Trong cảnh tượng Trường Dân Lập Tây Thành thỉnh thoảng truyền đến tiếng vang kì lạ, hình như mùi hôi thối trong không khí trở nên nhạt đi nhiều.
“Sức lực ngang nhau à? Xem ra hai thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ cũng khá lợi hại.”
Trần Ca bước nhanh hơn, trên đường đi anh không thấy Ngụy Ngũ, tên đáng thương này hẳn đã bị dọa sợ vỡ mật, trực tiếp chạy thẳng vào chỗ sâu nhất của cảnh tượng.
“Trốn thì có thể trốn đến chỗ nào? Cảnh tượng này khép kín hoàn toàn, cửa ra chỉ có duy nhất một cái.”
Vào lúc nhà ma kinh doanh, thành viên Hiệp hội kể chuyện lạ chạy đến gây sự, điều này khiến Trần Ca nảy sinh cảm giác nguy hiểm mãnh liệt. Nếu như anh không nhổ tận gốc Hiệp hội kể chuyện lạ, về sau chắc chắn bọn họ sẽ còn tới làm loạn, vì thế vừa nãy thấy mặt, Trần Ca mới trực tiếp hạ độc thủ.
Lại đi về phía trước mười mấy mét, cuối cùng Trần Ca cũng thấy hai bên đang đánh nhau.
Vẻ mặt Khổng Tường Minh u ám, một bóng quỷ cao gầy đứng trên hai vai hắn ta, chỉ có điều bóng quỷ trên người tên này mạnh hơn nhiều so với cái đám Trần Ca gặp phải ở trong Khu Nội Trú Số Ba.
Có thể là vì ở lại trên thân quá nhiều người vô tội, bóng quỷ trên người Khổng Tường Minh cao xấp xỉ bốn mét, phần bụng còn khắc từng gương mặt người đang khóc nỉ non, thoạt nhìn giống như một con rết!
Đối diện con quái vật này là một con rối, dây thừng quấn vòng quanh trên cổ nó.
Có thể nhìn ra rõ ràng nhiều chỗ khuyết hỏng trên người con rối, nhưng nó vẫn không ngừng xông về phía bóng quỷ như cũ.
“Càng là linh hồn hung tàn thì mùi vị lúc ăn vào càng ngon.” Khổng Tường Minh nhìn con rối, trong ánh mắt mang theo chút nghiền ngẫm. Sự chú ý của quái vật trên vai hắn ta cũng không đặt trên người con rối mà là cảnh giác về một hướng khác.
Mùi hôi thối bao phủ toàn bộ Trường Dân Lập Tây Thành ngưng tụ lại thành một bóng mờ, biến thành một tên béo với thể hình cao lớn.
Không nhìn rõ mặt tên mập này, tuy là sức lực rất lớn nhưng thân thể cồng kềnh, giữa hành lang chật hẹp không phát huy được.
Kinh nghiệm chiến đấu của tên mập và con rối thiếu hụt nghiêm trọng, bóng quỷ cao gầy dưới sự chỉ huy của Khổng Tường Minh nhiều lần thuận lợi đánh lén.
Dần dần vết thương trên người con rối và tên mập càng lúc càng nhiều, cơ thể bọn họ trở nên mơ hồ, mùi hôi thối trong cảnh tượng cũng từ từ tán đi.
“Yếu như vậy sao?”
Trần Ca nghĩ nghĩ cũng có thể hiểu được, đoán chừng lệ quỷ mạnh mẽ dám phản kháng trong Trường Dân Lập Tây Thành đều đã bị Trương Nhã nuốt mất, chỉ còn hai con khá nhỏ yếu còn biết điều ở lại.
Ngụy Ngũ núp phía sau Khổng Tường Minh, khuôn mặt đầy máu trên gáy hắn ta nhìn thấy Trần Ca từ xa, lập tức phát ra một tiếng hét chói tai!
“Cẩn thận đấy! Mục tiêu của nhiệm vụ lần này ở phía sau chúng ta!”
Dù Khổng Tường Minh lấy một chọi hai nhưng vẫn không rơi xuống thế yếu hơn, có điều nó cũng không thể hiện hắn ta không có áp lực, bị Ngụy Ngũ thúc giục như thế liền cảm thấy không chịu nổi.
“Sao anh lại dẫn cậu ta tới rồi?” Giọng nói của Khổng Tường Minh còn có thể miễn cưỡng giữ vững bình tĩnh, chỉ có điều tốc độ nói chuyện thay đổi rất nhiều.
“Tôi cũng đâu có muốn! Không thì hai ta đổi chỗ? Anh đối phó với cậu ta, tôi giúp anh ngăn cản hai con lệ quỷ này?”
Gương mặt máu sau gáy Ngụy Ngũ có năng lực đặc biệt, cũng giống như Bút Tiên, đều không phải dùng cho chiến đấu, điểm này Khổng Tường Minh cũng biết rõ: “Được rồi.”
Có vẻ đây không phải lần phối hợp đầu tiên của hai người, lưng dựa lưng, chuyển động cơ thể.
Tơ máu từ gáy Ngụy Ngũ lan ra, biểu cảm trên gương mặt máu dần dần giống với con rối treo cổ, nói cũng kì lạ, khi gương mặt máu nhìn về con rối rồi thay đổi diện mạo, con rối vẫn luôn nóng nảy thế mà yên tĩnh lại, con mắt chầm chậm trở nên trống rỗng.
Ngụy Ngũ trấn tĩnh được con rối, nhưng đối với tên mập được ngưng tụ thành từ mùi hôi thối thì lại không có cách nào, chỉ có thể giương mắt nhìn cơ thể của tên mập từ từ khôi phục, mùi hôi thối trong cảnh tượng cũng dần dần nồng nặc thêm.
Giao phía sau lưng cho đồng đội, Khổng Tường Minh và bóng quỷ cao gầy trên vai hắn ta cùng nhìn về Trần Ca.
Trên người mặc Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ nhuốm máu, đeo mặt nạ được khâu lại từ da người, lại thêm cái búa trên tay, hóa trang của Trần Ca lúc này khiến Khổng Tường Minh không biết nên nói sao cho phải.
Ngày thường, những lời nói với nạn nhân lúc hắn ta sáng tạo chuyện lạ hình như không được phù hợp lắm vào lúc này. Hắn ta cảm thấy so với “quái vật” trước mắt, rõ ràng chính mình trông còn bình thường hơn.
“Thật ra chúng ta có thể chậm rãi nói chuyện.” Ý nghĩ trong não Khổng Tường Minh cũng không phải mấy lời này, thế nhưng ngoài miệng lại nói rất tự nhiên: “Hai chúng tôi cũng không có ác ý gì, chỉ là bị người xúi giục.”
Trần Ca không mở miệng, đối phương có thể sống sót trong tổ chức thần kinh Hiệp hội kể chuyện lạ lâu như thế, một câu nói cũng không thể tin.
Anh vung búa lên, có thể lời Khổng Tường Minh nói là thật, nhưng Trần Ca không dám đánh cuộc, cũng không cần phải đánh cuộc.
“Nghĩ kĩ rồi mới ra tay cũng không muộn, tôi biết cậu hẳn đã đi vào thế giới sau “cánh cửa”, tôi có thể nói cho cậu một bí mật liên quan tới “cánh cửa”, nhưng cậu bắt buộc phải đồng ý với tôi một điều kiện.” Khổng Tường Minh cảm thấy hơi không ổn, tăng nhanh tốc độ nói: “Đây là một cơ hội khó có được, chúng ta có thể hợp tác, cậu chỉ cần đáp ứng tôi một điều kiện, đây là giới hạn thấp nhất của tôi.”
“Giới hạn thấp nhất?” Trần Ca bước về phía trước một bước, cước bộ đột nhiên nhanh hơn: “Ở trong nhà ma của tôi ra điều kiện với tôi, xem ra anh vẫn không hiểu được sự đáng quý của tính mạng!”
“Hứa Âm!”
Theo lời kêu gọi của Trần Ca, một chàng trai mang vẻ mặt u ám, toàn thân đầy vết thương hiện ra bên cạnh anh.
Một người một quỷ đồng thời xông về phía Khổng Tường Minh!
Khóe miệng giật giật, Khổng Tường Minh đột nhiên ý thức được một vấn đề, bóng quỷ cao gầy có thể ngăn cản lệ quỷ của đối phương, nhưng tên điên cầm cái búa rõ to kia thì ai ngăn?
“Đau quá!”
Tứ chi chạm đất, vết thương không thể khép miệng chảy ra máu tươi, khuôn mặt Hứa Âm vặn vẹo, mang theo oán hận và lửa giận nhào tới trên người bóng quỷ cao gầy.
Thực lực của bóng quỷ cao gầy mạnh hơn so với dự đoán của Trần Ca nhiều, mặt người ở bụng nó phát ra tiếng khóc thê thảm, tốc độ của Hứa Âm trở nên chậm hơn, bị hai tay của bóng quỷ bóp chặt lấy cổ, mặt người trên bụng nó điên cuồng cắn xé áo khoác Hứa Âm.
Bóng quỷ cao gầy sử dụng những gương mặt người trên thân, trong thời gian ngắn đã áp chế được Hứa Âm, nhưng mấu chốt là nó bị Hứa Âm quấn lấy, không ai có thể bảo vệ Khổng Tường Minh nữa.
Trần Ca đã từng giao thủ với bóng quỷ cao gầy trong Khu Nội Trú Số Ba, sớm đã hiểu rõ nhược điểm của bóng quỷ cao gầy. Loại quỷ này sau khi tách rời người sống nó kí sinh, thực lực ít nhất phải giảm xuống một phần ba, cho nên ngay từ đầu mục tiêu của Trần Ca đã không phải là bóng quỷ cao gầy.
“Đợi đã!”
Búa của bác sĩ nát sọ vung lên mang theo tiếng gió, sắc mặt Khổng Tường Minh trắng bệch, lúc nguy cấp chỉ có thể cưỡng chế ra lệnh bóng quỷ cao gầy mặc kệ Hứa Âm, tới bảo vệ mình trước.
Quái vật kia cũng hiểu rõ nặng nhẹ, lập tức buông Hứa Âm ra, ngăn trước người Khổng Tường Minh.
Đã không còn trói buộc, sau khi Hứa Âm rơi xuống đất lại lấy tốc độ nhào tới trên người bóng quỷ cao gầy, ngoác miệng cắn cổ bóng quỷ.
Ăn càng nhiều, màu máu trên áo khoác anh ta càng đậm.
Trong lúc đó, búa của bác sĩ nát sọ cũng đập vào người bóng quỷ cao gầy, Trần Ca vốn không nhìn phản ứng của bóng quỷ, cũng không cho Khổng Tường Minh cơ hội mở miệng, vung cái búa dữ tợn lên, không ngừng đập xuống!
Khổng Tường Minh vẫn gắng gượng chống đỡ, nhưng Ngụy Ngũ phía sau hắn ta lại sắp không trụ được.
Con rối treo cổ bị Ngụy Ngũ khống chế, nhưng vấn đề quan trọng là hắn ta không có biện pháp nào với bóng ma do mùi hôi thối hóa thành.
“Còn nán lại đây thì phải nói rõ ở chỗ này, lão Khổng, anh phải cẩn thận!”
Ngụy Ngũ hô to một tiếng, sau đó trực tiếp từ bỏ phản kháng, nghiêng người, chạy qua bên người Trần Ca và Khổng Tường Minh!