Tay cầm búa của bác sĩ nát sọ, Trần Ca đi tới trước mặt bức tượng, anh nhìn mắt của bức tượng, hỏi câu hỏi đầu tiên.
“Mày có thể kiểm tra từng câu nói kế tiếp của tao là thật hay giả, có đúng không?” Câu hỏi của Trần Ca cũng không đến nỗi quá khó, anh còn chưa định làm khó gì bức tượng này.
Dừng trước mặt bức tượng, đợi đến nửa phút cũng không thấy bức tượng có bất kì phản ứng gì.
“Sao vậy? Sao nó không khóc?” Trần Ca quay đầu nhìn Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn. Hai cô gái phát hiện Trần Ca xoay người đều bị dọa giật mình một cái.
“Không thể nào! Vừa nãy chúng tôi mới thử, bức tượng này không có vấn đề gì.”
Các cô ở dưới lòng đất, xung quanh đều là bóng đen, chỉ có ánh sáng từ điện thoại di động.
Mã Dĩnh muốn nhìn rõ tình hình chỗ bức tượng, một tay giơ điện thoại lên, nhưng khi ánh sáng chiếu đến bức tượng thì bỗng nhiên cô nàng như ý thức được điều gì, lại mạnh tay đè ánh sáng điện thoại xuống.
Cô lo lắng xin lỗi Trần Ca: “Tôi hiểu quy tắc của các anh, tôi chưa thấy mặt anh đâu, không biết anh trông như thế nào, tôi không thấy cái gì hết! Cũng sẽ không nói ra toàn bộ những gì trong này đâu!”
Ánh mắt dừng lại trên hung khí dữ tợn đẫm máu, Mã Dĩnh chỉ muốn vứt cái điện thoại đi cho xong.
Người ta là dao thớt, mình là thịt cá. Cô rất lo bởi vì mình biết quá nhiều sẽ bị Trần Ca diệt khẩu.
Dưới lối vận chuyển xác trong lòng đất lúc 2 giờ sáng, đầu tiên là đụng phải quỷ, tiếp theo bị một đám quái vật giống như cá nảy lên đuổi theo, cuối cùng lại gặp phải người đàn ông đáng sợ này. Đả kích chí mạng liên tiếp khiến Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn hoàn toàn sợ ngây người. Trong đầu hai cô trống rỗng, hiện tại chỉ muốn mau chóng quay về mặt đất.
“Diệt khẩu?” Trần Ca đổi vị trí suy nghĩ: “Nỗi lo lắng của các cô cũng không phải không có lý do.”
Nghe thấy lời này của anh, hai cô gái suýt nữa bật khóc.
“Được rồi, tôi cũng không có ý trách hai người.”
Trần Ca lại đứng về trước mặt bức tượng, anh có Âm Đồng nên có thể thấy rõ vết máu sót lại trong khóe mắt bức tượng: “Câu hỏi vừa nãy mình hỏi khó lắm à?”
Trong lúc anh nghiên cứu bức tượng, Lưu Nhàn Nhàn trốn sau lưng Mã Dĩnh đã từ từ bình tĩnh lại. Cô nghe giọng nói của Trần Ca, loáng thoáng cảm thấy có hơi quen tai, rất giống một người trong trí nhớ của mình.
“Không thể nào, sao anh ta có thể xuất hiện trong lối vận chuyển xác dưới lòng đất vào 2 giờ sáng cơ chứ? Chắc là nhận nhầm.”
Trần Ca không còn quan tâm hai cô gái kia nữa, cầm búa của bác sĩ nát sọ đi vòng quanh bức tượng một vòng: “Hình như có mùi thối bay ra từ bức tượng, muốn mở ra nhìn thử thật đấy.”
Anh lại lần nữa đứng trước người bức tượng: “Lần này tao đổi một câu hỏi đơn giản thử xem, hy vọng mày có thể nghĩ kĩ càng rồi mới trả lời.”
Trần Ca ấn công tắc máy cát-sét mini, giơ búa của bác sĩ nát sọ trong tay lên: “Mày có tin trong vòng một phút tao có thể đập mày thành phấn vụn không? Nếu như mày không tin thì bây giờ tao thử luôn.”
Tiếng điện rẹt rẹt vang lên trong ba lô của Trần Ca, chỉ qua mấy giây, hai hàng nước mắt máu chảy ra từ mắt bức tượng.
“Xem ra truyền thuyết nói là thật.” Trần Ca cười hài lòng.
Nghe thấy tiếng cười của anh, hai cô gái phía sau rùng mình. Các cô nhìn bức tượng trong bóng tối bị Trần Ca ép vào góc tường, không khỏi sinh ra một chút thương cảm.
“Bút Tiên có thể báo trước tương lai, nhưng xác suất chính xác chỉ có 50%. Bức tượng này có thể phán đoán thật giả của một câu nói, nếu như kết hợp năng lực của nó và Bút Tiên, vậy chẳng phải mình có thể có được thông tin chính xác 100% ư?” Trần Ca bắt đầu có ý đồ với bức tượng: “Cứ thế này mà khiêng ra chắc chắn không ổn, bảo hai cô gái kia khiêng hộ cũng quá sức, tạm thời cứ để ở đây đã.”
Nước mắt máu đọng trên mặt, trông bức tược có hơi đáng thương.
Mãi sau khi Trần Ca tắt máy cát-sét mini đi, nó mới ngừng khóc.
“Đêm nay cũng không tính là không có thu hoạch.” Trần Ca xoay người gọi hai cô gái một tiếng: “Trong chuyện lạ liên quan đến bức tượng của trường các cô có hạn chế số lần đặt câu hỏi không?
“Số lần đặt câu hỏi?” Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn tưởng là Trần Ca chuẩn bị rời đi, ai ngờ anh lại hỏi vấn đề như vậy: “Hình như là không đâu.”
“Không hạn chế số lần?” Trần Ca lên tinh thần, bức tượng vẫn luôn đứng trơ ra dưới lòng đất, chắc chắn biết rất rõ về nơi đây.
Anh cất búa của bác sĩ nát sọ đi, giống như là bộc phát lòng tốt, rất dịu dàng lau nước mắt trên mặt bức tượng.
“Được rồi, bây giờ tao hỏi mày vấn đề thứ hai.” Trần Ca nhìn gương mặt xấu xí của bức tượng: “Quái vật núp trong căn phòng này trước đấy đến từ chính nhà xác dưới đất, có đúng không?”
Vài giây sau, khóe mắt bức tượng chảy ra nước mắt màu đỏ máu.
“Rất tốt, câu hỏi thứ ba, trong nhà xác dưới lòng đất còn có người hoặc con quái vật khác đáng sợ hơn cả tao, có đúng không?”
Nước mắt máu vẫn không ngừng chảy, cảnh tượng đó khiến hai cô gái phải che mắt lại, thảm không nỡ nhìn.
“Vấn đề thứ tư, có người âm thầm trợ giúp những quái vật trong nhà xác dưới đất, có đúng không?”
Nước mắt của bức tượng giống như đã chảy hết, khát vọng sinh tồn mãnh liệt khiến nó vắt nốt chút nước mắt còn sót lại ra ngoài.
“Xem ra suy đoán trước đấy của mình không sai, nhà xác dưới lòng đất này không đơn giản.” Trần Ca cũng hiểu rõ bức tượng sắp không xong, bèn hỏi câu hỏi cuối cùng.
“Nghĩ kĩ rồi hẵng trả lời, câu hỏi cuối cùng này rất quan trọng.” Trần Ca chậm rãi mở miệng: “Hội trưởng Hiệp hội kể chuyện lạ là đội trưởng Nhan của Chi cục thành phố, có đúng không?”
Có vẻ năm chữ Hiệp hội kể chuyện lạ có ý nghĩa đặc biệt đối với bức tượng, sau khi nghe được năm chữ này, mùi thối trên người nó biến mất trong chớp mắt, giống như linh hồn trên bức tượng tiêu tan vậy.
“Không thể nói? Lẽ nào bức tượng này là do Hiệp hội kể chuyện lạ đặt ở đây? Nhà xác dưới lòng đất cũng liên quan tới Hiệp hội kể chuyện lạ?” Trần Ca tiến đến gần, ngón tay anh lướt qua hốc mắt của bức tượng, nơi đó sót lại giọt nước mắt máu cuối cùng sắp chảy ra.
“Xem ra đội trưởng Nhan thật sự không liên quan gì tới Hiệp hội kể chuyện lạ.” Trần Ca xoa xoa đầu bức tượng: “Vất vả rồi, có điều tao cũng phải nhắc nhở mày, thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ không có nhân tính, mày đi theo bọn chúng rất nguy hiểm, không bằng bỏ tối theo sáng, về sau để tao bảo vệ mày.”
Bức tượng không có phản ứng nào, Trần Ca cũng không ép buộc, anh thử đặt bức tượng ngả ra đất.
Nhìn từ cái bệ vào trong, bức tượng rỗng không.
“Bút Tiên có thể dự đoán vì có lệ quỷ kí sinh trên đó, bức tượng này xuất hiện bất thường, chắc chắn có liên quan tới ma quỷ.”
Trần Ca đưa tay vào trong bức tượng: “Không gian rất lớn, mình vốn còn tưởng trong bức tượng sẽ giấu một thi thể. Không đúng, bức tượng này có thể bị ma quỷ kí sinh thì chắc chắn có vấn đề, mặc dù bên trong không có xác nhưng như vậy không có nghĩa là trước đây không chứa xác.”
Anh đang lẩm bẩm một mình, vốn không nghĩ tới cảm nhận của những người khác đang ở đây.
Bây giờ trong lòng Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn bên cạnh cực kì hoảng loạn, các cô cảm thấy người trước mắt này đang chọn chỗ giấu xác.
“Thu hoạch đêm nay đã nhiều lắm rồi, đi ra trước thôi.” Trần Ca đứng lên, nâng bức tượng dậy: “Bức tượng nói trong nhà xác dưới lòng đất có kẻ còn đáng sợ hơn mình, vậy bằng vào thực lực của mình bây giờ hẳn vẫn chưa đủ để đi hoàn thành nhiệm vụ tập luyện ba sao kia.”