Nhiệt độ trong phòng không giảm nữa, cùng với tiếng rung của điện thoại, Trần Ca lại nhận được thêm mười tin nhắn.
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Xin chúc mừng bạn đã nhận được số phần thưởng cho nhiệm vụ ác mộng!]
[Sau khi sử dụng hết số phần thưởng, các nhiệm vụ cấp độ ác mộng chắc chắn sẽ được làm mới trong mục nhiệm vụ hàng ngày của nhà ma vào lúc 0h cùng ngày!]
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã lấy được bộ đồ nhân viên nhà ma mới: Chú Hề Xui Xẻo!]
[Chú Hề Xui Xẻo: Bọn họ luôn cười cợt khi tôi khóc, cho rằng nỗi buồn của tôi thật nực cười.]
[Chú ý! Bộ đồ Chú Hề Xui Xẻo bao gồm mặt nạ chú hề, hộp trang điểm màu máu và trang phục xiếc thú bằng da người, sau khi mặc bộ trang phục đầy đỏ, nó sẽ tạo ra những hiệu ứng đặc biệt không rõ ràng.]
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã nhận được bộ đồ nhân viên nhà ma mới: Người Sành Ăn!]
[Người Sành Ăn: Tôi là một người sành ăn kén chọn nhất trên thế giới, tôi đã nếm thử thịt của hầu hết tất cả các loài động vật trên thế giới. Sau đó, tôi bị ám ảnh bởi một trong những nguyên liệu nấu ăn ngon nhất, bạn có muốn vào bếp nhìn thử xem nó là cái gì cùng tôi không?]
[Chú ý! Bộ đồ Người Sành Ăn bao gồm bộ đồ ngủ ban đêm, và một chiếc vali chúc ngủ ngon, bộ đồ này có thể làm tăng sự quyến rũ cho cá nhân, nể tình bạn bè nên nhắc nhở, xin bạn không nên mở vali của Người Sành Ăn khi ở chỗ đông người.]
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã nhận được bộ đồ nhân viên mới: Người Xa Lạ!]
[Người Xa Lạ: Giết người ngẫu nhiên là một trong những vụ án khó phá nhất, không có quy tắc, không có động cơ, những người chết không hề liên quan đến nhau và tên sát nhân cũng sẽ không mắc những sai lầm đơn giản, khi đi đường một mình vào ban đêm, mong bạn hãy cẩn thận khi gặp một Người Xa Lạ đi ngang qua mình.]
[Chú ý! Bộ đồ Người Xa Lạ chỉ có một bộ quần áo bình thường, bộ đồ này có thể hạn chế tối đa sự hiện diện của bạn, cho dù có nhìn thấy mặt của bạn, thì trí nhớ của người đó cũng sẽ nhanh chóng biến mất.]
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã có được một loại đạo cụ đặc biệt: Nhẫn cưới khắc cốt ghi tâm!]
[Nhẫn cưới khắc cốt ghi tâm: Chẳng bao lâu sau khi cưới, người chồng thường xuyên đi đêm không về nhà, vào một đêm trời mưa như thác đổ, người chồng rời đi thì không bao giờ quay trở về nữa, cảnh sát tìm kiếm ba tuần nhưng cũng không thấy thi thể của người chồng, người vợ gục ngã, hàng ngày lấy lấy nước mắt rửa mặt. Cuối cùng vụ án này cũng chưa thể giải quyết được, không ai biết người chồng đã đi đâu, người vợ cũng trở nên điên điên khùng khùng, bình thường cứ lẩm bẩm nói chuyện với hai cái nhẫn cưới trên tay.]
[Chú ý! Hai bên đeo nhẫn cưới, mặc dù cách xa bao nhiêu cũng có thể cảm nhận được vị trí gần đúng của nhau! Nhưng đeo lâu sẽ ảnh hưởng không tốt đến cơ thể.]
...
Lại là mười lần liên tiếp, nhưng Trần Ca dường như đã thực sự rút hết lệ quỷ trong vòng quay rồi.
Lần này anh vẫn không hề quay được một lệ quỷ nào, tất cả các giải quay được đều là đạo cụ, hơn nữa cũng không phải là vật phẩm đặc biệt hiếm.
“Có phải tất cả vận may của mình đều dành để đánh ma không? Nhưng mà cũng không đúng! Mình cũng đã không quay được bất kỳ lệ quỷ nào trong 21 lần liên tiếp rồi, chẳng lẽ là mình đang tích lũy vận may sao, lần tới nói không chừng sẽ trực tiếp quay được một áo đỏ cấp cao nhất, hoặc là một hung thần?”
Sau khi lắc đầu, tự Trần Ca cũng cảm thấy không thực tế, dù sao thì hung thần cùng áo đỏ hoàn toàn không cùng một cấp độ.
Sau 30 lần quay vòng liên tiếp, Trần Ca nhớ lại tất cả những phần thưởng mà anh đã nhận được trong đầu, sau đó từ từ chơi qua cửa tất cả cảnh trong nhà ma của Khu vui chơi Tương Lai Ảo.
“Nhanh! Anh ta ra ngoài rồi!”
“Anh Giang! Anh Giang! Người đó đi tới lối ra mà anh chịu trách nhiệm!”
“Các phòng ban chú ý! Giữ vững tinh thần!”
Đẩy cánh cửa cuối cùng ra, Trần Ca bước ra khỏi nhà ma, anh đã nhìn thấy Giang Minh đang canh giữ lối ra.
“Đã lâu không gặp, gần đây có khỏe không?” Trần Ca vốn tưởng rằng Giang Minh sẽ ghét bỏ anh, nhưng sự thực lại không phải như vậy, Giang Minh rất tự nhiên chào hỏi với anh.
“Nhờ hồng phúc của anh, cuộc sống của tôi cũng không tệ lắm.”
“Phúc của tôi?”
“Anh đưa tên ngốc Mã Phong đó đến bệnh viện, bây giờ tôi cảm thấy ngay cả hô hấp cũng đều rất tự nhiên.” Giang Minh thấp giọng nói.
Cách quản lý của Khu vui chơi Tương Lai Ảo khác với Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, có vẻ như đấu đá nội bộ rất nghiêm trọng, sau khi Giang Cửu nhập viện, Mã Phong lên nắm quyền, với tư cách là con nuôi của Giang Cửu, cuộc sống của Giang Minh rõ ràng là không dễ dàng lắm.
“Lời không thể nói lung tung, anh ta bị đưa đến bệnh viện cũng không liên quan gì đến tôi, chúng tôi đã ký cam kết không truy cứu trách nhiệm rồi.” Trần Ca đi ngang qua Giang Minh, anh thực sự muốn nói với Giang Minh rằng thực ra so với Mã Phong, Giang Cửu mới là người mà anh tự tay đưa vào bệnh viện.
Sau khi chơi nhiều lần, Trần Ca khiêu chiến nhà ma ở Khu vui chơi Tương Lai Ảo lên đến tận 10000 điểm mới dừng không chơi nữa.
Nhìn vào bóng lưng của anh, các nhân viên của nhà ma đều rất kinh ngạc, cái gì mà phân tích dữ liệu lớn, mô phỏng du khách đều hoàn toàn vô dụng đối với Trần Ca, bọn họ đã từng dự đoán phải mất nửa năm du khách mới có thể đạt được số điểm 10000.
Sau khi bắt taxi trở lại Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, Trần Ca đi thẳng đến phòng đạo cụ của nhà ma, căn phòng mà ban đầu vốn đã chất đống đủ loại đạo cụ giờ lại có vẻ chật chội hơn, trong góc phòng có thêm rất nhiều thứ, nhưng nếu không nhìn kỹ căn bản sẽ không nhận ra, như thể những thứ đó ban đầu đã được đặt ở trong góc rồi.
“Luôn có cảm giác như chúng vốn thuộc về nhà ma vậy.”
Trần Ca cũng không biết những thứ này xuất hiện từ khi nào, có cảm giác như thể ai đó đã mở một cánh cửa nào đó và vận chuyển những thứ này đến phòng đạo cụ.
“Như kiểu là ảo giác của mình vậy.” Trần Ca lấy điện thoại màu đen ra và so sánh mô tả ngắn gọn về các món đồ, sau đó phân loại tất cả các món đồ đã thu thập được.
Sau sáu giờ chiều, nhà ma sẽ đóng cửa dừng kinh doanh, sau khi các nhân viên còn sống tan việc, Trần Ca cầm cuốn truyện tranh và gọi hầu hết các nhân viên lệ quỷ lên tầng một của nhà ma.
Nếu như lúc này có du khách đi vào, có lẽ sẽ sợ đến chết khiếp.
Trên hành lang của nhà ma ám đã đóng cửa đang lơ lửng đầy người, lớp trang điểm trên mặt bọn họ vẫn chưa tẩy đi.
“Trong số mọi người cũng đã có vài người làm việc ở chỗ tôi rất lâu rồi, mới đầu còn không thoải mái, những bây giờ đều đã trở thành trụ cột vững vàng, những thay đổi của mọi người nằm ngoài dự đoán của tôi, và nhà ma của chúng ta cũng ngày càng trở nên tốt hơn là vì có mọi người.” Trần Ca mở cánh cửa phòng đạo cụ ra: “Tôi cảm ơn mọi người rất nhiều, và tôi cũng muốn làm một điều gì đó cho mọi người.”
“Ông chủ, lời này của cậu quá khách khí rồi, chúng tôi đã coi đây như là nhà của mình, nếu không có nhà ma, có lẽ chúng tôi vẫn đang lang thang ở một góc nào đó trong thành phố.” Lão Chu đứng bên cạnh Đoàn Nguyệt, vẻ mặt đầy hạnh phúc: “Dù sao thì tôi cũng rất thích công việc này, ở đây tôi có thể cảm nhận được những cảm xúc đã đánh mất từ lâu, tôi không biết phải diễn tả như thế nào nữa.”
“Tôi không nghĩ là mình đang làm việc, giống như đang chơi một trò chơi hơn, khá là thú vị.” Môn Nam thản nhiên nói, dù sao thì cậu ta cũng không muốn thừa nhận việc đường đường là một áo đỏ mà lại phải làm công cho Trần Ca.
“Ở mọi nơi trong thành phố này, bất kể tôi làm gì, bất kể tôi nhìn thấy gì, mọi thứ xung quanh dường như luôn nhắc nhở tôi rằng mình đã chết, thế giới này không thuộc về tôi, tôi chỉ là một người hoàn toàn xa lạ, và là một hồn ma sẽ sớm biến mất. Nhưng ở đây, tôi chưa bao giờ cảm thấy như vậy, tôi không cần phải che giấu con người thật của mình, không ai nghi ngờ tôi cả.” Sau khi "lớp trưởng" của Thông Linh Trong Trường Ma nói xong, rất nhiều chấp niệm học sinh cũng đều gật đầu, bọn họ chỉ là một đám trẻ không có nhà để về mà thôi.
“Trước đây tôi cũng không quan tâm đến bất cứ điều gì, mãi cho đến khi thua tất cả tiền bạc của cải vào cá độ thì tôi mới hối hận, tôi vốn đã nghĩ rằng một kẻ cặn bã như tôi khó có được cơ hội để thay đổi lần nữa, nhưng không ngờ lại gặp được ông chủ.” Lão Bạch gãi gãi đầu, cả người đỏ như máu dựa vào khung cửa: “Trước đây là do tôi không có lựa chọn nào khác, hiện tại tôi chỉ muốn làm một nhân viên nhà ma tốt thôi.”
Nghe thấy giọng nói của lão Bạch, Trần Ca chớp mắt: “Tôi vẫn luôn muốn cố gắng làm điều gì đó cho mọi người, tiếp theo đây, tôi sẽ tặng mọi người một số món quà, nếu chưa nhận được cũng đừng có lo lắng, sau này rồi cũng sẽ có thôi.”
Anh gọi Bạch Thu Lâm đến: “Lão Bạch, món quà đầu tiên là dành cho anh, tôi đã tìm được tung tích cánh tay bị chặt đứt của anh, nó đã bị chủ sòng bạc sử dụng như một công cụ để đòi nợ.”
Trần Ca đưa mảnh giấy ghi địa chỉ cho Bạch Thu Lâm: “Tôi vốn định đích thân đi lấy lại nó cho anh, nhưng mà tôi nghĩ tốt hơn hết là anh nên tự mình đi tìm nó, đối mặt với quá khứ của chính mình, sau đó không còn bất cứ tiếc nuối nào nữa, bắt đầu một cuộc sống mới.”
Bạch Thu Lâm có thể trở thành áo đỏ là bởi vì đã nuốt trái tim của Hùng Thanh, bản thân anh ta vẫn chưa tìm thấy trái tim của chính mình, vì vậy cho dù có trở thành áo đỏ, thực lực của anh ta vẫn khá yếu.
Sau khi nhận lấy tờ giấy, lão Bạch dùng tay còn lại nắm chặt, cho dù đã trở thành áo đỏ, anh ta vẫn bị mất một cánh tay.
Bình thường anh ta có thể sử dụng những tơ máu để tạo thành cánh tay và ghép vào chỗ bị đứt, nhưng đó cũng chỉ là lừa mình dối người mà thôi, phần thiếu sót của linh hồn đã nằm sâu trong trí nhớ, trước đây anh ta chém đứt cánh tay của mình, cũng chém đứt quá khứ của chính mình.
“Cảm ơn.”
“Đều là người nhà, không cần phải nói cám ơn đâu.”
Trần Ca vỗ vai lão Bạch, có thể là do lão Bạch quá kích động, không kìm chế được tơ máu và sát khí của mình cho nên đã khiến máu bắn tung tóe lên người Trần Ca.
“Có quà cho nhân viên nữa không?” Môn Nam đứng ở cửa, tuy giọng điệu vẫn khinh khỉnh như trước nhưng trong mắt hiện lên một tia ước ao: “Tặng cánh tay bị đứt cho nhân viên, phúc lợi của nhà ma này cũng rất hợp với tính khí của anh.”
Thấy Môn Nam lẩm bẩm, Trần Ca lại bước tới trước mặt Môn Nam: “Tuy rằng cậu không phải là nhân viên của chỗ tôi, nhưng dù sao cậu cũng đã giúp đỡ tôi rất nhiều lần rồi, tôi cũng chuẩn bị một món quà cho cậu.”
“Tôi cũng có?” Hai mắt Môn Nam sáng lên nhưng rất nhanh liền trở lại bình thường: “Cắt, chẳng lẽ là đồ vật gì kỳ quái sao?”
Trần Ca lắc đầu, lấy một bức thư được đóng gói rất cẩn thận từ trong túi ra: “Đây là món quà tôi tặng cho cậu, đừng mở vội, đợi đến khi chỉ có mình cậu thì hãy mở ra.”
“Cái gì vậy? Thật là bí ẩn.” Môn Nam cầm lấy phong thư, cũng không có nghe theo lời Trần Ca nói, cực kỳ tò mò mà trực tiếp mở phong thư ra: “Chỉ là một tờ giấy rách mà thôi...”
Nhìn vào chữ ký trên tờ giấy và lời chúc của người mẹ dành cho đứa con ở đằng sau tờ giấy, Môn Nam, người vẫn luôn ồn ào, lại trở nên im lặng.
Cậu ta mặc đồ đỏ, đứng ở cửa, hai tay cầm mảnh giấy.
Mẹ của Môn Nam rất yêu quý cậu ta, bà ấy cũng còn rất nhiều lời không kịp nói với Môn Nam.
“Điều ước cuối cùng của mẹ cậu sẽ thành hiện thực thôi, bởi vì cậu sẽ ngày càng hạnh phúc hơn.” Trần Ca ngồi xổm xuống trước mặt Môn Nam, nhỏ giọng nói.
Lần này Trần Ca đã quay được rất nhiều vật phẩm, hầu hết đều liên quan đến các nhân viên của nhà ma, những vật phẩm này có thể giúp nhân viên tìm về những khiếm khuyết trong linh hồn, khiến họ trở nên mạnh mẽ và hoàn thiện hơn.
Sau khi phát quà cho một số nhân viên, Trần Ca gọi Tiểu Tôn đang nhìn mình đầy mong chờ đến.
“Anh, tôi cũng có quà sao? Nói thật, tôi có rất ít bạn, lớn như vậy mà ngoài bố mẹ ra, tôi cũng chưa từng được nhận được quà của người khác.” Tiểu Tôn rất mong chờ.
“Sợ là sẽ làm cậu thất vọng rồi, thứ tôi muốn tặng cho cậu không phải là một món quà, mà là một đạo cụ có thể cứu mạng cậu.” Trần Ca lấy ra một cặp nhẫn cưới từ trong phòng đạo cụ, cặp nhẫn cưới này dường như được làm từ tro cốt, phía trên có khắc hai trái tim được kết nối bằng dây xích.
“Nhẫn cưới?” Tiểu Tôn sững sờ, trong đầu đột nhiên nghĩ đến một hung thần nào đó trong cái bóng của Trần Ca, ngay lập tức hồn đều sợ đến mức muốn lìa khỏi xác, xua tay lia lịa: “Anh, không được, không được đâu!”
“Chiếc nhẫn cưới này là của một người phụ nữ dùng thi thể của người chồng đã lừa dối mình làm ra, nó được gọi là nhẫn cưới khắc cốt ghi tâm, hai người đeo chiếc nhẫn này, dù có cách xa bao nhiêu cũng có thể cảm nhận được vị trí của nhau.” Trần Ca đưa một cái nhẫn cho Tiểu Tôn: “Nếu cậu đến Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, tôi sẽ ở Tân Hải chú ý đến động tĩnh của cậu, thứ này không phải là tặng cho cậu, mà là cho cậu dùng để bảo toàn tính mạng.”
Mặc dù không nhận được quà nhưng Tiểu Tôn vẫn cảm động trước những lời nói của Trần Ca.
Trần Ca cũng không muốn Tiểu Tôn phải đi chịu chết, cho nên anh đang cố gắng hết sức để giúp đỡ Tiểu Tôn.
“Cảm ơn anh.” Tiểu Tôn nhìn chiếc nhẫn cưới trong lòng bàn tay mình, trong lòng rất ấm áp, nhưng lý trí nói với cậu ta rằng tốt hơn hết là nên hỏi thêm vài câu: “Anh Trần, anh có chắc là khi tôi đeo cái nhẫn này, tôi có thể còn sống để đi đến Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa chứ?”
“Ý của cậu là gì?”
“Tôi muốn nói...” Tiểu Tôn nháy mắt với cái bóng của Trần Ca, tuyệt vọng ám chỉ.
“Yên tâm đi, cô ấy cũng không lòng dạ hẹp hòi như thế đâu.” Sau khi Trần Ca nói xong anh cũng không để ý đến Tiểu Tôn nữa, anh lấy một chiếc áo mưa màu xanh của trẻ con từ trong phòng đạo cụ, đi qua nhân viên, đến chỗ góc tường.
Áo mưa đỏ đứng một mình trong góc không người, cô im lặng quan sát mọi thứ, nhưng không có tiến lên phía trước.
Lúc này, cô có hơi kinh ngạc khi nhìn thấy Trần Ca đi tới, sau khi ánh mắt quét qua chiếc áo mưa màu xanh trên tay Trần Ca, thân thể như bị sét đánh trúng.
“Tôi đã tìm thấy chiếc áo mưa của con cô cho cô rồi, tôi nhất định sẽ thực hiện lời hứa với cô.” Trần Ca đưa chiếc áo mưa màu xanh cho người mẹ tội nghiệp: “Có một lời nguyền tồn tại ở trên chiếc áo mưa màu xanh, tôi đã nhờ giày cao gót màu đỏ nhìn thử rồi, những lời nguyền rủa đó không giống với mấy lời nguyền của Minh Thai, nhưng hình như có liên quan đến bệnh viện ở Tân Hải kia.”
Trần Ca vừa dứt lời, áo mưa màu đỏ liền nắm lấy cánh tay anh: “Đưa tôi đi!”
Nhìn vào mắt áo mưa đỏ, Trần Ca nhẹ nhàng gật đầu: “Nhất định.”
Áo mưa đỏ từ từ buông tay ra, cùng lúc đó, chiếc điện thoại màu đen khẽ rung lên một cái.
Trần Ca lấy điện thoại ra xem, trong cột thông tin nhân viên trên điện thoại di động xuất hiện thêm một cột của áo mưa đỏ.
Quà tặng đã đưa gần hết, các nhân viên đều quay trở lại cảnh dưới lòng đất.
Trần Ca ngồi một mình trong phòng đạo cụ, anh lấy máy cát sét minitừ trong ba lô ra và nhấn một nút mở.
Âm thanh dòng điện sột soạt vang lên bên tai, một bóng người đỏ như máu lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Trần Ca.
Không hỏi bất kỳ điều gì, cũng không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào, thậm chí còn chưa bao giờ quan tâm đến việc liệu mình có gặp nguy hiểm hay không.
Chỉ cần Trần Ca nhấn công tắc của máy cát sét mini, anh ta sẽ xuất hiện.
“Hứa Âm...”
Trần Ca nhìn người con trai to lớn đứng bên cạnh mình, nhìn vẻ mặt u sầu và đau khổ của người đó, anh yên lặng lấy một phần nhạc phổ từ trong ngăn kéo ra.