Lão Ngụy và ông cụ Bạch im bặt, hai người núp vào trong và nín thở.
Trần Ca cầm cán búa trong ba lô, hai mắt tiếp tục dán lên khe cửa.
Trên con đường dài và đen như mực có một tia sáng lạnh nhè nhẹ không ngừng đến gần.
“Đó là thứ gì thế?”
Ánh sáng trắng xóa dừng lại trước cửa chính và chiếu vào giữa sân theo khe cửa.
Két...
Cửa bị đẩy ra, phía ngoài căn nhà cũ không có thứ gì và cũng chẳng nhìn thấy bóng người nào trên đường, điều thay đổi duy nhất là trước cửa nhà có thêm một ngọn đèn trắng của đèn lồng giấy.
Lúc nhóm Trần Ca vào nhà thì trên cửa không có thứ đó.
Hình như đèn lồng giấy có hàm nghĩa đặc biệt trong cái thôn kỳ quái này.
“Bọn họ vào rồi à?”
Ánh sáng tái nhợt từ đèn lồng trắng rọi xuống đất, rõ ràng trong sân không có ai nhưng trên mặt đất lại có hai cái bóng cao và một cái bóng thấp.
Bọn họ đung đưa trong sân, hình như còn chưa phát hiện trong nhà có ba người lạ.
Gió lạnh thổi qua, cửa chính tự động đóng lại. Lúc ánh sáng trắng ấy biến mất sau cánh cửa cũng là lúc ba quái nhân cúi thấp đầu xuất hiện.
Bọn họ rũ đầu xuống ngực và nhón chân lên bước đi như đang nhảy vậy.
Mái tóc rối bù che khuất mặt bọn họ, quần áo của họ cũng cũ nát và dính máu, hơn nữa còn tỏa mùi hôi.
“Nó rất giống với mùi lạ trong Khu Nội Trú Số Ba! Bọn họ từng bước vào thế giới sau “cánh cửa” ư?” Trần Ca ra hiệu bằng tay nhằm báo cho lão Ngụy và ông cụ Bạch trốn kỹ vào.
Đúng như suy đoán của Trần Ca, ba quái nhân đứng giữa sân là hai người lớn và một đứa bé, tư thế đứng của cả ba rất kỳ quái, cơ thể nghiêng về phía trước như thể sẽ nhào vào phòng bất cứ lúc nào vậy.
Bầu không khí hơi nặng nề. Theo từng giây từng phút trôi qua, dường như ba quái nhân bên ngoài đã cảm nhận được gì đó nên cùng hướng về phía cửa nhà chính phía trước bằng phương thức rất quái dị.
Trần Ca có thể thấy rõ hoa văn trên quần áo của đối phương khi cả hai chỉ cách nhau một cánh cửa.
Ba cái bóng không đi thẳng vào trong mà đứng trước cửa.
Hai người lớn cúi thấp đầu, đứng yên tại chỗ, còn đứa trẻ lùn nhất thì không ngừng dùng móng tay xé từng mảnh giấy trên thân người giấy mà mình đang cầm xuống, mỗi lần chỉ xé một ít. Nét mặt của người giấy rất đau đớn, hơn nữa còn kêu rên xin tha như thể nó sống lại vậy.
Thế nhưng đứa trẻ không chỉ không ngừng tay mà còn phát ra tiếng cười đáng sợ, đồng thời dùng nhiều phương pháp “thú vị” hơn để dằn vặt nó.
“Hình như trên thân người giấy có một cái tên.” Trần Ca có Âm Đồng nên cũng miễn cưỡng thấy rõ cái tên ấy, hình như anh từng gặp nó trong thôn Lâm Quan rồi.
“Chẳng lẽ người giấy này là người mất tích trong thôn Lâm Quan?”
Trong thôn Lâm Quan có một bộ phận người chạy khỏi thôn Hoạt Quan, nhưng không một ai, trừ bản thân những người chạy nạn ra, biết nguyên nhân thật sự của bọn họ.
Bóng quỷ ngoài cửa dừng lại khoảng mấy giây như muốn xác định trong phòng có người hay không, một bóng quỷ trong số đó tiến đến chỗ cửa sổ.
Trần Ca thấy rõ bóng quỷ có cái đầu rũ rượi ấy dán lên cửa sổ và lặng lẽ mở hai cánh cửa ra, mái tóc dính thành từng búi rũ xuống, hình như là chuẩn bị ghé đầu vào xem!
Giờ phút này lão Ngụy đang ngồi xổm dưới cửa sổ, ông hoàn toàn không biết trên đầu mình còn có cái đầu của một người khác nữa.
Trần Ca bình tĩnh nhìn lão Ngụy và ông cũng nhìn chằm chằm anh, vì tưởng rằng mọi thứ vẫn bình thường nên cứ tiếp tục duy trì tư thế cũ.
Mái tóc đen dính nhớp cọ trúng cổ của lão Ngụy làm ông đưa tay gãi gãi vì ngứa.
Cánh tay của ông gần như kề sát gương mặt của cái đầu ấy. Ông cụ Bạch trốn ở sau quan tài chứng kiến tình cảnh ấy nên cắn chặt răng đến mức môi rách ra, đồng thời liều mạng vung vẩy tay ra hiệu cho lão Ngụy biết.
Dường như lão Ngụy cũng thấy có gì đó sai sai nên dời mắt khỏi Trần Ca và nhìn sang ông cụ Bạch.
Ông cụ Bạch núp sau quan tài vươn một ngón tay chỉ lên trên liên tục, động tác của ông hơi mạnh.
“Trên tôi ư?” Lão Ngụy đưa tay sờ đầu mình nhưng không phát hiện cái gì. Ông thấy ông cụ Bạch còn không ngừng chỉ lên, tay giơ rất cao.
Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ ở sau cửa đã dự định sẽ ra tay sau khi bóng quỷ nam ấy chui vào được một nửa, nhưng với dáng vẻ của lão Ngụy thì e là anh không thể chờ đến lúc đó rồi.
Không ngoài dự đoán của Trần Ca, lão Ngụy giơ tay lên thêm vài centimet theo sự chỉ dẫn của ông cụ Bạch, sau đó đầu ngón tay của ông chạm vào vật gì đó lành lạnh.
Cổ ông hơi cứng lại rồi từ từ nhìn lên trên.
Lão Ngụy ngửa đầu đúng lúc chạm mặt với quỷ nam đang cúi đầu chui vào.
“Ra tay!”
Trần Ca nhấn công tắc của máy cát-sét mini, sau đó nhắm thẳng búa của bác sĩ nát sọ vào cửa sổ trên đỉnh đầu lão Ngụy!
Gần như là cùng một lúc, ba bóng quỷ ngoài cửa tấn công cửa phòng và cửa sổ.
Miệng của quỷ nam cách lão Ngụy gần nhất vỡ ra, tơ máu bắt đầu phun trào, muốn cắn vào mặt của lão Ngụy.
Lão Ngụy đang bận nghĩ thứ trên đầu mình là cái gì nên hoàn toàn không kịp phản ứng với tình huống bất ngờ này.
Thậm chí ngay lúc ông vừa mới thấy sợ và định há miệng kêu to thì một cây búa lớn trông dữ tợn đã bay ngang qua đầu ông.
Ầm!
Trần Ca hoàn toàn không nương tay, sau khi búa của bác sĩ nát sọ đập qua thì cả mặt quỷ nam ấy lẫn khung cửa sỗ gỗ đều bay ra ngoài!
“Trời ơi…” Lão Ngụy còn chưa khép miệng lại mà Trần Ca đã đá cửa và xông ra ngoài, trước mặt anh là một người đàn ông mặc áo đỏ nửa người.
Bóng quỷ bên cửa sổ bị đập bay làm hai bóng quỷ khác phát hiện có người trong phòng, cả hai ngẩng đầu lên để lộ gương mặt đã chết tái nhợt với biểu cảm dữ dằn. Bọn họ muốn xông vào phòng theo bản năng nhưng Trần Ca đã ra ngoài.
Thời gian hai phe tiếp xúc còn nhanh hơn dự tính của Trần Ca, chỉ trong vài giây mà Hứa Âm đã hạ gục một bóng quỷ.
Vẻ mặt của Hứa Âm điên cuồng, vết thương khắp người còn nhỏ máu. Anh ta không có thói quen chừa người sống nên hai bóng quỷ đã nhanh chóng hóa thành vết máu trên quần áo của anh ta.
Anh ta đặt tay chân chấm đất rồi vọt ra ngoài, bóng quỷ cuối cùng sắp chạy đến cửa nhà đã bị anh ta đè xuống.
Toàn bộ quá trình chỉ kéo dài mười mấy giây, điều duy nhất Trần Ca làm trong khoảng thời gian đó là xoay người đóng cửa nhà chính lại.
“Hình như Hứa Âm lại mạnh hơn rồi.”
Áo khoác đan xen những vết máu dán trên người Hứa Âm làm anh ta trông như một nghệ sĩ dương cầm cô độc, năm ngón tay thon dài của anh ta nhẹ vẫy và giấu vết máu đi.
Bóng dáng của anh ta biến mất, Trần Ca cũng tắt máy cát-sét mini đi.
“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?” Lão Ngụy và ông cụ Bạch lần lượt chạy ra khỏi nhà, gương mặt kinh hoảng của cả hai đều đổ đầy mồ hôi lạnh.
“Cháu cũng không biết.” Trần Ca xòe tay: “Vừa rồi cháu chạy ra thì ba bóng người đó đã trốn mất rồi.”
Anh chỉ vào cánh cửa mở rộng, sau đó nhặt búa của bác sĩ nát sọ trên đất lên: “Chúng ta nên cẩn thận hơn một tí, vừa rồi tiếng động hơi lớn, e là sẽ có quái vật khác đến đây.”
“Cậu còn biết cẩn thận à?” Lão Ngụy che đầu của mình, gần như không tin được cây búa của bác sĩ nát sọ dữ tợn trong tay Trần Ca vừa bay vút qua da đầu của mình.