“Minh Thai có phải là tên gọi khác của Thông Linh Trong Trường Ma không?” Thượng Quan Khinh Hồng nhỏ giọng hỏi đồng đội bên cạnh, người đó cũng đang bối rối.
“Có lẽ đi, ít nhất cũng phải mất hơn một năm để tạo ra được một cảnh với quy mô tương tự như Thông Linh Trong Trường Ma, nhà ma của họ có một cảnh cũng đã không dễ dàng gì rồi.”
“Có lý, có vẻ như đó chỉ là một cái tên khác thôi.”
“Tại sao tôi lại cảm thấy như không phải như vậy nhỉ? Chúng ta dường như đã bị lừa.” Thượng Quan Khinh Hồng cũng có quen biết với Trần Ca, anh ta biết rõ Trần Ca là hạng người gì, với tính cách của Trần Ca, anh sẽ không bao giờ thua hay đau khổ, vừa rồi khi giọng nói của Trần Ca thay đổi, trong lòng anh ta đã có dự cảm xấu.
“Bây giờ nói gì thì cũng đã muộn, chúng ta đã đồng ý rồi, không thể nào đổi ý được, tôi không thể mất thể diện như thế được.” Người đàn ông đeo kính râm cũng nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Thượng Quan Khinh Hồng và một người khác, anh ta mở miệng nói: “Yên tâm đi, dù là cảnh Thông Linh Trong Trường Ma hay là cảnh Minh Thai, cũng không ảnh hưởng nhiều đến chúng ta đâu, mọi người đều đã làm việc trong ngành này nửa đời người, rõ ràng đến từng cách vận hành bên trong, anh ta muốn hù dọa du khách thì dễ, nhưng muốn làm chúng ta sợ thì đúng là mơ mộng hão huyền.”
Người đàn ông đeo kính râm có tự tin, bản thân anh ta dường như là nhà thiết kế nhà ma hàng đầu trong nước, mặc dù Trần Ca không biết anh ta nhưng anh ta lại rất có uy tín trong số các người trong nghề khác.
Lúc này, người đàn ông đeo kính râm lên tiếng, những người khác đều gật đầu đồng ý, cả chín du khách đều đi theo Trần Ca đến chỗ chú Từ.
“Chú à, cho họ chín vé vào cửa cảnh Minh Thai.” Nhưng Trần Ca lại làm cho chú Từ khó hiểu, ngay cả người bán vé như ông cũng chưa từng nghe nói đến cảnh Minh Thai, nhưng ông cũng không dám làm Trần Ca khó xử ở nơi công cộng, cho nên thẳng tay đưa bừa chín cái vé cho đám người Thượng Quan Khinh Hồng.
Đây là lần đầu tiên người vây xem nghe được tin tức về cảnh Minh Thai, người này còn vui mừng hơn so với người kia, rất nhiều người chơi cũ đang chờ trong phòng chờ cũng chạy ra.
“Cảnh Minh Thai bốn sao mở cửa lần đầu tiên vào hôm nay! Giảm giá 50%! Du khách nào muốn vào xem thì đừng bỏ qua nhé! Buổi chơi thử cảnh mới lần đầu tiên là thú vị nhất, cứ như là đang xem thi đấu trực tiếp vậy, bạn sẽ không bao giờ biết điều gì sẽ xảy ra trong giây tiếp theo, loại cảm giác không rõ này rất thú vị.” Ngay khi Trần Ca nói những lời này, khuôn mặt của Thượng Quan Khinh Hồng đang cầm tấm vé trên tay tái xanh, anh ta tin cảnh Minh Thai cùng Thông Linh Trong Trường Ma là hai cảnh khác nhau, mọi thông tin mình thu được trước đó đều vô dụng.
Cố gắng kiềm chế biểu hiện của mình, Thượng Quan Khinh Hồng điên cuồng giao tiếp bằng mắt với một du khách khác bên cạnh, nhưng người kia cũng hoàn toàn bối rối.
“Một cảnh hoàn toàn mới, trải nghiệm đỉnh cao, tất cả những thứ này chỉ tốn 20 tệ mà thôi, mấy người còn chần chừ gì nữa?” Chín du khách này đều quen biết nhau, không tiện để Trần Ca nhét thêm nhân viên của mình vào bên trong, vì vậy anh cần thêm nhiều du khách tham gia.
Khi nghe Trần Ca nói như vậy, những du khách có kinh nghiệm chơi nhà ma của anh đều đồng loạt lùi về phía sau, trốn càng xa càng tốt.
Khi mở cảnh mới sẽ luôn có một vài du khách được dùng để "tế trời", du khách cũ đều lần lượt rút lui, bọn họ biết rất rõ về cách làm việc của Trần Ca, vé vào các ngôi nhà ma khác đột nhiên được giảm giá thì chắc chắn là do có sự kiện nào đó, còn vé vào nhà ma của Trần Ca đột nhiên giảm giá thì chắc chắn là do sắp xảy ra chuyện lớn.
Mọi người đều đã học cách trở nên thông minh, một lúc lâu sau cũng không có ai dám đến chỗ Trần Ca, ngay khi anh định bỏ cuộc, một giọng nói vang lên từ đám đông.
“Không phải mấy đứa vẫn hay trốn học mà ra đây chơi sao? Sao bây giờ không tranh giành nữa vậy?" Một người đàn ông trung niên đeo kính bước ra: “Sinh viên pháp y ngày nào cũng chạy qua đây chơi nhà ma, nửa năm rồi mà còn chưa qua cửa, nếu nói theo nhiều nghĩa khác nhau, mấy đứa đều là học sinh tệ nhất mà tôi từng dạy.”
“Thầy Vương, suỵt! Bây giờ không phải lúc nói chuyện, đừng để bị ông chủ Trần đó nhìn vào.” Các học sinh đứng ở hai bên người đàn ông trung niên vội vàng nói, trong đó có một người mặt mũi thật thà, là bạn cũ của Trần Ca.
“Hạc Sơn, tôi nghe nói cậu chính là người đầu tiên chạy vào nhà ma này chơi, một mình cậu đã gày bẫy tất cả đàn anh và đàn chị của mình, lại còn tăng tỷ lệ sinh viên trốn học lên đến ba mươi phần trăm, việc này tí nữa về chúng ta phải nói chuyện với nhau một chút.” Người đàn ông trung niên rất nghiêm khắc, nói đến mức Hạc Sơn cũng không dám ngẩng đầu.
“Hạc Sơn! Đã lâu không gặp!" Trần Ca đang lo không tìm thấy ai, kết quả lại nhìn thấy mấy sinh viên của Học Viện Pháp Y Hàm Giang, anh làm giống như đã nhìn thấy người thân của mình, vui vẻ chạy tới: “Nên xưng hô với thầy như thế nào đây?”
“Tôi họ Vương, là giảng viên cao cấp của Học Viện Pháp Y Hàm Giang.” Học sinh hai bên cố gắng nháy mắt với thầy Vương, nhưng thầy Vương không quan tâm chút nào: “Học sinh thường trốn tiết và chạy đến đây chơi, hơn nữa lúc tan học chúng đều thảo luận về việc làm thể nào để qua được mỗi cảnh trong nhà ma này, cha mẹ cho bọn chúng tiền nộp học phí, nhà nước cho bọn chúng một môi trường giáo dục tốt như vậy là để cho chúng nghĩ đến cách qua cửa nhà ma mỗi ngày sao?”
Thầy Vương là một giáo viên rất nghiêm khắc và có trách nhiệm, có thể thấy điều đó qua việc thầy tự mua vé vào khu vui chơi và bắt những học sinh trốn tiết.
Hơn nữa, giáo viên này có lẽ cũng đã phải quan sát rất lâu, vừa ra tay đã bắt được rất nhiều học sinh.
“Phải biết kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi, trốn học để đến nhà ma chơi chắc chắn là việc không đúng, nhưng nếu biết sắp xếp thời gian hợp lý thì việc đến tham quan nhà ma là cách hiệu quả để giải tỏa căng thẳng, đó là một cách giảm stress rất hiệu quả.” Trần Ca không quan tâm đến biểu hiện của du khách cũ xung quanh, nghiêm chỉnh nói rằng: “Thầy Vương có muốn trải nghiệm thử không? Sau khi thử, nói không chừng ngài có thể hiểu được cảm giác tại sao học sinh lại có hứng thú đối với nhà ma của tôi như vậy, dù sao thì nhà ma của tôi khác với những nhà ma khác, bên trong có vô số câu đố và những vụ án chưa được giải quyết, trong quá trình du khách tham quan, ngài cũng có thể từng bước cải thiện cái nhìn của mình, cải thiện cả khả năng phân tích và phán đoán của mình.”
“Thầy ơi! Thầy hãy suy nghĩ lại đi!" Hạc Sơn nhanh chóng nắm lấy cánh tay của thầy Vương: “Cảnh mới bốn sao rất đáng sợ, không phải nói đùa đâu!”
“Cậu đang dùng phép khích tướng với tôi sao?” Thầy Vương trừng mắt nhìn Hạc Sơn: “Tôi đã tham gia rất nhiều vụ án nghiêm trọng, hai năm trước mới lui về hậu phương, cái gì mà máu tanh, cái gì mà đáng sợ, còn có cảnh nào mà tôi chưa từng gặp đâu?”
Hạc Sơn vô tội tràn đầy oan ức: “Thầy à...”
“Hiện trường vụ án thực sự đáng sợ gấp trăm lần các cảnh hư cấu trong nhà ma, bởi vì khi tự mình ở hiện trường, cậu có thể cảm thấy sinh mệnh đang từ từ mất đi ở đó, mùi, dấu vết, vết thương và bất kỳ manh mối nào che giấu nỗi sợ hãi thực sự.” Thầy Vương lắc đầu: “Sau khi mấy cậu trở thành một bác sĩ pháp y hợp pháp, mấy cậu sẽ hiểu điều này, đến lúc đó mấy người mới biết cái gọi là nhà ma này chỉ có thể mang lại cho mấy cậu một nỗi sợ hãi nhất thời thôi, nó còn lâu mới có thể được gọi là nỗi sợ hãi thực sự.”
“Nói hay lắm, tôi cũng hiểu rất rõ điều đó.” Trần Ca có thể hiểu được, thầy Vương này không phải người bình thường, ông ta là một bác sĩ pháp y đã giải nghệ lui về hậu phương hai năm trước, ông ta có năng lực thực sự.
Đáng tiếc là vì thầy Vương đã nghỉ hưu cách đây hai năm cho nên ông ta không biết mấy tháng gần đây Trần Ca đã hỗ trợ cảnh sát giải quyết bao nhiêu vụ án, và số vụ án nghiêm trọng thì đếm không hết, thậm chí một số vụ án đặc biệt nghiêm trọng cũng đã được giải quyết.
Trần Ca đánh giá cao những người có năng lực thực sự như thầy Vương, tất nhiên anh cũng hy vọng sẽ giảm bớt thành kiến của thầy Vương đối với nhà ma của mình: “Thầy Vương, mua vé ở đây.”
“Thấy nhà ma của cậu nổi như vậy chắc là phải có lý do nhất định, hôm nay tôi đến đây không phải là để đánh nát con đường làm ăn của cậu mà chỉ vì tôi muốn dạy dỗ học trò của mình thôi, bây giờ bọn trẻ cứ quen với việc không nghiêm túc, nhưng nghề pháp y là một nghề rất cần sự nghiêm túc.” Thầy Vương nói xong liền nắm lấy hai học sinh bên cạnh mình: “Đi thôi, chúng ta cùng nhau trải nghiệm đi, thực ra, khi nghe mấy cậu thảo luận mỗi ngày, tôi cũng rất tò mò.”
Thầy Vương rất khỏe, Hạc Sơn thấy cơ thể mình bắt đầu di chuyển về phía trước thì mới đột nhiên giật mình tỉnh giấc: “Cùng nhau sao? ĐCM!”
“Sao cậu có thể nói những câu chửi thề trước mặt giáo viên vậy?” Trần Ca mỉm cười, anh nhớ lại cảnh lần đầu tiên mình gặp Hạc Sơn, hôm đó Hạc Sơn đi cùng với Cao Nhữ Tuyết.
“Không! Thầy ơi! Chờ đã!" Không chỉ Hạc Sơn, mà một sinh viên khác của Học Viện Pháp Y Hàm Giang đứng cách thầy Vương tương đối gần cũng không bỏ chạy kịp, bị kéo đến phòng bán vé.
“Ba vé cho cảnh Minh Thai.” Thầy Vương mua vé rất dứt khoát, sau khi mua vé thì dẫn thẳng các học sinh đi qua hàng rào của nhà ma.
“Thầy giáo này đúng là thô trung hữu tế (trong thô kệch có tinh tế), lại còn đặc biệt mang theo Hạc Sơn và một học sinh khác đã quen thuộc với quy tắc của nhà ma để đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.” Trần Ca nhìn thấy mấy người ở Học Viện Pháp Y Hàm Giang đã đi xa, lúc này anh mới dẫn chín người kia vào nhà ma: “Trước tiên mấy người phải cam kết không truy cứu trách nhiệm, tôi sẽ đi ra ngoài xem có du khách nào muốn vào chơi không. Cảnh bốn sao mở cửa lần đầu, sau này chi phí sẽ rất cao, hơn nữa còn có thể chứa được 20 người cùng tham gia.”
Một lát sau, Trần Ca lại đưa thêm ba du khách từ bên ngoài vào, một trong số họ là Tiểu Tôn, hai người còn lại là một cặp vợ chồng đến từ Tân Hải.
Cặp đôi có vẻ như vừa mới cãi nhau xong, người phụ nữ đã mạnh mẽ kéo người đàn ông đăng ký tham quan, Trần Ca ban đầu không muốn cho bọn họ vào nhưng anh lại bất ngờ phát hiện âm khí trên người đàn ông kia rất nặng.
Anh nghi ngờ rằng mình đã gặp phải du khách đặc biệt cho nên không ngăn cản bọn họ nữa.
Tất cả mười lăm du khách lần lượt ký vào cam kết không truy cứu trách nhiệm, Trần Ca cất tất cả các cam kết đi, sau đó bắt đầu nói cho họ biết bối cảnh và quy tắc trò chơi của cảnh Minh Thai.
“Hầu hết các bạn đều là người trong ngành làm nhà ma, nhưng có một số điều tôi phải nói trước với các bạn.” Sau khi có được cam kết không truy cứu trách nhiệm, giọng nói và biểu cảm của Trần Ca đã hoàn toàn thay đổi, so với anh khi ở bên ngoài nhà ma thì như là hai người khác nhau, nhìn có chút kinh khủng: “Cảnh Minh Thai sẽ khác hoàn toàn với tất cả những nhà ma mà mấy bạn đã từng đến tham quan trước đây, bên trong sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mấy bạn sẽ gặp phải một số điều rất đặc biệt.”
“Tại sao cảnh này của cậu lại có tên là Minh Thai?” Ánh sáng trong nhà ma tương đối tối, nhưng người đàn ông đeo kính râm không có ý định tháo kính râm ra.
“Từng có một cái bóng, nó muốn được làm người, khao khát hạnh phúc, nhưng trong quá trình theo đuổi hạnh phúc, nó đã gặp phải vô số quái vật vặn vẹo và biến thái, cuối cùng dẫn đến việc nó trở thành một Minh Thai người gặp người sợ. Mấy bạn sẽ trải nghiệm quá trình từng bước rơi vào vực sâu của Minh Thai, tôi hy vọng mấy bạn có thể nghiêm túc đối mặt với từng lựa chọn, bất kỳ lựa chọn nào cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cốt truyện sau này.” Trần Ca thấy có người lộ ra vẻ không kiên nhẫn, anh cũng không nói thêm nữa: “Thời hạn là một tiếng, mấy bạn cần phải tìm được một con búp bê vải trong cảnh Minh Thai.”
Trần Ca lấy ra hai bức ảnh đã chụp trước, đưa cho thầy Vương và Thượng Quan Khinh Hồng: “Con búp bê này đã bị bác sĩ chia thành nhiều phần, mấy bạn chỉ cần tìm tất cả các phần đó trong vòng một giờ, và ghép chúng lại với nhau, nếu làm được thì sẽ coi như là thành công qua cửa!”
“Đơn giản như vậy thôi sao?” Người đàn ông ăn mặc sành điệu có chút nghi ngờ.
“Nếu như mấy bạn muốn từ bỏ, chỉ cần lên tiếng cầu xin sự tha thứ là được rồi, ngoài ra tôi cũng sẽ cho mấy bạn một lời khuyên, không được có bất cứ sự động chạm thân thể nào với mấy con quỷ bên trong, kể cả những người bạn đồng hành của chính các bạn.” Trần Ca dẫn 15 du khách đi về phía lối đi ngầm: “Hãy cầm bức ảnh trên tay, quan sát những người xung quanh, và đừng hành động một mình.”
Trần Ca liên tục dặn dò các du khách, cảnh Minh Thai lưu lại ký ức của hung thần, anh đang thật tâm nhắc nhở những du khách này.
Mở cánh cổng sắt dẫn vào lòng đất, nhiệt độ ngay lập tức giảm xuống, một cơn gió lạnh thổi ra từ lòng đất, biểu cảm của ba du khách đã thay đổi.
Một người là người đàn ông đến từ Tân Hải, trên người anh ta vốn có âm khí rất nặng.
Một người nữa chính là người phụ nữ có hình xăm đầu lâu màu đen trên cánh tay, cô ta sờ sờ bông tai của mình, mở miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói.
Cô ta vốn có tính khí nóng nảy, lại đột nhiên trở nên trầm lặng hơn nhiều.
Người cuối cùng thay đổi biểu cảm chính là thầy Vương, ông ta nhíu chặt mày, mũi giật giật, dường như ngửi thấy mùi gì đó đặc biệt.
“Theo sát tôi.”
Trần Ca dẫn họ vào tầng ngầm, sau khi đi qua tầng hầm một, anh dẫn họ đến tầng hầm thứ hai.
Trước mặt lại xuất hiện một cánh cửa sắt đen, cánh cửa này nằm sâu dưới lòng đất, tỏa ra mùi nước khử trùng nhàn nhạt.
“Mọi thứ về cảnh Minh Thai đều nằm sau cánh cửa đó.” Trần Ca cố gắng đẩy cánh cửa sắt đen ra, đồng tử thu nhỏ lại, anh lạnh lùng nhìn tất cả du khách: “Vào đi, bắt đầu tính giờ từ khi cánh cửa này đóng lại.”
Đứng bên ngoài cánh cổng sắt, tất cả du khách đều rất ăn ý mà đứng im tại chỗ, không ai bước một bước nào.
Một lúc sau, người đàn ông đeo kính râm tháo kính râm xuống, ho khan vài tiếng, túm lấy một người khác tiến vào cổng sắt.
Những du khách khác cũng bắt đầu bước vào, sau khi tất cả đã đi vào trong, đôi mắt của Trần Ca giống như đang nhìn vào một đám người đã chết, khóe miệng anh hơi nhếch lên: “Chào mừng đến với cảnh bốn sao Minh Thai, chúc các bạn chơi vui vẻ.”
“Bùm!”
Cánh cổng sắt đen kịt nặng nề bị đóng lại, dây xích cọ vào thanh sắt gỉ sét, cổng sắt trực tiếp bị khóa lại.
“Tốt nhất là mình nên đi vào trong đó, dù sao thì mình cũng là một trong chín đứa nhỏ bị chọn.”
Trần Ca quay trở lại phòng thay đồ, trang điểm cho bản thân, sau đó đi đến Phòng Thay Đồ Của Mãnh Quỷ để chọn cho mình một bộ quần áo.
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Trần Ca đi lòng vòng qua những cảnh khác và gọi một số nhân viên rảnh rỗi đến.
“Như thế này thì chắc sẽ không có vấn đề gì nữa đâu.”
...
Cánh cổng sắt đen kịt đóng chặt, mọi người không dám tùy tiện đi lại, trên mặt đất và dưới mặt đất của nhà ma là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, dường như họ bị đã bị đá bay từ thiên đường xuống địa ngục trước khi bản thân kịp phục hồi lại tinh thần.
“Một tòa nhà hoàn toàn xa lạ, trong video tư liệu cũng không có bất kỳ thông tin gì liên quan đến cảnh này.” Thượng Quan Khinh Hồng tê dại cả da đầu, anh ta dựa lưng vào cửa sắt, cảm giác đến cả không khí hít vào phổi cũng lạnh: “Mọi người cùng nhau lên kế hoạch trong một tháng, bỏ ra rất nhiều tiền để thuê người thu thập thông tin, không ngờ lại phải đi vào một cảnh mới hoàn toàn, không ai biết đến.”
Thượng Quan Khinh Hồng cũng không biết tại sao, trong đầu anh ta đột nhiên hiện ra câu nói của thầy mà anh ta học nghề - Tiên đế gây dựng sự nghiệp chưa được nửa đường thì đã chết.
“Xốc lại tinh thần đi, với tư cách là người khởi xướng, cậu không thể lùi bước được.” Người đàn ông đã giao tiếp bằng mắt với Thượng Quan Khinh Hồng trước khi bước vào nhà ma nhỏ giọng nói.
“Ngài Mã, là do ngài không biết sự kinh khủng của chủ nhân nhà ma, người đàn ông đó rất ác độc đấy!” Thượng Quan Khinh Hồng thấp giọng nói, anh ta không muốn ảnh hưởng đến nhuệ khí.
“Con người tôi chưa bao giờ tin vào tà ma, thứ tôi tin chỉ có bản thân mình.” Người đàn ông vỗ vai Thượng Quan Khinh Hồng, ánh mắt của ông ta rất sắc bén, giống như một con dao găm vậy.