“Nào, tất cả hãy đứng trước phông nền đi.” Học trưởng mặc đồng phục không phù hợp với cơ thể cầm máy ảnh lấy liền trên bàn lên và thúc giục các du khách đứng bên trái máy chiếu: “Tôi sẽ đếm một, hai, ba, mọi người hãy cùng cười nhé.”
Học trưởng nhấn nút chụp máy ảnh, ngón tay của anh ta đè vào nút chụp và không nhấc lên, đèn flash không ngừng sáng lên.
Trong phòng chụp ảnh đen nhánh, đèn flash của máy ảnh trông rất chói mắt, một số người đã phải che mắt mình lại.
“Được rồi, ảnh đã chụp xong, để tôi đi xem bác sĩ đã đến chưa. Mấy bạn đến đây chia ảnh chụp cho nhau đi, mỗi người một bức, chú ý một điều nữa là đừng tùy tiện đụng vào đồ trong phòng này.” Học trưởng nói xong, máy chụp ảnh không ngừng "phun" ảnh chụp ra, anh ta nhặt đại một bức và nhét vào túi, sau đó đặt máy ảnh xuống bàn rồi bỏ đi.
Nhiệt độ điều hòa trong phòng để rất thấp, da thịt lộ ở bên ngoài có thể cảm nhận được làn gió mát lạnh thổi qua.
Cậu nhóc tên Thôi Danh và Lý Pha dắt nhau đến sát mép bàn và nhặt những bức ảnh trên mặt đất lên: “Tốt hơn là chúng ta nên làm theo những gì anh ta nói, có rất nhiều lối ra còn cần tìm lời giải trong ngôi trường bỏ hoang này, và manh mối thường được giấu trong những đạo cụ nhỏ bé bình thường này. ”
Thôi Danh đã có kinh nghiệm một lần, lần trước cũng bởi vì cậu ta không chú ý thu thập đạo cụ khiến cục diện cuối cùng đổ bể và đành phải bỏ cuộc.
Thôi Danh cầm ảnh lên, chia ra cho mọi người, nhưng mới chia được một nửa thì đột nhiên dừng lại.
“Tại sao lại dư ra một tấm?”
Thôi Danh đứng ở chỗ Trần Ca, người đứng cuối cùng đội. Lúc này Trần Ca là người duy nhất chưa có ảnh, nhưng trong tay Thôi Danh vẫn còn lại ba tấm ảnh.
Không tính tấm của cậu ta và tấm của Trần Ca thì vẫn còn thừa một tấm nữa.
“Bức ảnh này có vấn đề! Chết tiệt! Mấy người mau nhìn đi!" Lý Nguyên kêu lên, chỉ vào bức ảnh trong tay: “Lúc chúng ta chụp ảnh còn có một người nữa!”
Sau khi nghe điều này, tất cả du khách đều nhìn xuống bức ảnh, họ rất ngạc nhiên khi thấy bức ảnh được chụp vừa rồi lại có thêm một người đứng bên cạnh Tuyết Lệ!
Cô mặc bộ đồng phục trong Học Viện Ác Mộng, trên mặt không còn chút máu nào, hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, đầu khẽ tựa vào vai Tuyết Lệ.
“Má nó! Vừa rồi tôi hoàn toàn không nhận ra đó!” Tuyết Lệ liên tục phủi vai của mình, một cô gái vốn thục nữ như vậy, thế mà vào lúc này lại bật ra câu nói tục.
Trần Ca nhìn chằm chằm bức ảnh một lúc: “Nó không phải do máy tính tạo ra, có nghĩa là khi bức ảnh đang được chụp, nhân viên vốn trốn trong phòng đã chạy ra ngoài.”
Vị trí chụp ảnh cho du khách là do học trưởng lựa chọn, màu tường phía sau không giống với các bức tường khác trong phòng, sau khi quan sát kỹ hơn có thể phát hiện ra vị trí hơi nhô ra ngoài.
“Em không muốn ở trong phòng này nữa đâu, chúng ta ra ngoài đi.” Tuyết Lệ ôm Lý Nguyên, giống như một con gấu túi bị bắt nạt.
“Đừng tùy tiện đi ra ngoài, nghe lời nhân viên là an toàn nhất.” Thôi Danh mở miệng nhắc nhở: “Dù cốt truyện có kinh khủng đến đâu, khi trải nghiệm cốt truyện cũng sẽ không gặp phải chuyện quá kinh khủng, nhưng một khi không theo sát cốt truyện mà tự mình chạy loạn cả lên, tất cả những ma quỷ trong cảnh tượng này sẽ chạy ra hết, khi đó mới là sự tuyệt vọng thực sự.”
“Được rồi.” Tuyết Lệ dựa vào vai Lý Nguyên, ném bức ảnh sang một bên. Lá gan của cô rất nhỏ, không dám động vào thứ này lần nữa.
Đôi mắt xinh đẹp bất giác quét qua màn hình máy chiếu. Bộ phim chiếu trên đó Tuyết Lệ chưa từng được xem, diễn viên chính là một vài học sinh, bọn họ đeo thẻ của phòng chụp ảnh, địa điểm quay phim tình cờ lại chính là căn phòng này.
“Mấy người xem thử bộ phim này xem, nhìn thật lạ.”
Mọi người đều nhìn vào màn hình máy chiếu. Những người trong phòng chụp ảnh đang quét dọn vệ sinh, bỗng một bạn học trong số đó tìm thấy một cuộn băng phủ đầy bụi ở chỗ sâu nhất của cái tủ.
Các thành viên khác của phòng chụp ảnh tập trung xung quanh và tỏ ra rất tò mò, bọn họ quyết định xem những gì được quay trong cuốn băng video này.
Trong phim không có âm thanh, giống như đang xem kịch câm, nhưng các diễn viên đều có kỹ năng diễn xuất tốt, chỉ dùng các động tác cơ thể đã có thể biểu đạt được nội dung kịch bản.
Trong phim, cậu học sinh nhét cuộn băng vào máy chiếu, và sau đó có một cảnh tượng quái đản đã xuất hiện.
Các du khách trong nhà ma đang đứng trong phòng chụp ảnh, nhìn những người đứng ở giữa phòng chụp ảnh đang xem phim ở trong phim.
Cùng một vị trí, ngay cả góc nhìn cũng giống nhau, chỉ có điều người xem đã thay đổi, hình ảnh nhất quán này rất dễ khiến người ta sinh ra ảo tưởng.
Sau khi điều chỉnh máy chiếu xong, phim bắt đầu phát, nội dung video là ghi lại một sự kiện do trường tổ chức.
Đoạn video rất ngắn, chỉ vỏn vẹn 1 phút, sau khi những học sinh đó xem xong thì một cuộc tranh cãi bất ngờ nổ ra.
Vì phim không có âm thanh nên các du khách cũng không biết họ đang tranh cãi về điều gì.
Sau khi các học sinh tranh luận xong, đoạn video lại được phát lại.
Ở giây thứ 44 của video, một trong số học sinh đã nhấn nút tạm dừng, và ngón tay cậu ta chỉ vào phía góc máy chiếu, vẻ mặt kinh hoàng, đang nói điều gì đó.
Màn hình phim được phóng to, các du khách cũng từ từ nhìn rõ, trong khi trường học tổ chức sự kiện, trên hành lang có một bóng người lóe lên.
Các học sinh lại tranh cãi, có lẽ là có người không tin và cho rằng đây chỉ là một sự cố khi quay phim.
Bọn họ bất đồng quan điểm, một vài học sinh bước ra khỏi phòng chụp ảnh, và cuối cùng chỉ còn lại mỗi học sinh phát hiện cái bóng là vẫn còn đứng trong phòng.
Học sinh này liên tục phát lại đoạn video ngắn đó, cố gắng muốn chứng minh điều gì đó.
Nhắc tới cũng kỳ lạ, mỗi khi cậu ta phát lại đoạn video đó, hình bóng trong góc hành lang lại trở nên rõ ràng hơn một chút, và dần dần các đường nét trên khuôn mặt của một người đã hiện ra.
Người trong hành lang như đang từ từ đến gần. Khi cậu ta xem lại đến lần thứ ba, đã có thể nhìn thấy rõ trên hành lang có một người phụ nữ sắc mặt trắng bệch, máu me khắp người.
Các du khách xem ngày càng chăm chú, màn hình chiếu phim được chuyển đi chuyển lại giữa học sinh và màn hình máy chiếu. Cuối cùng khi xem lại đến lần thứ năm, khuôn mặt của người đứng trên hành lang trở nên rõ ràng!
Nét mặt gớm ghiếc khiến học sinh cảm thấy khó chịu, trái tim các du khách cũng vọt lên.
Cậu học sinh trong phim bắt đầu trở nên sợ hãi, tay cậu ta run rẩy, chuẩn bị tua lại lần thứ sáu.
Đoạn băng lại phát đến giây thứ 44 một lần nữa, nhưng lần này bóng người trong hành lang đã biến mất.
Cậu học sinh vò đầu, đưa mặt đến sát màn hình, cẩn thận quan sát góc hành lang. Đúng lúc này, tấm rèm treo trên tường rơi xuống, sau tấm rèm hiện ra một khuôn mặt gớm ghiếc và đáng sợ!
“Bùm!”
Các du khách còn chưa kịp thét chói tai thì cánh cửa phòng chụp ảnh đã bị đẩy ra, học trưởng hét lên ngay khi vừa xuất hiện: “Chạy đi! Nhanh lên! Không phải tôi đã bảo mấy người không được động vào đồ trong phòng rồi sao!”
Mấy du khách còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tuyết Lệ đột nhiên cảm thấy tóc mình bị lay động. Cô quay lại nhìn và thấy khuôn mặt gớm ghiếc và đáng sợ đáng lẽ đang ở trong phim, lúc này lại đang ở phía sau cô!
“A!”
Tâm lý sợ hãi, Tuyết Lệ liều mạng lôi kéo Lý Nguyên chạy ra ngoài, một vài du khách khác cũng loạn cào cào, chỉ có Trần Ca vẫn đeo ba lô nhìn thẳng vào máy chiếu và bức tường trong cùng của phòng chụp ảnh.
“Một người mở cửa thu hút sự chú ý, người kia nhân cơ hội đi ra thông qua lối đi dành cho nhân viên, thời gian vừa vặn, hẳn là đã luyện tập rất nhiều lần, Học Viện Ác Mộng này thật sự không thể coi thường.”