“
C
húng tôi đã tìm thấy Tiểu Giả rồi, cậu ấy hiện đang hôn mê, nhưng cơ thể không có gì đáng ngại.” Lý Chính ngừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Nhưng hình như Trần Ca kia hơi không ổn.”
“Chuyện gì xảy ra với Tiểu Trần? Mấy cậu ở đâu! Tôi đến ngay đây!” Trong bộ đàm truyền ra giọng nói của đội trưởng Nhan.
“Có lẽ là bị thứ gì đó kích thích, dù sao khi chúng tôi nhận được lời cầu cứu, anh ta và bốn kẻ điên đó đều ở trên tầng hai mươi ba, có lẽ đã gặp phải chuyện gì đó rất đáng sợ.”
Lý Chính nhìn Trần Ca đang ngồi yên trên bậc thang, trong lòng cảm thấy khó chịu.
Ngay từ đầu anh ta đã có ấn tượng không tốt với Trần Ca, nhất là khi ở trong phòng thẩm vấn, thái độ của Trần Ca có thể nói là vô cùng phách lối.
Nhưng mà vừa nãy sau khi nghe thấy lời cầu cứu của Trần Ca, anh ta cũng bỏ tất cả thành kiến xuống, dẫn tổ viên liều mạng chạy đến, đáng tiếc là vẫn chậm một bước.
Lý Chính với tư cách là tổ trưởng tổ hành động số một trong Đội Điều tra Hình sự thuộc Chi cục thành phố, anh ta cũng đã từng thấy một vài người sống sót thoát khỏi hiện trường vụ giết người, các vết thương trên cơ thể có thể sẽ lành theo thời gian, nhưng những chấn thương tinh thần sẽ đi theo người đó cả đời.
“Nếu như chúng tôi có thể đến nhanh một chút thì tốt rồi.” Anh ta rất muốn khuyên Trần Ca nên kiên cường một chút, nhưng lại không biết phải mở miệng như thế nào.
Trần Ca ngồi yên trên bậc thang giữa tầng hai mươi hai và tầng hai mươi ba, nhìn chằm chằm cái bóng của mình hơn mười phút, anh phát hiện ra một chuyện rất kinh khủng: hình như bóng của anh không trở về như cũ nữa!
Ngay cả khi ánh sáng chiếu lên người anh, cũng có thể thấy rõ đó là hai bóng mờ đặt chồng lên nhau.
“Chắc chắn trên người Trương Nhã đã xảy ra biến hóa nào đó, trước đây cô ấy trốn trong bóng của mình, còn bây giờ cô ấy lại muốn biến thành cái bóng của mình!”
Trần Ca nhớ lại sự bất thường của Trương Nhã khi cô nhìn thấy kẻ có khuôn mặt bị hủy dung: “Vết máu màu đen trong hộp gỗ chắc chắn vô cùng quan trọng đối với cô ấy, máu đen? Áo đỏ? Có mối liên hệ nào giữa hai thứ này không? Hấp thụ những giọt máu đen đó có thể khiến cho sức mạnh của cô ấy đột phá giới hạn nào đó sao?
Trần Ca càng nghĩ càng cảm thấy hoang mang, anh nhìn cái bóng của chính mình, bóng của Trương Nhã đang từ từ thay thế bóng của anh, xem ra có lẽ đã hạ quyết tâm theo anh cả đời, mãi đến khi anh không còn bóng mới thôi.
Ngón tay chạm vào hộp gỗ trong ngực, nói thẳng ra thì đây là lần đầu tiên Trần Ca được con gái tặng quà ngay trước mặt thế này, tuy rằng cảm giác cũng không đúng lắm, nhưng thực sự không thể phủ nhận được.
“Cảm giác này thật lạ.”
Anh nhỏ giọng nói thầm, mặc kệ sau này Trương Nhã sẽ biến thành bộ dạng gì, nhưng có một thứ có thể khẳng định, anh chắc chắn sẽ không dám nói xấu sau lưng Trương Nhã nữa.
“Tạm thời cũng không cần phải lo lắng, lần trước Trương Nhã chỉ nuốt có một nửa người ông già mặc áo đỏ đã ngủ say đến vài ngày, cuối cùng mình phải gọi đến nghìn vạn lần mới từ từ tỉnh lại.”
“Lần này Trương Nhã còn nuốt chửng hoàn toàn hai áo đỏ, hai gương mặt máu và một bóng quỷ cao gầy, còn cả những vết máu đen nhỏ thần bí kia nữa, nếu muốn tiêu hóa hết mấy thứ này, sợ rằng phải ngủ say rất lâu.”
Trương Nhã là sức chiến đấu chính của Trần Ca, có Trương Nhã ở đây, Trần Ca mới có thể ngăn chặn Hiệp hội kể chuyện lạ; nếu không có Trương Nhã thì dù Trần Ca có kéo cả gia đình đến có lẽ cũng chỉ có thể đối phó được với một áo đỏ.
“Người đàn ông bị hủy dung, một đôi vợ chồng, quản lý Hoàng, ngoại trừ bốn người họ thì hiện tại trong Hiệp hội kể chuyện lạ còn lại ba người nữa.” Sắc mặt Trần Ca bình tĩnh, người ngoài không thể đoán được anh đang suy nghĩ gì: “Ba người còn lại bao gồm số mười, hội trưởng và Ngô Phi, bây giờ mình vẫn chưa thể xác định được danh tính của từng người. Nhưng có một điều chắc chắn là ba người này đều cực kỳ nguy hiểm và xảo quyệt.”
“Hiệp hội kể chuyện lạ dốc hết toàn lực nhưng vẫn không thể giết chết mình, chắc có lẽ bọn họ sẽ không ra tay lần thứ hai trong thời gian ngắn đâu.” Hiện tại Trương Nhã đã ngủ say, tuy rằng Trần Ca tạm thời thoát khỏi sự “yêu mến” của Trương Nhã, nhưng đồng thời cũng bước vào thời kỳ không có sức mạnh, lần này chỉ cần Hiệp hội kể chuyện lạ gửi đến hai áo đỏ là có thể quét sạch nhà ma của anh.
Con người luôn đợi đến lúc mất đi mới cảm thấy nhớ, Trương Nhã ngủ say, Trần Ca bỗng nhiên cảm thấy không có cảm giác an toàn: “Mấy ngày nay số lượng du khách tăng mạnh, nhà ma cũng đã thu thập được rất nhiều tiếng la hét của du khách, đã đến lúc quay thưởng lần nữa rồi.”
Đối với trò chơi vòng quay trúng thưởng của điện thoại màu đen, bản thân anh thật ra rất muốn từ chối, nhưng anh cũng không nghĩ ra cách để tăng cường sức mạnh trong một thời gian ngắn.
Đến khi dùng ma quỷ mới ân hận là còn ít, hiện tại Trần Ca mới lĩnh hội được rõ ràng ý nghĩa của những lời này.
“Vết máu đen kia rất không bình thường, chờ Trương Nhã tỉnh dậy lần thứ hai, có lẽ sẽ đột phá đến giới hạn nào đó.”
Thứ còn kinh khủng hơn so với áo đỏ, Trần Ca cũng không dám nghĩ tiếp nữa.
Trần Ca vịn vào lan can trên cầu thang, đứng lên đầy chật vật, trên người anh toàn là bụi bặm, cánh tay bị trầy da, thoạt nhìn tinh thần hơi hoảng hốt.
“Cẩn thận.” Lý Chính vẫn đứng bên cạnh trông, thấy Trần Ca đứng dậy thì nhanh chóng đến đỡ.
“Không sao đâu, các anh nhanh chóng đi tìm Tiểu Cố và lão Vương đi, tôi còn có thể chịu đựng được.” Trần Ca không hiểu sao thái độ của Lý Chính đối với mình lại đột nhiên thay đổi như vậy, anh nghĩ có lẽ Lý Chính đã hiểu lầm cái gì đó, nhưng mà anh cũng lười giải thích.
Hai người cùng nhau đi lên tầng hai mươi ba, ma quỷ cộng sinh bị Trương Nhã dùng sức mạnh xé nát rồi nuốt chửng, linh hồn vài thành viên trong Hiệp hội kể chuyện lạ cũng bị tổn thương nặng, tinh thần không minh mẫn.
Mà người đàn ông bị hủy dung với vẻ ngoài vô cùng đáng sợ hiện đang nằm giữa hành lang như một người thực vật, đôi mắt trống rỗng.
Lý Chính cau mày nhìn mấy thành viên trong Hiệp hội kể chuyện lạ, trong lòng xuất hiện một ý tưởng kỳ quái: Sao tự dưng lại thấy bọn họ mới là người bị hại nhỉ?
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra ở tầng hai mươi ba, với tư cách là nhân chứng duy nhất, Trần Ca trả lời rằng anh bị ngã từ trên tầng xuống, đầu bị va đập mạnh, không nhớ rõ gì cả, chỉ biết là mình đang bị người ta đuổi.
Lý Chính đẩy cửa phòng 3239 ra, ngửi thấy một mùi máu tươi thoang thoảng, sau khi chạy vào nhà vệ sinh mới phát hiện một nhà ba người nằm gục dưới đất, cổ tay bị cắt, hình như là để lấy máu.
“Vẫn còn thở! Đến đây giúp đỡ, mau gọi xe cứu thương!”
Lúc này tổ hành động số hai cũng đã chạy tới, bọn họ nâng người bị hại ra, Trần Ca đứng bên cạnh không giúp đỡ được gì, anh yên lặng nhìn hình vẽ kỳ lạ ở trong góc phòng.
Hình vẽ được vẽ bằng máu tươi này nhìn như một loại chữ viết đặc biệt nào đó, sau khi Trần Ca đến gần mới phát hiện toàn bộ ma quỷ trên người đều đang run rẩy.
“Chữ viết có thể khiến lệ quỷ sợ hãi sao? Bên trong Hiệp hội kể chuyện lạ vẫn rất ghê gớm.” Anh cảm thấy rất may mắn vì mình không đi vào phòng này trước, sau khi quan sát thêm vài phút, anh lôi điện thoại ra chụp lại hình vẽ này.
Sau khi hình vẽ trên tường không được cung cấp máu tươi, rất nhanh đã trở nên nhạt màu, từ từ mất đi tác dụng.
Đi ra khỏi phòng 3239, Trần Ca cùng Lý Chính lại đi vào căn phòng ở đối diện.
Bố trí bên trong nhà khiến người ta nhìn thấy mà giật mình, chính giữa phòng khách treo ba sợi giây thừng, lão Vương và Tiểu Cố đang hôn mê bị đặt ở phía dưới hai sợi dây thừng, sợi dây thứ ba giống như được chuẩn bị cho Trần Ca.
“Ba sợi dây thừng, một nhà ba người, hiện tại số lượng thành viên còn lại trong Hiệp hội kể chuyện lạ cũng là ba người, bọn họ đúng là vô cùng cố chấp với con số ba này.”