“Trần Ca, cậu nhất định phải đến Tân Hải sao?” Chú Từ vẫn hơi lo lắng.
“Giám đốc La từng nói với cháu rằng con người cần có cái nhìn tổng thể mới được. Lần này cháu đến Tân Hải, thứ nhất là để nhắc nhở Học Viện Ác Mộng, thứ hai là để tìm hiểu thị trường.” Trần Ca nghiêm túc nói: “Không có chuyện gì đâu, chú đừng lo lắng.”
Trần Ca mở cánh cửa lối thoát hiểm của nhà ma, cùng Trương Kính Tửu bước vào.
“Anh cứ đứng đợi ở đây một lát, tôi xuống cảnh tượng dưới lòng đất một chuyến.” Trần Ca thả phần lớn nhân viên trong ba lô trở lại cảnh tượng, chỉ để lại một phần nhỏ không dễ khống chế bên cạnh người, chẳng hạn như đôi giày cao gót màu đỏ, nữ quỷ không đầu và Thu Mỹ,...
Anh làm vậy không phải để trả thù Học Viện Ác Mộng mà chỉ vì lo lắng sau khi mình rời đi, những áo đỏ này có thể gây ra rắc rối trong nhà ma.
Đương nhiên, để cân bằng sức mạnh của mình, Trần Ca cũng mang theo đám người Diêm Đại Niên và Hứa Âm.
“Búa bác sĩ nát sọ chắc chắn không vượt qua được kiểm tra an ninh, vậy mình sẽ không mang nó đến đó.”
Lấy búa bác sĩ nát sọ ra, chiếc ba lô lập tức nhẹ hơn rất nhiều, Trần Ca vẫn chưa quen cho lắm.
Trần Ca trở lại mặt đất, cùng Trương Kính Tửu đợi các nhân viên khác đến và trang điểm cho bọn họ xong rồi mới rời đi.
11 giờ sáng, Trần Ca và Trương Kính Tửu ngồi xe đi đến thành phố Tân Hải. Hai thành phố cách nhau không xa, nhưng nhiệt độ lại có sự thay đổi đáng kể.
Nhiệt độ trung bình ở Tân Hải cao hơn ở Hàm Giang một chút, Trần Ca cũng không rõ lý do.
“Kính Tửu, anh cứ chăm sóc cho cha anh thật tốt đi, đều là người một nhà cả.” Trần Ca lại đưa cho Trương Kính Tửu một phong bao lì xì đỏ: “Mua gì đó cho ông cụ đi, tôi sẽ không đi cùng anh qua đó, nếu có vấn đề gì thì gọi cho tôi.”
Không đợi Trương Kính Tửu từ chối, Trần Ca đã xách ba lô của mình và bước ra khỏi nhà ga.
Trần Ca tìm thấy vị trí của Học Viện Ác Mộng trên mạng, trực tiếp bắt một chiếc taxi và đi đến đó.
Không giống như nhà ma trong khu vui chơi của Trần Ca, Học Viện Ác Mộng được mở trên một con phố sầm uất nhất ở thành phố Tân Hải.
Với tư cách là nhà ma lâu năm nổi tiếng nhất ở Tân Hải, bọn họ sử dụng cả một tòa nhà nằm sau ánh mặt trời.
Nhắc đến cũng trùng hợp, có một thiếu sót nhỏ trong thiết kế của khu phố này khiến bóng của tòa nhà này bị một tòa nhà khác cao hơn che hết, ánh mặt trời không thể chiếu đến được kể cả buổi sáng hay buổi chiều.
Rất nhiều hộ kinh doanh không muốn ở trong tòa nhà luôn luôn "nằm sau mặt trời" này, cuối cùng nó đã được người sáng lập Học Viện Ác Mộng nhìn trúng, họ thuê cả tòa nhà này với giá rất rẻ và biến nó thành một nhà ma lớn nhất ở thành phố Tân Hải.
Một bên của tòa nhà này thỉnh thoảng được tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, có nhiều tiếng nói chuyện, có nhiều cơ sở kinh doanh và nhà hàng khác nhau, còn mặt còn lại thì đóng chặt cửa sổ, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.
Một âm một dương, phân biệt rõ ràng, nó cũng đã trở thành một điểm tham quan nổi tiếng ở Tân Hải và được đánh giá khá cao trên mạng.
Có điều đây đều là những chuyện của vài năm trước. Việc làm ăn của nhà ma thực thể càng ngày càng ế ẩm, đến cả Học Viện Ác Mộng cũng ngày càng có ít du khách đến chơi.
Bọn họ cũng liên tục giới thiệu những cảnh tượng mới mở, nhưng không thể ngăn được sự sụt giảm độ nổi tiếng.
Trả tiền xe xong, Trần Ca đứng ở lối vào của khu phố thương mại này.
Xe cộ qua lại như mắc cửi, tòa nhà cao tầng mọc san sát, kể cả trong giờ làm việc thì nơi này vẫn tấp nập người qua lại.
“Mấy người này không cần đi làm sao?”
Trần Ca mang theo chiếc ba lô có phần cũ nát của mình, cách ăn mặc bình thường của anh không phù hợp với khu phố thương mại sầm uất nhất thành phố lớn này, nhưng mà Trần Ca cũng không quan tâm đến điều đó.
So với ngoại hình, thì anh chú ý đến tâm hồn hơn.
Lần theo bản đồ trên điện thoại, Trần Ca nhanh chóng tìm thấy Học Viện Ác Mộng, tòa nhà nơi có nhà ma nằm ở góc phố, giao thông ở đây rõ ràng là ít hơn nhiều.
“Nhà ma nhập vai trong đời thực! Trải nghiệm 4D tuyệt đỉnh! Nhà ma đẳng cấp thế giới - Học Viện Ác Mộng, mở màn cho những tiếng thét chói tai!”
Còn chưa đến gần, Trần Ca đã nhìn thấy một nam diễn viên mặc đồng phục của nhà ma đứng ở cửa nhà ma, cầm microphone ra sức hô.
“Nhà ma tự trải nghiệm Học Viện Ác Mộng là một khu vui chơi giải trí thu nhỏ trong nhà, có trốn thoát khỏi mật thất, mê cung, tính chất mở rộng cùng với các cảnh tương tác như với người thật! Người chơi cần tích hợp trí tuệ, lòng dũng cảm và sức mạnh thể chất để vượt qua chính mình và thử thách các cấp độ!”
“Bất kể về thiết kế, cơ quan, đạo cụ, bối cảnh, hóa trang,... Tất cả đều có thể giết chết hết các nhà ma trên thị trường!”
Nhân viên ra sức kêu gọi, nhưng chẳng mấy ai quan tâm đến nhà ma trên con phố sầm uất này. Thỉnh thoảng cũng có người dừng lại vì tò mò, nhưng dừng lại một lúc rồi sẽ rời đi.
“Thưa anh, anh có muốn đến tham quan nhà ma của chúng tôi không?” Nhân viên kia đã phát hiện ra Trần Ca từ lâu, thấy Trần Ca vẫn đứng ở cửa, nhưng chỉ vì đối phương ăn mặc quá quê mùa cho nên anh ta vẫn không thèm đến hỏi.
“Nhà ma của mấy anh kinh khủng lắm sao?” Trần Ca có phần tò mò. Tuy rằng đối phương làm việc hơi quá đáng, nhưng thực lực vẫn rất mạnh, nếu không cũng sẽ không phải là nhà ma lớn nhất thành phố Tân Hải.
“Kinh khủng hay không kinh khủng, tôi cũng không thể nói ra được, anh phải tự mình trải nghiệm mới được.” Nhân viên cố nói cho thật thần bí, nhưng sau đó có lẽ sợ Trần Ca rời khỏi, cho nên anh ta nói thêm một câu: “Tôi chỉ có thể nói độ khó trong nhà ma không phải là chuyện đùa. Nhà ma của chúng tôi vẫn luôn duy trì tỷ lệ bỏ cuộc một phần ba và số du khách có thể hoàn thành nhiệm vụ, qua được cửa chỉ có một phần mười, thậm chí có người còn xếp hàng đến 3 tiếng, nhưng sau khi vào 3 phút thì đã đòi ra.”
“Tỷ lệ qua cửa là một phần mười?”
“Không sai, chính là chân thực như vậy. Nỗi kinh hoàng trong Học Viện Ác Mộng của chúng tôi không phải là nỗi sợ hãi đơn giản, mà là cuộc khai quật những điều chưa biết, khai quật trái tim con người.” Nhân viên rất tự hào: “Thế nào? Anh có muốn vào và trải nghiệm không? Bây giờ vẫn đang trong giờ làm việc, có giảm giá, ngày thường một vé là 200 tệ, hôm nay chỉ còn 180 tệ thôi.”
“Đắt thế?" Trần Ca nghĩ một hồi cũng cho là không sao. Nhà ma của anh ở trong khu vui chơi, muốn vào tham quan thì phải mua vé vào khu vui chơi, còn Học Viện Ác Mộng chỉ là nhà ma mà thôi: “Hay sau này mình chuyển đến Tân Hải, giá vé cũng có thể tăng thêm được một chút, nhập gia tùy tục thôi.”
Trần Ca vẫn còn đang suy nghĩ, nhân viên đã dần mất kiên nhẫn: “Tiền nào của nấy, nhà ma của chúng tôi chắc chắn có thể mang lại cho anh trải nghiệm tốt nhất.”
“Được rồi, cho tôi một vé.” Trần Ca bước vào trong nhà ma. Trang trí bên trong cũng rất khí thế, sảnh bán vé được biến thành nơi chuyên làm thủ tục nhập học, thang máy vào các cảnh tượng được trang trí như cổng vào nhập học, trên tường dán rất nhiều bức ảnh và những câu chuyện kỳ lạ, cùng với rất nhiều áp phích khủng khiếp.
Còn chưa chính thức bước vào cảnh tượng, bầu không khí cũng đã tạo xong rồi, Học Viện Ác Mộng này thật sự không hề đơn giản.
Khi Trần Ca bước vào, trong phòng còn có hai du khách khác, trông bọn họ có vẻ đã đợi rất lâu rồi.
“Xin lỗi, số lượng người tối thiểu để vào cảnh tượng của chúng tôi là năm người, hi vọng mọi người có thể đợi thêm một chút.” Nữ nhân viên quầy vé vẫy tay gọi Trần Ca: “Anh đến làm thủ tục nhập học trước đi, chờ đủ người sẽ đi vào ngay lập tức.”
“Được rồi.” Trần Ca lấy chứng minh nhân dân ra và đi đến quầy bán vé.
Một nhân viên khác chuyên xử lý vé vào cửa vẫn luôn cúi đầu, nhưng sau khi nhìn thấy chứng minh nhân dân của Trần Ca xong thì đột nhiên ngẩng đầu lên.
“Trần Ca?”