Sau khi bác sĩ Tôn rời đi một lúc, bác sĩ Cao và Từ Uyển cùng nhau bước vào.
Bọn họ đã có một cuộc trò chuyện vui vẻ với Trần Ca, sau đó Từ Uyển đưa Trần Ca đến phòng chứa đồ của bệnh nhân.
Mở cửa phòng chứa đồ, Trần Ca đứng trước ngăn tủ của mình, cẩn thận tìm kiếm chiếc nhẫn cưới mà bác sĩ Tôn đã đề cập đến nhưng không có kết quả gì.
“Đây là tất cả đồ đạc của anh, anh có thể thay quần áo ở đây, tôi ra ngoài đợi anh.” Từ Uyển miệng thì nói rời đi nhưng người vẫn chưa đi ra ngoài, cô ấy bối rối một hồi lâu, đột nhiên đưa cho Trần Ca một mẩu giấy: “Đây là số điện thoại và tài khoản xã hội của tôi, sau khi ra ngoài, anh có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào nếu bệnh tình của anh bị tái phát.”
“Cảm ơn.”
Thấy Trần Ca nhận tờ giấy, Từ Uyển mới rời đi.
Đóng cửa phòng chứa đồ, Trần Ca bắt đầu thay quần áo.
Anh tìm thấy một chiếc điện thoại di động màu đen bị nứt màn hình trong túi áo khoác ngoài, nhưng có lẽ là do hết pin cho nên anh cố gắng thế nào cũng không mở máy lên được
Ngoài ra, trong tủ còn có giấy tờ chứng nhận thân phận, giấy chứng nhận phục hồi chức năng và một tập tài liệu dày cộp ghi lại thuốc uống hàng ngày và các phản ứng thể chất của anh, và ngày bắt đầu điều trị cách đây một năm rưỡi.
Anh cũng tìm thấy một tờ hóa đơn ở cuối tập hồ sơ, và một năm rưỡi điều trị đã tiêu hết số tiền tiết kiệm mà cha mẹ anh để lại.
“Tại sao lại không có nhẫn cưới nhỉ?”
Trần Ca cẩn thận nhìn lại một lần nữa, đột nhiên nghĩ đến sáng nay Tiểu Tôn bảo anh hãy nhìn vào tủ số 29.
Di chuyển tầm mắt, Trần Ca tìm thấy ngăn tủ số 29 ở ngay dưới tủ của mình.
Cánh cửa tủ không khóa, bên trong là di vật của một nữ bệnh nhân, còn có cả hồ sơ bệnh án và lọ tro cốt của cô ấy.
“Chắc không phải là giấu trong lọ đựng tro cốt đâu nhỉ? Giấu ở đó thì cũng kín quá rồi.”
Trần Ca mở lọ tro cốt, lục lọi trong đó hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được chiếc nhẫn, anh lặng lẽ cất chiếc nhẫn vào túi rồi khôi phục mọi thứ về trạng thái ban đầu.
“Chiếc nhẫn này có thể là một loại tín vật nào đó, hiện tại không tiện lắm, chờ đến khi xuất viện hoàn toàn thì mình sẽ nghiên cứu sau.”
Việc làm thủ tục xuất viện rất rắc rối, Trần Ca cũng phải lãng phí cả một ngày.
Khi chạy qua các ô cửa khác nhau để hoàn thành thủ tục, Trần Ca lại một lần nữa có cảm giác hoảng hốt, mọi thứ đều quá chân thật.
Anh chỉ là một kẻ bé nhỏ không đáng kể trên thế giới này, hơn nữa thế giới này cũng không phải là thế giới của anh.
Mặt trời chiều ngả về Tây, Trần Ca xách túi đi ra khỏi bệnh viện.
Anh quay đầu liếc nhìn khu kiến trúc khổng lồ ở phía sau mình, mơ hồ cảm thấy có ai đó đang đứng sau cửa sổ nhìn anh.
“Có lẽ mình vẫn sẽ phải trở lại bệnh viện này, nhưng sẽ không sử dụng thân phận là một bệnh nhân nữa.”
Băng qua đường, Trần Ca đi đến khu vui chơi diện bệnh viện: “Hôm nay đã muộn quá rồi, ngày mai mình sẽ đến nhà ma ở khu vui chơi này nhìn một chút.”
Nhà ma là chấp niệm của Trần Ca, anh cũng tò mò tại sao trong trí nhớ của mình lại có nhiều thứ liên quan đến nhà ma như vậy.
“Trong túi mình chỉ còn vài đồng tiền lẻ, vẫn cần phải tìm một nơi để nghỉ qua đêm trước đã.” Trần Ca ngồi trên lề đường, lật giở đống tài liệu anh mang ra từ phòng chứa đồ, phía trên có tin tức liên quan đến anh và cha mẹ anh: “Nhà mình ở ngoại ô phía Tây Tân Hải sao?”
Trần Ca không có chút ấn tượng nào, nhìn chiếc chìa khóa trong túi đựng hồ sơ, anh yên lặng nhìn hồi lâu: “Đây là chìa khóa nhà mình sao?”
Trong hồ sơ có ghi vị trí nhà của anh, trước khi trời tối, Trần Ca đã bắt taxi và trở về nhà.
Khi trả tiền xe, người tài xế đã nhìn Trần Ca một cái nhìn kỳ quặc, xét cho cùng, gặp được một người chân đi cà nhắc mà còn mang nhiều đồ đạc như vậy thì quả thực rất hiếm.
“Có cần tôi giúp cậu mang đồ lên tầng không?” Người tài xế tốt bụng hỏi.
Trần Ca lắc đầu từ chối lòng tốt của tài xế: “Không sau đâu, tôi tự làm được mà.”
Nhìn chiếc taxi rời đi, trong lòng Trần Ca lại có cảm giác quen thuộc đó, dường như anh thường bị những người tài xế taxi nhìn với ánh mắt kỳ lạ.
“Đúng là một người nhiệt tình và tốt bụng.” Trần Ca mang theo đồ đạc của mình và bước vào khu chung cư.
Anh không có chút ấn tượng nào về nơi này, anh chỉ đành lần tìm số nhà của mình theo những gì mà tập hồ sơ ghi lại.
“Phòng 303, tòa nhà số 3...”
Dùng chìa khóa mở cửa phòng, Trần Ca nhìn đồ đạc sang trọng trong nhà, anh nhẹ nhàng lắc đầu: “Mình cảm thấy không giống như đang về nhà chút nào, đây hình như không phải là nhà của mình.”
Sau khi dọn dẹp nhà cửa đơn giản, Trần Ca cũng không ăn tối, anh ôm túi đồ của mình và nằm trên giường.
Khi màn đêm buông xuống, Trần Ca không bật đèn, anh hòa mình vào bóng tối và nhìn chằm chằm vào thành phố xa xa qua cửa sổ.
“Trong cái nhà này có rất ít đồ đạc của cha mẹ mình, một vài bức ảnh cũng không nhìn thấy điều gì bất thường, lại càng không thể suy ra manh mối gì từ chúng.” Trần Ca lục tung cả căn nhà mà cũng không tìm thấy thứ gì hữu ích, niềm hy vọng duy nhất của anh bây giờ là chiếc điện thoại màu đen bị vỡ màn hình đó.
Nhìn vào chiếc điện thoại đang sạc pin, Trần Ca phát hiện hình như chiếc điện thoại này hình như đã bị hỏng, sạc không vào được, cũng không thể bật được.
“Bác sĩ Tôn nói rằng quá trình điều trị chỉ mới bắt đầu, nhưng mình đã xuất viện rồi, chẳng lẽ như vậy vẫn chưa tính là kết thúc điều trị sao?" Trần Ca sắp xếp tất cả những đồ mà anh mang ra từ trong bệnh viện, anh cũng muốn lên kế hoạch cho bản thân: “Ngày mai mình sẽ đến thăm cha mẹ trước, sau đó sẽ đến nhà ma để phỏng vấn, nếu muốn sống sót ở trong thành phố này, mình nhất định phải tìm được một công việc, nhà ma đó rất thích hợp với mình.”
Khi cơn buồn ngủ ập đến, Trần Ca ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Khoảng 8 giờ sáng hôm sau, Trần Ca dựa trên một số thông tin trong tập hồ sơ mà liên lạc với cảnh sát phụ trách vụ án của cha mẹ anh: Lý Tam Bảo.
Người cảnh sát lớn tuổi này rất tốt bụng, sau khi biết được hoàn cảnh của Trần Ca, ông đã đích thân dẫn Trần Ca đến thăm cha mẹ mình.
“Cha mẹ cậu đột ngột ra đi, còn cậu thì hôn mê bất tỉnh, tôi không thể làm gì khác hơn là liên lạc với bạn bè của cha mẹ cậu và nhờ họ lo chuyện cha mẹ cậu.” Lý Tam Bảo dẫn Trần Ca đến nghĩa trang ở ngoại ô Tân Hải, anh đặt một bó hoa trước bia mộ.
Nhìn di ảnh trên bia mộ, Trần Ca chậm rãi ngồi xổm xuống, sức lực bị rút đi, anh nằm dài trên mặt đất.
Lý Tam Bảo khẽ thở dài, và đi ra xa.
Vài phút sau, Trần Ca đứng dậy, sắc mặt trở lại bình thường: “Chú Tam Bảo, người bạn đã giúp đỡ cha mẹ cháu sau vụ tai nạn là ai vậy? Cháu muốn đích thân cảm ơn người đó.”
“Anh ta tên là La Tấn, là bạn thân nhất của cha mẹ cậu, và cũng là một nhà phát triển bất động sản có tiếng ở Tân Hải.”
“La Tấn?”
“Ừ, tôi sẽ cho cậu số điện thoại của anh ta.”
Nhìn thấy trạng thái tinh thần của Trần Ca đã ổn định trở lại, Lý Tam Bảo cũng hoàn toàn yên tâm, sau khi để lại số điện thoại của mình và La Tấn, ông ta rời khỏi nghĩa trang.
“Những người ở thành phố này dường như đều là những người tốt.”
Trần Ca không sử dụng được chiếc điện thoại di động màu đen, anh bỏ mảnh giấy ghi số điện thoại vào túi và bắt xe buýt đến Khu vui chơi Tân Hải.
Chân anh vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng Trần Ca đã không thể chờ đợi được.
Anh dùng chút tiền lẻ lục lọi được ở nhà để mua vé vào khu vui chơi, sau khi đi qua nhiều cơ sở giải trí khác nhau, anh đi về phía nhà ma ở phía Tây khu vui chơi.
Càng đi về phía Tây, du khách càng ít đi, dần dần, tiếng cười nói vui vẻ của các du khách đã biến mất khỏi tai Trần Ca, anh là người duy nhất đi trên con đường mà anh đang bước đi.
Dừng lại ở bảng chỉ dẫn trong khu vui chơi, Trần Ca nhìn vào nhà ma được xây dựng ở cuối con đường.
Đứng trước cửa nhà ma hoang vắng lạnh lẽo là một người phụ nữ mặc đồ đỏ, tay cầm xấp giấy quảng cáo dày cộp, đang trêu chọc một con mèo trắng to lớn.
Khung cảnh quen thuộc, con người quen thuộc, con mèo quen thuộc, Trần Ca cảm thấy đây mới thực sự là nhà của mình.
Anh bước ra khỏi biển chỉ dẫn, khi anh còn cách nhà ma khoảng mười mét, con mèo trắng to lớn đã nhìn thấy anh.
Con mèo trắng nhanh chóng thoát khỏi tay người phụ nữ và lập tức lao về phía Trần Ca.
“Lần trước tao ném mày cũng là do bất đắc dĩ thôi.” Trần Ca bế con mèo trắng lên, xoa đầu nó: “Lúc trong bệnh viện, khoảng thời gian vui vẻ nhất đối với tao chính là được xoa đầu mày.”
“Trần Ca? Anh đã xuất viện rồi à?" Người phụ nữ mặc đồ đỏ cũng nhìn thấy Trần Ca, cô ấy chạy lon ton tới chỗ Trần Ca.
“Ừ, bệnh của tôi đã khỏi hoàn toàn rồi.” Trần Ca lấy giấy chứng nhận của bác sĩ từ trong ba lô ra, ở trước mặt người phụ nữ đồ đỏ này, anh có chút ngượng ngùng, giống như là bình thường rất ít nói chuyện với con gái vậy.
“Chúc mừng.” Người phụ nữ mặc đồ đỏ cũng rất vui mừng cho Trần Ca, nhưng một lúc sau, cô lại nhìn về phía con mèo trắng bằng ánh mắt không nỡ: “Tôi đã cho con mèo béo này ăn lâu như vậy, nhưng vừa nhìn thấy anh, nó liền lập tức hất tay tôi ra.”
“Có lẽ là vì đã quá lâu nó không được gặp tôi.”
“Anh tới đây để đón con mèo này à?” Người phụ nữ mặc đồ đỏ đưa tay sờ con mèo trắng đang nằm trong vòng tay của Trần Ca: “Cũng đúng thôi, anh xuất viện rồi, cũng nên đón nó về nhà, sau này anh đừng nhốt nó trong nhà một mình nữa, còn con mèo cũng sẽ cảm thấy cô đơn đấy.”
“Tôi tới đây không phải để đón nó.” Trần Ca nói xong, con mèo trắng và người phụ nữ mặc đồ đỏ đều quay đầu nhìn về phía anh.
“Thế anh đến đây làm gì?”
“Tôi đến đây để nộp đơn.” Trần Ca đặt con mèo trắng xuống, trên mặt nở một nụ cười ấm áp.
“Nộp đơn?” Người phụ nữ mặc đồ đỏ và con mèo trắng đều ngẩn ra: “Đột nhiên như vậy sao?”
“Ừm, trước khi xảy ra vụ tai nạn, tôi đã từng làm công việc liên quan đến nhà ma rồi, và tôi có rất nhiều kinh nghiệm. Tôi nghĩ rằng sự tham gia của tôi có thể khiến nhà ma của chúng ta thay đổi, và tôi có niềm tin rằng mình có thể biến nhà ma của chúng ta trở thành nhà ma nổi tiếng nhất ở Tân Hải.” Trần Ca xách ba lô lên và nói một cách chắc chắn.
“Tôi thì không sao cả, nhưng vấn đề là...” Người phụ nữ mặc đồ đỏ cười khổ: “Tôi cũng không muốn lừa dối anh, hiện tại nhà ma của tôi làm ăn không tốt, có thể nói là vận hành bằng tiền trợ cấp, nếu chúng tôi thuê một nhân viên nữa thì... ”
“Cô có thể dẫn tôi vào tham quan một chút không?” Trần Ca rất tự nhiên bước đến bên cạnh người phụ nữ mặc đồ đỏ: “Tôi mua vé vào khu vui chơi rồi.”
“Được rồi.” Người phụ nữ mặc đồ đỏ mở hàng rào bảo vệ của nhà ma, vén tấm màn đen dày lên, và dẫn Trần Ca đi vào bên trong nhà ma.
Đưa tay vuốt ve bức tường hành lang, dùng đầu ngón tay chạm vào các đạo cụ trong góc, Trần Ca cảm thấy cả người được thả lỏng, mọi thứ ở đây đều vô cùng quen thuộc, giống như là thấm sâu vào tận xương tủy của anh vậy.
“Hiện tại nhà ma của tôi chỉ mở có hai cảnh, một Đêm Cương Thi Sống Lại, và hai là Minh Hôn, anh muốn tham quan cảnh nào?”
“Hãy bắt đầu từ Đêm Cương Thi Sống Lại đi.” Không có người phụ nữ đồ đỏ dẫn đường, Trần Ca tự mình đẩy cánh cửa dẫn vào cảnh và bước vào.
Đêm Cương Thi Sống Lại đã từng là cảnh bảo chứng sự nổi tiếng của nhà ma, nhưng sau này nó cũng là cảnh bị bỏ hoang đầu tiên.
Nhìn khung cảnh đổ nát, những đạo cụ rách rưới, Trần Ca nhẹ nhàng nhấc chiếc đầu nhựa trên mặt đất lên và ôm nó vào lòng.
“Mình đã từng ở đây, các đạo cụ trong đây dường như là do mình và gia đình làm ra, chúng giống như những đứa con của mình vậy.”
Ôm lấy đầu người, Trần Ca chìm vào hồi ức, anh không phát hiện ra ở phía xa xa có một thây ma đang im lặng nhìn anh.
“Là cha mẹ đưa mình đến đây sao? Tại sao nơi này mang đến cho mình cảm giác như ở nhà vậy?”
Cho dù não có quên đi quá khứ nhưng cơ thể vẫn nhớ lại những cảm giác đã qua, thứ gọi là khắc cốt ghi tâm có lẽ chính là như thế này.
Đi trên con đường nhỏ đầy máu và nội tạng, vuốt ve xác chết treo ngược trên trần nhà, ngửi thấy mùi sơn đỏ nhàn nhạt bên trong phòng, Trần Ca bước tới điểm hù đọa đầu tiên.
Ngoài những con búp bê đứng trước đống xác chết, còn có một diễn viên, sau khi cơ quan được kích hoạt, diễn viên mặc quần áo như thây ma sẽ sống lại và bắt đầu truy đuổi du khách.
Trần Ca dừng lại trước đống xác chết, anh né tránh được cơ quan, trong lòng giống như đang mong chờ điều gì đó.
“Mình có ấn tượng rằng mình đã từng chơi trốn tìm ở đây khi bản thân còn rất nhỏ, cha mình đã trốn trong đống xác chết, ông ấy thậm chí còn giả vờ làm một thây ma.”
Đang vô số xác chết sang một bên, khi Trần Ca nhìn thấy thây ma đang đứng quay lưng lại với mình ở giữa đống xác chết, anh bất giác giơ tay lên, miệng nhanh trước não, nhẹ giọng kêu lên: “Ba?”
Mọi thứ trước mắt trùng lặp với ấn tượng mơ hồ, anh muốn vươn tay tóm lấy đối phương.
Nhưng ai biết được rằng thây ma không hề quay đầu lại nhìn mà ngược lại còn bắt đầu chạy lung tung, đường xá phức tạp, cơ quan dày đặc, nhưng cho dù là thây ma hay Trần Ca, bọn họ dường như đều biết rõ cảnh này như lòng bàn tay.
Trần Ca theo sát thây ma, như thể anh sẽ không bao giờ để đối phương rời đi.
Con đường tối tăm và đẫm máu dần dần rộng ra, trước mặt có ánh sáng, Trần Ca và thây ma cùng nhau chạy ra khỏi cảnh.
“Ba? Tại sao ba lại chạy ra đây?" Người phụ nữ mặc đồ đỏ cầm tờ rơi quảng cáo lo lắng nhìn Trần Ca, vừa ngẩng đầu lên đã thấy cha mình lao ra khỏi nhà ma trong bộ đồ thây ma.
“Người đó còn quen thuộc các cơ quan hơn cả ba! Cho nên ba không tìm được cơ hội dừng lại!" Giọng một người đàn ông trung niên phát ra trong bộ đồ thây ma, có lẽ là vì chạy quá nhanh, ông ấy vừa nói còn vừa ho khan vài tiếng.
Ngay khi người đàn ông trung niên dứt lời, Trần Ca, người đang ôm đầu, cũng chạy ra ngoài.
Sau khi nghe giọng nói của người đàn ông trung niên, mắt anh mờ đi rất nhiều, anh biết người bên trong bộ đồ thây ma không phải là cha mình.
“Trần Ca, sao anh lại ôm cái đầu này ra?” Người phụ nữ mặc đồ đỏ chạy tới, cầm lấy cái đầu trong tay Trần Ca: “Anh không bị dọa sợ chứ?”
Cô nhìn Trần Ca đang đứng ở trước cửa nhà ma, lúc này ánh mắt Trần Ca có chút bối rối và mơ hồ: “Không phải anh bảo mình đã tham quan nhà ma nhiều lần rồi sao, sao lại khóc vậy?”
“Trương Nhã, cậu ta là bạn của con sao?” Người đàn ông trung niên cởi chiếc mũ đội đầu của thây ma, thở hổn hển: “Thằng nhóc này có vấn đề, vừa vào cửa đã nhặt cái đầu đó lên, cứ ôm vào trong lòng. ”
“Trần Ca, anh ấy...”
Trương Nhã còn đang suy nghĩ lý do, nhưng Trần Ca đã chủ động đi đến trước mặt người đàn ông trung niên: “Bác trai, con đến đây để nộp đơn.”
“Bác trai? Nộp đơn?" Người đàn ông trung niên cầm chiếc mũ đội đầu thây ma, ánh mắt di chuyển giữa Trần Ca và Trương Nhã: “Cậu để tôi suy nghĩ trước đã.”