“Thầy biết câu lạc bộ mỹ thuật ở đâu, nhưng bây giờ thầy không thể nói cho em biết được. Hay là vậy đi.” Trần Ca dừng lại một chút: “Em tham gia câu lạc bộ của thầy trước, cho đủ số lượng. Nếu em làm tốt, thầy hứa sẽ tự đưa em đến câu lạc bộ mỹ thuật.”
“Tham gia câu lạc bộ của thầy trước?” Chu Đồ nhìn về phía Trương Cự bên cạnh Trần Ca, nói thật, đứa trẻ kia trông hơi đáng sợ: “Đây coi như là kiểm tra sao?”
Cậu ta nói thầm trong lòng, mình đã hỏi thăm rất nhiều người, bọn họ người thì bảo chưa bao giờ nghe nói tới câu lạc bộ mỹ thuật, không thì cố gắng che giấu, lảng tránh chủ đề này, chỉ có một mình Trần Ca nói rõ với cậu ta rằng câu lạc bộ mỹ thuật thật sự tồn tại.
Sau một hồi suy nghĩ, dù Chu Đồ cảm thấy Trần Ca không đáng tin cậy cho lắm, nhưng giáo viên trường không thể nào nói dối người ta được, cuối cùng cậu ta cũng khẽ gật đầu: “Được, em sẽ tham gia, thầy chịu trách nhiệm câu lạc bộ nào thế?”
“Điền vào đơn đăng ký trước đã.” Trần Ca nhìn Chu Đồ ký tên rồi mới nói: “Câu lạc bộ của chúng ta có tên là câu lạc bộ nghiên cứu hiện tượng huyền bí, chủ yếu tìm hiểu những câu chuyện lạ trong khuôn viên trường và một số hiện tượng siêu nhiên.”
Nghe Trần Ca giới thiệu, Chu Đồ sửng sốt, không thể tin được trong trường mình lại có một câu lạc bộ như vậy.
Nếu đã có giáo viên chịu trách nhiệm, vậy câu lạc bộ này chắc chắn là được công nhận chính thức.
“Ở đây rất đông người, chúng ta tìm một nơi yên tĩnh nói chuyện.” Trần Ca mang theo hai học sinh mới tuyển được, chuẩn bị rời đi thì giữa quảng trường đột nhiên vang lên tiếng cãi vã.
Rất nhiều học sinh dừng lại để xem, Trần Ca cũng dừng lại.
“Chuyện gì xảy ra thế?”
“Hình như là ai đó muốn tham gia câu lạc bộ nhảy đường phố nhưng bị từ chối, sau đó họ cãi nhau.”
“Tham gia câu lạc bộ thôi mà, có gì phải cãi nhau chứ.”
“Hình như có ai ra tay rồi! Đánh nhau rồi!”
“Thầy Bạch, chúng ta có cần qua can không?”
“Các học sinh mới vừa nhập học đã như thế này, thật là không thể tưởng tượng nổi.” Trần Ca nói thì nói vậy nhưng không định qua ngăn cản. Anh đang giả làm thầy Bạch nên không thể quá nổi bật trong trường hợp công khai như vậy.
Không bao lâu sau, hai bên đánh nhau bị tách ra, cô giáo mà Trần Ca nhìn thấy trong văn phòng vừa rồi cũng chạy ra ngoài.
Hình như cô giáo kia có quá nhiều việc phải làm, bận tối tăm mặt mũi nên ngay khi bước ra đã không hỏi rõ đúng sai mà trực tiếp khiển trách toàn bộ học sinh đang đánh nhau.
Sau khi học sinh giải tán, cô giáo nóng tính kia mới rời đi, cô ta quay trở lại tòa nhà văn phòng như để tiếp tục công việc của mình.
“Dường như các giáo viên trong trường này cũng đã mất đi ký ức nào đó. Họ không giống với các giáo viên ở khu dạy học phía Đông.” Trần Ca không muốn gây chuyện, nhưng phiền phức lại chủ động đến tìm anh.
Cậu sinh viên năm nhất vừa đánh nhau với câu lạc bộ nhảy đường phố đang ôm tay đi về phía Trần Ca, không biết là do không nhìn đường hay vì lý do gì khác, cậu ta vấp phải bậc thang và ngã ngay bên cạnh Trần Ca.
“Đệt! Ngay cả bậc thang cũng chống lại mình, cái thế giới gì vậy? Tại sao các người đều bắt nạt tôi!" Cậu ta mắng ầm lên, hai mắt sưng đỏ, cố gắng đỡ người dậy.
“Em không sao chứ?” Trần Ca nhìn từ trên xuống dưới cậu học sinh này.
Cậu ta rất thanh tú, tuổi không lớn lắm, trên tai có bấm lỗ tai và trên cánh tay có một vết sẹo lớn, giống như hình xăm chưa được tẩy sạch.
Đứa nhóc này ăn mặc khá khác người, trên người không mặc hàng hiệu, tự phối mấy bộ đồ thời thượng nên trông không giống học sinh cho lắm.
“Không sao.” Cậu học sinh liếc nhìn Trần Ca, giáo viên trước mặt là người đầu tiên quan tâm đến cậu ta.
“Lúc nãy khi đánh nhau với câu lạc bộ nhảy đường phố, em là người ra tay trước, đúng không?”
“Sao hả? Thầy muốn phạt tôi à?" Ánh mắt cậu học sinh nhìn Trần Ca lập tức trở nên cực kỳ không thân thiện.
“Thầy muốn nói là trong câu lạc bộ nhảy đường phố có nhiều người như vậy, em lại chỉ có một mình, sao em cứ phải đánh nhau với họ? Có chuyện gì thì từ từ nói, không được sao? Em bốc đồng như thế, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là em.” Giọng nói của Trần Ca chững chạc, ấm áp, giống như một người anh lớn vậy.
Nhìn thấy Trần Ca không có ý trách mình, hơn nữa trong lời nói còn chứa đầy sự quan tâm, giọng cậu học sinh cũng dịu đi, không còn tính công kích mạnh mẽ như vậy nữa: “Nguyên nhân chính là do bọn họ rất quá đáng, chỉ vì không thích cách ăn mặc của em nên học sinh quản lý kia liên tục chế giễu em, em nhịn mãi mà bọn họ lại nói với em rằng đã đủ chỉ tiêu rồi, kêu em đi đến các câu lạc bộ khác.”
“Nếu là như vậy thật thì không trách em được.” Trần Ca ra hiệu cho cậu học sinh đi đến bên cạnh: “Sao em phải đến câu lạc bộ nhảy đường phố? Em thích nhảy đường phố sao?
“Cũng không thể nói là thích.” Cậu học sinh nhịn một lúc lâu mới nói sự thật: “Em đã hỏi một vài câu lạc bộ rồi, và họ đều từ chối khéo em, có lẽ là vì phong cách của em khá đặc biệt.”
Cậu học sinh cười tự giễu, cậu ta cảm thấy đây là chuyện rất xấu hổ, nói xong thì định rời đi.
“Chờ đã, thầy có một câu lạc bộ, em có muốn suy nghĩ thử không?" Trần Ca lấy đơn đăng ký ra: “Thầy nghĩ em là một cậu bé ngoan, những câu lạc bộ đó không muốn em là vì họ không có mắt nhìn.”
Nhìn lá đơn đăng ký trong tay Trần Ca, cậu học sinh ngập ngừng lắc đầu: “Danh dự là do bản thân tự kiếm được, người khác cho gọi là bố thí, em không cần ai thương hại mình hết.”
“Có cá tính lắm, thầy càng ngày càng đánh giá cao em đấy.” Trần Ca nhét lá đơn cho cậu học sinh: “Cách ăn mặc của em khác với những học sinh khác, chắc là em đã trải qua những chuyện không giống bọn họ, có thể kể cho thầy nghe không?”
Thái độ chân thành và cách ăn nói nhẹ nhàng của Trần Ca đã khiến cậu học sinh thoát khỏi "lớp vỏ cứng".
“Không có gì để nói hết. Em chưa từng gặp cha mẹ bao giờ, đó giờ luôn đi theo bà nội. Bà mở một quầy hoành thánh trong hẻm, hai người miễn cưỡng kiếm sống qua ngày. Khi còn nhỏ, em tụ tập với những đứa trẻ lớn trong hẻm, hút thuốc, uống rượu, trộm xe đạp, thích gì làm nấy.”
“Sau vài năm phá phách, một lần trời mưa to, em về chỗ quầy hoành thánh của bà sớm, đúng lúc thấy ban quản lý trật tự đô thị chuyển quầy hoành thánh của bà em lên xe của họ, lúc đó em đã đánh nhau với bọn họ.”
Cậu học sinh nhếch môi, vẻ mặt có phần phức tạp: “Em vào trại giáo dưỡng vì tội đánh người, lúc đi ra, bà ôm em khóc hồi lâu.”
“Thật ra thì cũng không có gì để nói. Sau đó em bắt đầu đi học lại, sau này lại thi lên đại học.”
Cuộc đời của cậu học sinh khá long đong. Trần Ca quan sát kỹ sắc mặt của đối phương, trông cậu ta rất non nớt nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự mệt mỏi và lo lắng, như thể cậu ta luôn sợ hãi và lo lắng điều gì đó.
“Em là một cậu bé tốt, chỉ là quá bốc đồng thôi, nhưng thầy thích sự bốc đồng của em. Đến câu lạc bộ của thầy đi, học phần gì đó đều là vấn đề nhỏ.” Trần Ca lại chào mời lần nữa, lần này cậu học sinh không từ chối, ký tên mình là Chu Long vào tờ đơn.
“Lại có một học sinh mới, xem ra câu lạc bộ của chúng ta vẫn rất được chào đón.” Trần Ca cất đơn đăng ký đi: “Đi, chúng ta tìm một nơi ít người, tối nay chúng ta sẽ bắt đầu hoạt động đầu tiên của câu lạc bộ.”