Chẳng ai biết được rốt cuộc trong thôn Hoạt Quan ẩn chứa bao nhiêu ma quỷ, Trần Ca nhớ lại những lời A Khánh từng nói, trong thôn Hoạt Quan có một phần người sống, một phần người chết, còn tám phần mười đều là quỷ.
“Dựa theo tỷ lệ này thì chúng ta mới chỉ thấy một phần nhỏ thôi.”
Lúc này, tình cảnh của nhóm ba người Trần Ca không quá lạc quan, bốn bộ quần áo bẩn thỉu đang bay về phía bọn họ, hai đứa bé vẽ mặt quỷ đang sôi nổi theo phía sau. Cửa của căn nhà cũ ở bên cạnh bị đẩy ra, phía dưới cái gối đầu như có một khuôn mặt xiêu vẹo chui ra.
Tất cả tuyến đường đều bị phá hỏng, chỉ có thể đi về phía trước mà thôi, nhưng phía trước lại là ánh sáng thoạt nhìn rất quỷ dị.
Trần Ca có Âm Đồng nên từ đầu đến giờ đều thấy rõ ràng, đó là nhiều đầu người đang đung đưa.
Trần Ca xách búa lên vọt tới phía trước, anh không định giảm tốc độ, chủ động tiến lên phía trước thì chỉ cần đối mặt với một phần ma quỷ mà thôi. Nếu dừng lại thì có khả năng sẽ bị tất cả ma quỷ tấn công.
“Trần Ca, cậu chậm chút đi, lúc trước vẫn tối thui, bây giờ lại có tia sáng hiện ra, chắc chắn có vấn đề. Có lẽ đó chính là đèn đầu người mà ông cụ Bạch nói!” Lão Ngụy vẫn chưa bị sợ đến choáng váng đầu óc, muốn nhắc nhở Trần Ca.
“Yên tâm, cháu thấy rõ, đó chỉ là đèn bình thường thôi, tiến lên đi, không phải sợ!” Trần Ca không có dự định dừng bước lại chút nào.
Ba người dốc hết sức để chạy, đứa bé trong lòng ông cụ Bạch khóc ré lên, tiếng động rất lớn, càng ngày càng có nhiều ma quỷ chạy tới chỗ của họ.
Dựa vào ánh sáng của đèn đầu người, bóng tối xung quanh tản ra, có thể thấy có bóng đen đang không ngừng tới gần.
Trên đường vang lên tiếng bước chân kỳ lạ, đưa mắt nhìn qua, đó là một bộ quan tài đen như mực đang di chuyển trong con hẻm nhỏ.
Quan tài được khiêng bằng đòn đầu rồng, cả trước cả sau có bốn người cúi đầu đang khiêng.
Họ mặc quần áo giống như những thôn dân bình thường nhưng vẻ mặt lại vô cùng đáng sợ, cái miệng bị rách mang theo nụ cười, giống như không phải đang khiêng quan tài mà đang khiêng nguyên liệu nấu ăn vậy.
“Quỷ khiêng quan tài? Tiểu Trần! Dừng lại! Trần Ca! Đừng đi qua đó!” Ông cụ Bạch ôm giỏ trúc, cánh tay vẫn đang che chở cho đứa nhỏ nên không ngăn được Trần Ca.
Trần Ca ở gần nhất nên anh cũng thấy bốn người kỳ lạ đang khiêng quan tài, nhưng bây giờ anh không thể dừng lại được.
Đúng lúc bốn con quỷ khiêng quan tài đi từ trong hẻm ra, quan tài chặn ở giữa đường, dường như chúng đang chuẩn bị chặn đường của ba người, cực kỳ trùng hợp, giống như đã sắp đặt hết từ trước.
Xưa nay Trần Ca chưa từng đánh giá thấp đối thủ, dù là ma quỷ anh cũng không xem thường, đối phương không muốn để họ đi qua, vậy thì anh lại càng muốn đi qua, chỉ có phá hỏng kế hoạch của đối phương thì phía mình mới có thể an toàn.
“Quỷ khiêng quan tài, không thể trêu vào được đâu!”
Ông cụ Bạch gào khản cả giọng nhưng Trần Ca không nghe lọt tai câu nào: “Đi qua trước rồi nói sau!”
Một nhát búa nện ngay vào giữa quan tài, gỗ vụn bay tán loạn, tất cả ma quỷ ở xung quanh đều dừng lại một chút.
“Đi mau!”
Lão Ngụy nhận lấy đứa bé từ trong tay của ông cụ Bạch, lập tức nhảy qua quan tài, làm cảnh sát 20 năm, lần đầu tiên ông thấy người can đảm như Trần Ca.
Bốn con quỷ khiêng quan tài đang cúi đầu dần dần ngẩng đầu lên, nụ cười đọng lại trên mặt chúng. Chúng nó nhìn quan tài bị đập nát nắp, khuôn mặt trắng bợt hiện lên một màu xanh biếc!
Tiếng rít chói tai vang lên trên con đường chật hẹp, bốn con quỷ khiêng quan tài đuổi theo Trần Ca.
Đòn đầu rồng bung ra, mấy tàn niệm trong quan tài bay ra từ khe hở, chúng nhìn về phía bóng lưng của Trần Ca và thở dài, sau đó tiêu tán theo gió.
Đến giờ Trần Ca vẫn không biết rốt cuộc quỷ khiêng quan tài là thứ gì, đập xong là anh bỏ chạy ngay, không hề quay đầu lại nhìn.
Ba người chạy như bay, khi càng đến gần những tia sáng, lão Ngụy ôm đứa nhỏ, dần dần ông nhận ra có gì đó không ổn, trong mảng sáng kia như có một vật hình cầu ở phía sau những chiếc đèn lồng.
“Trần Ca, cậu chắc chắn đây chỉ là những chiếc đèn bình thường sao?” Đứa bé trong lòng lão Ngụy khóc oe oe, phía sau còn có một đám ma quỷ đuổi theo, ông cũng không dám dừng lại.
“Cháu chắc chắn!” Trần Ca kéo ông cụ Bạch đuổi theo lão Ngụy.
Ngọn đèn chấp chới, đi về phía trước thêm vài mét, dù người có thị lực kém như ông cụ Bạch cũng thấy rõ phía trước có những cái đầu người trắng bợt đang bay.
“Trần Ca! Dừng lại, đó là đèn đầu người!”
Ông cụ Bạch lôi mạnh Trần Ca lại nhưng tốc độ của Trần Ca không giảm chút nào, anh lập tức kéo theo ông xông qua đó.
“Đèn đầu người chẳng phải cũng là đèn sao?”
Trần Ca vung búa của bác sĩ nát sọ lên, cái đèn đầu người ở gần nhất còn chưa kịp mở miệng đã bị đập bay!
Ngọn nến rơi xuống đất nát bét, tắt dưới chân Trần Ca: “Theo cháu!”
Ba người còn chưa xuyên qua những cái đầu người đang bay thì bên tai lại nghe thấy tiếng diễn tấu của sáo và trống, ba người quay đầu nhìn lại.
Chẳng biết từ lúc nào, trong con phố mà A Khánh cố ý dùng dấu gạch chéo đỏ ở trên bản đồ, đã xuất hiện một đoàn người.
Chúng mặc đồ tang, gào khóc, ai nấy đều gào khóc nhưng trong mắt không chảy ra một giọt nước mắt nào.
Tiền giấy bay bay trong không trung, chúng giơ cao người giấy tươi sáng ở trong tay lên, đi về hướng đám người Trần Ca.
“Xảy ra chuyện lớn rồi!” Trái tim của ông cụ Bạch đập thình thịch, hai tay nắm chặt, sốt ruột đến mức không thể nói lưu loát được một câu.
“Đám này khác với những ma quỷ khác sao?” Trần Ca cũng phát hiện ra khi đội ngũ đưa tang vừa đi ra khỏi hẻm nhỏ, đèn đầu người ở phụ cận đã tản ra ngay lập tức, quỷ vải và quỷ kiệu ở phía xa cũng dừng bước, chỉ có bốn con quỷ khiêng quan tài thì càng trở nên điên cuồng hơn.
“Chắc chắn rồi, đây là âm tang! Người chết đưa tang cho người chết, quỷ khiêng quan tài chỉ là một phần trong đội ngũ âm tang thôi, quan tài không đưa tới, đội ngũ âm tang sẽ đi dạo cả buổi tối.” Ông cụ Bạch gằn giọng.
“Thế thì chúng ta phải nhanh lên một chút.”
Đèn đầu người bị đội ngũ âm tang dọa chạy mất, ba người Trần Ca mượn cơ hội này vọt ra.
Phía trước có hai con đường, bên trái là đường sống, bên phải là đội ngũ âm tang đang đi ra.
“Hai người chạy trước đi, cháu sẽ ở lại giữ chân chúng.” Trần Ca lén đưa bản đồ cho ông cụ Bạch, anh đã nhớ tất cả những tuyến đường trên đó rồi.
Ma quỷ đi đầu đội ngũ âm tang đã hội hợp với quỷ khiêng quan tài, sau khi chúng nó thấy quan tài bị Trần Ca bổ vỡ, vẻ mặt chúng vô cùng đặc sắc.
“Hai người đi trước đi, cháu cảm thấy mình đã biến thành mục tiêu rồi.”
Trần Ca cảm nhận được ánh mắt của những ma quỷ trong đội ngũ âm tang kia, tay anh cầm chặt búa của bác sĩ nát sọ đứng ở giữa đường, hung thủ là ai thì không cần nói cũng biết.
Giờ khắc này tất cả nỗi oán hận đều tập trung trên người anh, việc này làm Trần Ca không quen cho lắm: “Đi mau đi! Cháu giữ chân chúng, hai người đừng quan tâm đến cháu!”
Trần Ca nhét cuốn truyện tranh vào trong ngực áo, anh chỉ cảm thấy có người ngoài ở đây sẽ ảnh hưởng tới việc anh và các nhân viên phát huy hết thực lực. Nhưng ông cụ Bạch và lão Ngụy nghe thấy vậy thì lại nghĩ sang hướng khác.
“Đừng làm chuyện ngu xuẩn, cùng đi đi!” Lão Ngụy nắm lấy cánh tay Trần Ca, giọng nói lo lắng.
“Cháu sẽ đuổi theo ngay thôi, hai người đi trước đi!” Trong lòng Trần Ca đang điên cuồng la hét tên của Hứa Âm và Trương Nhã, dường như loáng thoáng nhận được sự đáp lại của Hứa Âm.
“Không được!” Lão Ngụy và ông cụ Bạch đồng thời hô lên, bọn họ không ngờ Trần Ca lại đưa ra quyết định như vậy, họ cảm thấy việc này quá nặng nề.
“Đừng nói nữa.” Trần Ca đẩy tay lão Ngụy ra, giọng nói nặng nề: “Coi như vì đứa bé kia đi, nó đã sinh ra trong bóng đêm, vẫn chưa thấy thế giới này tuyệt vời như thế nào. Hai người nhất định phải đưa nó ra ngoài.”
Trần Ca nói xong thì chủ động nhằm về phía ma quỷ mà người bình thường tránh còn không kịp. Anh giống như thiêu thân lao vào lửa, nghĩa vô phản cố*.
(*) Nghĩa vô phản cố: Đạo nghĩa không cho phép chùn bước.
Nhìn thấy bóng dáng của anh bị hồn ma bao phủ, mắt ông cụ Bạch và lão Ngụy đỏ lên, trong bóng đêm không trăng không sao, bóng dáng kia tựa như ánh sáng duy nhất vậy.
“Trần Ca...”
Giờ khắc này, lão Ngụy và ông cụ Bạch đều không nói lên lời, thì ra trên thế giới thực sự có người như vậy, có thể phấn đấu quên mình vì mạng sống của người khác.
Lão Ngụy ôm chặt đứa bé trong lòng: “Thì ra mình vẫn hiểu lầm cậu ấy, chúng ta đều sai rồi!”
Trần Ca nhảy vào giữa đội ngũ âm tang, quả quyết chạy về một hướng khác, phía sau có một đội ngũ ma quỷ đuổi theo, anh nào dám quay đầu lại.
Anh vừa la tên Hứa Âm vừa lật quyển truyện tranh: “Ông chú à, chú có ở đó không? Cứu mạng với!”