành lang tĩnh mịch, điện thoại của Tiểu Cố bỗng nhiên rung lên, dọa cậu ta một trận.
Cậu ta cúi đầu xuống nhìn, lão Vương lại gửi tin nhắn mới trên Wechat.
[Tới rồi à?]
Không biết vì sao, Tiểu Cố nhìn thấy ba chữ này thì hơi hoảng, cậu ta vội vàng lùi về phía sau.
Thế nhưng cậu ta vừa đi về sau được vài mét, trên điện thoại lại có tin nhắn mới gửi đến.
[Có đó không?]
Tiểu Cố cầm điện thoại, không trả lời lại tin nhắn, cậu ta lùi đến bên cạnh thang máy rồi nhấn nút.
Thang máy đang dừng lại ở tầng một dần đi lên, Tiểu Cố căng thẳng nhìn con số hiển thị trên màn hình, tim đập thình thịch.
Dường như kẻ gửi tin nhắn cho cậu ta đã phát hiện ra điều gì, tần suất gửi tin nhắn rõ ràng là trở nên nhanh hơn.
Điện thoại Tiểu Cố không ngừng rung lên, trên màn hình liên tục hiện tin nhắn đến.
[Có đó không?]
[Có đó không? Có đó không?]
Lúc này Tiểu Cố đã có thể khẳng định, bên điện thoại kia tuyệt đối không phải lão Vương!
Cậu ta càng nghĩ càng thấy sợ, nhìn những tin nhắn điên cuồng ập đến, cả người bỗng cảm nhận được sự ớn lạnh mà trước nay chưa từng có.
“Đây rốt cuộc là chuyện gì?”
Khi thang máy đã lên tới tầng mười một, lão Vương bỗng nhiên không gửi tin nhắn tới cho cậu ta nữa.
Điện thoại không còn rung lên, lúc này Tiểu Cố mới thở phào nhẹ nhõm, cậu ta lau trán, phát hiện nơi đó đã ướt đẫm mồ hôi.
“Có lẽ là điện thoại của chú Vương đã bị người khác lấy đi rồi, mình phải mau chóng rời đi trước khi đối phương phát hiện ra mới được.”
Trong lòng nghĩ vậy, Tiểu Cố điên cuồng nhấn nút thang máy, lúc thang máy lên tới tầng mười bốn, cậu ta quay đầu lại nhìn một cái.
Cánh cửa của căn phòng nào đó nằm sâu trong hành lang mở ra được một nửa, một bóng người màu trắng nhợt nhạt đang cầm điện thoại di động của lão Vương nhìn ra ngoài.
…
“Từ khi còn nhỏ, cha mẹ tôi đã giáo dục tôi, hy vọng rằng tôi có thể trở thành một người ngay thẳng và chính trực, điều này cũng khiến tôi có thói quen làm những việc đúng đắn.”
“Khi thấy ai đó phớt lờ luật pháp mà làm điều ác, tôi sẽ không thể khống chế được mà muốn đưa hắn ta ra trước công lý.”
“Tôi thừa nhận rằng bản thân có hơi bốc đồng, nhưng tình huống lúc đó không cho phép tôi do dự, nếu tôi không hành động thì sẽ có càng nhiều người bị tổn thương hơn.”
Trần Ca bị còng tay lại, lời nói ngay thẳng nhìn đội trưởng Nhan và ba cảnh sát khác đang ngồi thẩm vấn trên bàn đối diện.
“Đây là nguyên nhân mà cậu sử dụng bạo lực rồi làm họ hôn mê?” Người cảnh sát bên cạnh đội trưởng Nhan cau mày lại.
“Tôi cảm thấy bản thân mình mới là người bị hại, dù sao về phần số lượng thì bọn họ chiếm ưu thế.”
“Cậu đã từng gặp chuyện người bị hại kéo theo hai thủ phạm đến báo án chưa?”
“Là bọn họ ra tay trước, tôi không thẹn với lòng.”
Trần Ca cùng bốn cảnh sát ở bên kia mắt lớn trừng mắt nhỏ, cuối cùng đội trưởng Nhan ho nhẹ vài cái, phá vỡ bầu không khí gượng gạo.
“Tất cả đừng ồn nữa, yên lặng đợi tin tức, chắc người xác minh thông tin hai tên bị hôn mê cũng sắp quay lại rồi.”