Kiến trúc dưới lòng đất của Bệnh viện Trung ương Tân Hải cực kỳ phức tạp, không gian bên trong rộng lớn, chỗ nào cũng có thể nhìn thấy chữ viết méo mó.
Không khí nồng nặc mùi thuốc khử trùng, mặt đất phủ đầy áo bệnh viện nhuộm máu và đủ loại rác thải, thỉnh thoảng còn có biển báo cấm đi vào ở các ngã tư của lối đi, nhưng tấm biển gỗ đã mục nát, phía trên còn có những dấu móng tay cào dữ tợn.
“Tại sao không nhìn thấy một ai nhỉ? Chẳng lẽ là do Tiểu Tôn làm sao? Nhưng cho dù Tiểu Tôn có lợi hại đến mấy cũng không thể biến mọi thứ thành thế này được!”
Trần Ca đi một đoạn dài ra khỏi lối đi ngầm và nhìn thấy các phòng phòng không khóa, lúc này anh mới nhận ra rằng tất cả các cửa trong bệnh viện dường như đều không khóa, tất cả đều có thể trực tiếp mở ra để kiểm tra.
Anh cũng không biết điều này có nghĩa là gì, nhưng cảm thấy có chút không đúng.
“Phải cẩn thận với "cửa".”
Bầu không khí trong bệnh viện càng ngày càng quái dị, cảm giác đè nén cũng dần trở nên mạnh mẽ hơn, như thể tòa nhà họ đang đứng không ngừng rơi xuống vực sâu, không một người nào trong tòa nhà có thể thoát ra được.
“Đi vào trong nữa chính là khu cách ly, tất cả những người bị bắt vào bệnh viện, dù là bác sĩ hay bệnh nhân, trước hết đều phải được đưa đến khu cách ly.” Con ngươi của Tiết Dung quay cuồng, đầy tơ máu.
“Vậy khi cô được đưa đến khu cách ly, cô có nhớ bên trong đó có những gì không?” Trần Ca nghi ngờ chiêu giết người của bệnh viện đang nằm ở khu cách ly.
“Khu cách ly chủ yếu dùng để quan sát bệnh nhân, giúp bệnh nhân nhận biết được bản thân, khi tình trạng ổn định một chút sẽ xuất viện.” Tiết Dung không trả lời trong khu cách ly có cái gì mà chỉ giới thiệu tác dụng của khu cách ly.
“Người bình thường làm sao có thể nhận thức lại chính mình được? Một người vốn không bị bệnh, thì làm sao tình trạng bệnh có thể ổn định hơn được?" Trần Ca nhíu mày: “Rốt cuộc trong khu cách ly có cái gì?”
Trần Ca không nói cho Tiết Dung là anh phát hiện Tiểu Tôn đang ở trong khu cách ly.
“Tôi thực sự quên rồi, sau khi rời khỏi khu cách ly, tôi không thể nào nhớ được chuyện gì đã xảy ra ở khu cách ly.” Tiết Dung dường như không nói dối: “Tôi chỉ biết rằng sau khi rời khỏi khu cách ly, tôi đã đồng ý những lời nói của bệnh viện, và tự nguyện ở lại làm việc.”
“Cô quên rồi sao?” Trần Ca nhớ lại màn cuối cùng của cảnh Minh Thai, anh cũng không tìm thấy bất cứ thứ có gì liên quan đến khu cách ly trong tòa nhà nơi chôn giấu ký ức của Minh Thai, trí nhớ của Minh Thai bắt đầu trực tiếp từ khi chuyển vào các phòng bệnh.
Theo như lời Tiết Dung nói, người mới đưa vào viện trước hết phải đưa vào khu cách ly, không được bố trí phòng bệnh riêng.
“Minh Thai cũng quên những gì đã xảy ra với nó trong khu cách ly sao?”
Trần Ca tiếp tục bước về phía trước, xung quanh không có ánh sáng, cũng không cảm nhận được chút hơi người nào cả, trong lòng anh dần nảy sinh một cảm giác kỳ lạ.
Kiến trúc dưới lòng đất của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cũng giống như cảnh dưới lòng đất trong nhà ma, bầu không khí rất giống, u ám, kinh khủng, liên tục tạo ra những cơn ác mộng và hút mọi loại cảm xúc tiêu cực.
“Sao mình cảm thấy như cả điện thoại màu đen và Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đều muốn xây dựng một nơi giống nhau vậy, nhưng họ đã chọn những phương pháp hoàn toàn khác nhau.”
Đi đến cuối hành lang, trước mặt Trần Ca là cầu thang dẫn vào sâu hơn dưới lòng đất, trên bức tường ở góc hành lang, dòng chữ "Khu cách ly bệnh viện" được viết cong cong vẹo vẹo.
Cảm giác truyền đến từ chiếc nhẫn cưới trên ngón tay ngày càng rõ ràng, Trần Ca cảnh giác cao độ chậm rãi tiến vào tầng ngầm thứ hai dưới lòng đất.
“Đây là khu cách ly sao?”
Trần Ca nhìn về phía khu phòng ở hai bên hành lang, căn phòng chất đầy quần áo cũ và giày cũ, một số kiểu dáng thậm chí đã không còn sản xuất nữa, chúng là những thứ cách đây hơn mười năm.
“Mình đã nhìn thấy một cảnh tượng tương tự trong nhà kho của bệnh viện cũ nơi Cật Nhân làm việc, trên kệ cũng chất đầy các loại giày.” Cảnh tượng đó đã tác động rất lớn đến Trần Ca vào thời điểm đó, mỗi đôi giày dường như đại diện cho một người, sau khi đi vào nhà kho, anh cảm thấy như thể có người chết đang ngồi ở trên mấy cái kệ đó vậy.
Đi về phía trước dọc theo hành lang, một số nhà kho liên tiếp cũng chứa đầy quần áo cũ.
“Rốt cuộc có bao nhiêu người đã được "điều trị" bởi Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa trong 20 năm qua vậy?”
Tạm thời Trần Ca vẫn chưa nhận thấy điều gì đặc biệt trong khu cách ly, anh chỉ thấy trên tường ngày càng nhiều dòng chữ bệnh hoạn, dày đặc, thậm chí nếu không nhìn kỹ, những thứ đó cũng vẫn sẽ in sâu vào tâm trí anh.
Mùi thuốc khử trùng trong không khí đã đến mức kích thích khoang mũi, và điều khiến Trần Ca phải cảnh giác hơn nữa là ngay cả khi mùi thuốc khử trùng nồng nặc như vậy cũng không thể che được mùi hôi thối nhàn nhạt trong không khí.
Cái mùi thối này anh cũng rất quen thuộc, anh đã từng ngửi thấy mùi này khi ở phía sau cánh cửa của Minh Thai, nó là mùi mà chỉ có anh mới có thể ngửi thấy.
Cẩn thận đi vào nơi sâu nhất của khu cách ly, cuối cùng Trần Ca dừng lại ở một cánh cửa.
Đây là tầng hầm 4 của bệnh viện, là nơi có mùi thối nồng nhất và là nơi có cảm ứng nhẫn cưới mạnh nhất.
Tiểu Tôn dường như đang ở sau cánh cửa đó.
“Trong cả bệnh viện không có bất kỳ ai, tại sao bọn họ lại để Tiểu Tôn ở sau cửa, chẳng lẽ Tiểu Tôn bị bại lộ rồi sao? Hay không phải chỉ có Tiểu Tôn sau cánh cửa này?”
Tình huống ở Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa quá quái dị, Trần Ca không dám bất cẩn, anh chỉ suy nghĩ một lúc, trước khi đẩy cửa bước vào, trong lòng thầm gọi tên Trương Nhã.
Cái bóng đằng sau anh gợn sóng, Trương Nhã cũng không nhận thấy bất kỳ điều gì bất thường trong bệnh viện này, cô ấy không cảm nhận được bất kỳ hơi thở nguy hiểm nào, có vẻ như đây là một bệnh viện bỏ hoang rất bình thường.
Có hung thần đi cùng, Trần Ca cũng can đảm hơn, anh ra hiệu cho Tiết Dung mở cánh cửa ở chỗ sâu nhất của khu cách ly ra.
Bản thân Tiết Dung là một áo đỏ tương đối lợi hại, thực lực rất mạnh mẽ và có thể bảo vệ bản thân khi gặp nguy hiểm, ngoài ra, bản thân cô ta cũng có thể phát điên bất cứ lúc nào, không thể hoàn toàn tuân theo lệnh của Trần Ca, vì vậy ngay cả xuất hiện chuyện ngoài ý muốn cũng sẽ ảnh hưởng quá nhiều đến sức mạnh chiến đấu chung của nhà ma.
Trần Ca đã cân nhắc mọi mặt trước khi để Tiết Dung đẩy cửa ra, Tiết Dung cũng không từ chối, ký ức về khu cách ly trong tâm trí cô ta trống rỗng cho nên cô ta cũng muốn bù đắp phần chưa hoàn hảo đó.
Ngón tay đầy vết thương chạm vào cánh cửa, Tiết Dung từ từ dùng sức, khi cô ta vừa đẩy cửa ra một cái khe nhỏ, cái bóng sau lưng Trần Ca bắt đầu lan tràn như đại dương đen!
Hơi thở kinh dị không thể nào hình dung nổi đang sôi trào đến cực điểm, một bàn tay tái nhợt xuyên thủng hiện thực và ảo ảnh, lôi kéo thủy triều máu vô tận lao vào cánh cửa!
Cùng lúc đó, cánh cửa phòng trước mặt Tiết Dung đã bị mở ra, một cánh tay khắc đầy khuôn mặt màu đen chặn thủy triều máu của Trương Nhã, sau đó một cánh tay đỏ như máu khác vươn ra từ cửa và nắm lấy vai của Trần Ca.
“Hai hung thần!”
Mái tóc đen quấn chặt lấy cơ thể của Trần Ca, và anh đã trở thành tâm điểm của ván cờ giữa ba hung thần.
Nhiệt độ bề mặt cơ thể giảm xuống mức thấp nhất trong tích tắc, cơ thể Trần Ca vặn vẹo và biến dạng, ngay khi anh sắp bị ba hung thần xé nát, mái tóc màu đen đã hoàn toàn bọc kín Trần Ca, Trương Nhã đã ôm lấy anh từ phía sau và chủ động lao vào trong cánh cửa!
Trong ba lô, cuốn nhật ký của Trương Nhã hóa thành tro bụi, những dòng chữ được lần lượt được khắc trên người Trần Ca.
Cùng lúc đó, màu máu trong cuốn truyện tranh của Diêm Đại Niên cũng bắt đầu nhạt đi, tất cả các họa tiết đều biến mất, những lệ quỷ vào áo đỏ bị kéo vào trong cánh cửa, còn Diêm Đại Niên, với tư cách là chủ nhân của cuốn truyện tranh, anh ta đã cầm một cây bút bi quấn đầy băng dính điên cuồng phác họa một thứ gì đó trước khi hình ảnh trên trang cuối cùng của truyện tranh biến mất.
Trước khi anh ta bị hút vào cửa, bức tranh cuối cùng anh ta vẽ cũng xuất hiện trên lưng Trần Ca.
Thế giới quay cuồng, cơ thể Trần Ca dường như bị xé nát và được tổ chức lại, hai tay anh ôm đầu, vô số ký ức trong não bị nghiền nát, và những cảnh ký ức đau buồn không thuộc về anh bắt đầu xuất hiện.
“Đây là thế giới bệnh hoạn, thực ra chính bạn cũng hiểu điều đó!”
Trong vòng chưa đầy nửa phút, tầng bốn của tầng hầm bệnh viện đã lại khôi phục như bình thường, yên tĩnh, áp lực, âm u, không còn chút hy vọng nào.
...
Từ từ mở mắt ra, tầm nhìn có chút mờ mịt, Trần Ca thử chớp mắt mấy lần mới tìm được tiêu điểm.
Cơ thể đau đớn, cơn đau đến từ khắp mọi nơi, nơi đau nhất là đầu.
Trần Ca không thể kiểm soát hoàn toàn cơ thể của mình, mắt anh chỉ có thể miễn cưỡng di chuyển và anh thấy mình đang nằm trong một phòng bệnh.
Nắng chiếu vào nhà từ những ô cửa sổ lắp lưới sắt, thật ấm áp và dễ chịu.
Phòng bệnh không quá lớn, trong phòng còn có những người khác, Trần Ca có thể mơ hồ nghe thấy tiếng nói chuyện của bọn họ.
“Protein phản ứng C (C-reactive protein (CRP)), homocysteine, nội tiết tố nam, CT đầu, CT tuyến yên, X quang toàn khoang ngực, không có bất thường rõ ràng về vận tốc dẫn truyền thần kinh...”
“Tôi đã khám trước khi hôn mê lần trước, đầu óc minh mẫn, nghe tim phổi cũng không có dấu hiệu bất thường rõ ràng, hệ thần kinh không đưa ra những dấu hiệu tích cực, chân tay hoạt động bình thường.”
“Đáng lẽ phải có chuyển biến tốt, nhưng tình trạng đột ngột trở nên tồi tệ hơn sau khi điều trị.”
“Bệnh nhân là một người tâm thần phân liệt cố chấp và hoang tưởng nặng...”
Để tìm kiếm giọng nói, Trần Ca chậm rãi nghiêng cổ nhìn về phía bên cạnh mình.
Hai bác sĩ mặc áo khoác trắng đang nói chuyện với nhau, thì một bác sĩ trẻ đã phát hiện Trần Ca tỉnh lại nên lập tức im lặng và bước ra ngoài với đống tài liệu trong tay.
Một bác sĩ trung niên khác đến bên giường của Trần Ca: “Đêm qua giấc ngủ của cậu thế nào?”
Trần Ca khó khăn ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy khuôn mặt của vị bác sĩ trung niên, anh khẽ nhếch miệng, không nói được lời nào.
“Lại quên rồi sao?” Bác sĩ trung niên hình như đã quen với việc này từ rất lâu rồi: “Tôi là bác sĩ điều trị của cậu, tôi tên là Cao Minh, cao trong cao thấp, minh trong ghi nhớ trong lòng, cậu có thể gọi tôi là bác sĩ Cao.”
“Bác sĩ Cao?” Trần Ca chậm rãi nói ra những lời này, cổ họng đã hoàn toàn khàn khàn, đến cả nói chuyện cũng rất khó khăn.
“Có vẻ như cậu đã tỉnh rồi.” Bác sĩ Cao cởi dây trói chân Trần Ca: “Tối qua khi cậu phát bệnh, cậu đã dằn vặt tôi và y tá mãi đấy.”
“Tôi? Bị bệnh sao?" Trần Ca chỉ muốn nhớ lại một chút, nhưng trong đầu liền lập tức đau nhói, giống như bị một con dao đâm thẳng vào trong não.
“Uống thuốc và nghỉ ngơi thật tốt, khi nào tình trạng của cậu hoàn toàn ổn định, tôi sẽ xin chuyển cậu đến một khu bệnh viện phổ thông.” Sau khi bác sĩ Cao nói xong thì bắt Trần Ca uống hai viên thuốc màu trắng, sau khi nuốt thuốc, Trần Ca cảm thấy đầu không còn đau nữa.
Nhìn thấy Trần Ca nuốt viên thuốc, bác sĩ Cao mới chuẩn bị rời đi.
“Chờ một chút, bác sĩ Cao.” Cơn buồn ngủ dâng lên, nhưng Trần Ca vẫn cố gọi bác sĩ Cao: “Đây là đâu?”
“Bệnh viện Trung ương Tân Hải.”
“Ai đưa tôi đến đây?”
“Ngủ một giấc thật ngon đi, đừng nghĩ đến những thứ đó nữa, chúng sẽ kích thích bệnh tình của cậu.” Bác sĩ Cao rời đi ngay sau khi nói xong.
Phòng bệnh trở nên yên tĩnh, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ.
Ánh nắng ấm áp len qua tấm lưới sắt chiếu vào người Trần Ca, anh đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể ngồi dậy được.
“Đầu đau quá...”
Đại não có chút chậm chạp, chỉ cần anh suy nghĩ một chút là sẽ đau dữ dội, Trần Ca chỉ có thể thành thật nằm ở trên giường.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng bị đẩy ra, một nữ y tá trẻ tuổi bưng đồ ăn đi vào.
Khi nhìn thấy khuôn mặt của nữ y tá, Trần Ca gần như thốt lên: “Từ Uyển?”
Nghe thấy giọng nói của Trần Ca, nữ y tá có vẻ hơi ngạc nhiên, cô đặt thức ăn lên bàn cạnh giường và ngồi cạnh Trần Ca: “Anh vẫn nhớ tên tôi sao? Không uổng công tôi dày công chăm sóc anh nửa năm nay.”
Nữ y tá có tính tình rất tốt, ngoại hình dễ thương và giọng nói rất hay.
“Nửa năm? Em chăm sóc anh nửa năm sao?" Trần Ca cau mày, đầu đau như kim châm.
Nhìn thấy Trần Ca đau đớn như vậy, nữ y tá vội vàng đứng lên: “Tình trạng của anh còn chưa ổn định, tuyệt đối đừng chớ suy nghĩ lung tung.”
“Nói cho anh biết, em có thể nói cho anh biết...” Khuôn mặt của Trần Ca méo mó vì cơn đau, nhưng anh vẫn cắn chặt răng và không ngừng lặp lại những lời đó.
“Tôi không thể tiếp tục kích thích anh nữa, đừng suy nghĩ bậy bạ, để tôi đi gọi bác sĩ!” Từ Uyển xoay người muốn đi, nhưng Trần Ca đã nắm lấy góc áo của cô.
Quay đầu lại, Từ Uyển thấy ánh mắt đau đớn của Trần Ca.
“Là ai đưa anh đến đây? Anh bị làm sao vậy?”
Từ Uyển không nhẫn tâm rời đi, cô ngồi ở mép giường, nắm lấy cánh tay nổi đầy gân xanh của Trần Ca: “Nếu như anh có thể bình tĩnh lại, tôi sẽ nói cho anh biết, đây cũng việc tôi có trách nhiệm phải nói cho anh.”
Sau khi hít một hơi thật sâu, Trần Ca cố gắng không suy nghĩ nữa, cơn đau cũng từ từ biến mất.
“Bây giờ có thể nói được chưa?”
“Hơn nửa năm trước, anh lái xe đưa cha mẹ đến bệnh viện, nhưng trên đường đi lại xảy ra một vụ tai nạn, cuối cùng chỉ có anh được cứu sống.” Từ Uyển nói đến đây thì dừng lại một chút, quan sát trạng thái của Trần Ca và thấy Trần Ca cũng không có làm ra phản ứng gì quá mức, sau đó lại dám tiếp tục nói: “Não bộ của anh bị thương nặng, hôn mê đã lâu, cuối cùng tỉnh táo lại, nhưng lại bị mắc chứng hoang tưởng nghiêm trọng.”
“Hoang tưởng?”
“Đúng vậy, anh không muốn thừa nhận rằng cha mẹ anh đã ra đi, anh luôn trốn tránh hiện thực và sống trong những ký ức mà mình đã dệt nên.” Từ Uyển đau lòng nhìn Trần Ca: “Có đôi khi anh nóng nảy, đôi khi bạo loạn, cũng có đôi khi anh tỉnh táo, lúc đó anh sẽ mô tả cho chúng tôi về một thế giới nơi ma quỷ và người cùng tồn tại, và anh cũng luôn nói rằng anh muốn tìm thấy cha mẹ của mình, và cảm thấy rằng một ngày nào đó anh có thể tìm thấy họ.”
“Đó không phải là câu chuyện, không phải bịa đặt.” Không cần suy nghĩ, Trần Ca đã vô thức nói ra câu này.
“Tôi cũng không muốn phá vỡ mộng tưởng của anh, nhưng nếu anh cứ sống trong mơ, vĩnh viễn chỉ có thể làm bạn cùng với đau đớn, không thể giải thoát được.” Từ Uyển nhẹ nhàng thở dài: “Thực ra anh cũng hiểu có nhiều thứ trong đó là giả tạo, ví dụ như anh vẫn chưa bao giờ thực sự tìm thấy cha mẹ mình trong câu chuyện đó, hơn nữa bởi vì vụ tai nạn xe đó mà trong tiềm thức anh vẫn luôn sợ lái xe, vì vậy anh hiếm khi tự mình lái xe đến một địa điểm nào đó trong câu chuyện của chính mình. Anh không phải là không hiểu, mà chỉ vẫn luôn né tránh thôi.”