Mười một giờ ba mươi tư phút tối, Trần Ca nhận được cuộc gọi từ đội trưởng Nhan khi đang ngồi trong xe cảnh sát.
“Tình hình không được tốt, bên kia rất cảnh giác, dường như đã phát hiện ra chúng tôi.” Sau đó đội trưởng Nhan gửi một tấm ảnh cho Trần Ca: “Sau khi điều tra viên của chúng tôi vào thang máy thì thấy một chiếc điện thoại di động bị ném trong đó, trên màn hình có một đoạn tin nhắn đang được chỉnh sửa.”
Chính là điện thoại di động của Tiểu Cố, có một đoạn tin nhắn rất lạ trong khung nhập của Wechat:
[Cha đã giết chúng tôi, để chúng tôi ở cầu thang.]
[Anh trai nằm sau lưng tôi.]
[Em trai nằm trước mặt tôi.]
[Anh có thể tìm thấy chúng tôi không?]
“Ý gì đây?” Trần Ca có hơi nghi hoặc sau khi thấy tin nhắn trên điện thoại di động của Tiểu Cố, không hiểu hàm ý của câu này lắm.
“Tôi nghi ngờ những kẻ điên đó đã phát hiện ra chúng tôi nên mới cố tình để lại đoạn tin nhắn như vậy trong thang máy.”
“Mọi người đã vào tòa nhà số ba rồi sao?” Trước đó Trần Ca đã nhắc nhở đội trưởng Nhan, căn dặn họ không được đánh rắn động cỏ.
“Cả hai tổ hành động đều mặc quần áo bình thường còn chưa vào khu chung cư Phương Hoa Uyển, xe đậu ở đầu đường cách khu chung cư một trăm năm mươi mét, trong xe có chuyên gia đợi lệnh.”
“Vậy thì làm thế nào có thể bị phát hiện? Chẳng lẽ điều tra viên của mọi người có vấn đề?”
“Không thể nào, người vào toà nhà số ba điều tra là một tay lão luyện của chúng tôi, có bảy năm kinh nghiệm điều tra tội phạm, đã từng hỗ trợ chúng tôi giải quyết nhiều vụ trọng án.” Đội trưởng Nhan không nghĩ rằng người của mình sẽ có vấn đề: “Vả lại ông ấy nhìn thấy chiếc điện thoại di động này khi thang máy vừa mở, để bố trí chiếc điện thoại di động này mà không bị ai nhìn thấy thì phải mất ít nhất ba phút. Mà trong khoảng ba phút này, điều tra viên của chúng tôi còn chưa vào khu chung cư Phương Hoa Uyển.”
“Cháu hiểu ý của chú, cũng có thể nói là nghi phạm đã bố trí sẵn điện thoại di động này trước khi mọi người đến.” Trần Ca nghĩ thông suốt vấn đề này thì sắc mặt lập tức thay đổi: “Điều tra viên tìm thấy điện thoại di động bây giờ đang ở đâu?”
“Ông ấy vẫn ở trong tòa nhà số ba, tấm ảnh là do ông ấy gửi về.”
“Chết rồi! Mọi người nhanh chóng gọi ông ấy quay lại đi!” Trong lòng Trần Ca biết rất rõ mục đích của Hiệp hội kể chuyện lạ dùng Tiểu Cố làm mồi nhử là để đối phó với anh! Điện thoại di động với tin nhắn kỳ lạ chắc là được chuẩn bị cho anh!
Sau khi tiếp xúc với rất nhiều ma quỷ, Trần Ca đã tìm ra một số quy tắc, bao gồm cả áo đỏ, hầu hết các ma quỷ đều cần một cầu nối để làm hại con người.
Chẳng hạn như anh nhận được bức thư tình của Trương Nhã, phát cuộn băng của Hứa Âm, sử dụng cây bút bi để chơi trò Bút Tiên, v.v.
Người bình thường cần một “món đồ đặc biệt” để làm công tắc mới tiếp xúc được với thế giới khác.
Tin nhắn để lại trên điện thoại di động của Tiểu Cố thật ra là một công tắc, khi nhìn thấy tin nhắn thì tương đương với việc bị một hoặc một vài ma quỷ vô danh nhìn trúng.
“Được.” Đội trưởng Nhan không hỏi lý do cụ thể, sử dụng thiết bị liên lạc nội bộ để truyền lệnh cho điều tra viên tạm thời rút lui nhưng ngoài dự đoán của ông, chỉ mới qua mấy phút đã mất liên lạc với điều tra viên đó!
“Xảy ra chuyện rồi sao?” Đội trưởng Nhan không cúp điện thoại, Trần Ca ở bên đây nghe rất rõ: “Khoảng ba, bốn phút nữa cháu mới đến nơi, mọi người tuyệt đối không được phái ai vào đó nữa!”
Mấy cảnh sát đang thảo luận các chiến lược đối phó bên kia điện thoại di động, sau mười mấy giây, Trần Ca nghe thấy tiếng mở cửa xe trong điện thoại giống như có ai đó tìm đội trưởng Nhan.
Sau khi hai bên nói chuyện, đội trưởng Nhan để cậu ta ở trong xe, sau đó nhấc điện thoại di động lên nói với Trần Ca: “Học trò của điều tra viên đó tìm tôi, thầy của cậu ta đã gửi Wechat cho cậu ta.”
“Không phải khi nãy chú liên lạc với điều tra viên đó mà ông ấy không trả lời chú sao?” Trần Ca càng thêm nghi ngờ: “Điều tra viên đó đã gửi gì cho học trò của ông ấy vậy?”
“Chỉ có ba chữ - có đó không?”
“Có đó không?”
“Tin nhắn này chắc chắn không phải điều tra viên của chúng tôi gửi.” Giọng nói của đội trưởng Nhan trở nên nghiêm túc: “Một điều tra viên có kinh nghiệm tuyệt đối không gửi tin nhắn vô nghĩa cho học trò của mình trong suốt quá trình làm nhiệm vụ. Nếu ông ấy cần bất cứ điều gì hoặc gặp nguy hiểm, điều đầu tiên nghĩ đến phải là tổng chỉ huy tại hiện trường.”
“Xem ra điều tra viên đó có thể đã lành ít dữ nhiều.” Trần Ca không nói câu này ra khỏi miệng, anh chỉ nghĩ trong lòng.
“Bất kể ông ấy có bị giết hại hay không, chúng tôi đều phải lên kế hoạch cho điều tồi tệ nhất.” Điều tra viên đang gặp nguy hiểm, trong trường hợp này đội trưởng Nhan sẽ không ở yên bên ngoài khu chung cư: “Thông báo cho tổ một và tổ hai, lập tức hành động! Vào tòa nhà số ba!”
“Đội trưởng Nhan, đừng manh động! Bệnh nhân tâm thần trong tòa nhà rất nguy hiểm!”
“Tình hình đã thay đổi, bây giờ chỉ có thể sử dụng kế hoạch khác, cậu đưa điện thoại lão Ngô để anh ta lái xe đến chỗ tôi trước, tập hợp ở chỗ tôi.”
Mạng người là quan trọng nhất, Trần Ca biết không thể thuyết phục được đội trưởng Nhan, chỉ có thể nhượng bộ: “Người khác thì không sao, chú cẩn thận đừng để người cảnh sát nhận được tin nhắn đó vào tòa nhà, có thể ông ấy đã bị nhìn trúng.”
Điều tra viên nhìn thấy tin nhắn đang được chỉnh sửa trong điện thoại di động của Tiểu Cố, sau đó đã xảy ra chuyện.
Sau khi xảy ra chuyện thì lập tức gửi tin nhắn cho học trò, Trần Ca mơ hồ cảm thấy trong đây có vấn đề.
Anh lại liên tưởng đến câu đầu tiên mà Tiểu Cố mở miệng nói khi gọi cho anh, hình như có liên quan đến lão Vương.
Suy luận lại từ đầu lần nữa, Tiểu Cố đã xác định đến làm việc trong ngôi nhà ma, xác suất ban đêm chạy đến khu chung cư Phương Hoa Uyển là không cao, vậy tại sao cậu ta lại xuất hiện trong tòa nhà số ba?
“Tiểu Cố gặp nguy hiểm rất có thể là do lão Vương đã gửi tin nhắn cho cậu ta!”
Trần Ca còn muốn nói thêm điều gì đó với đội trưởng Nhan nhưng đội trưởng Nhan bắt đầu triển khai kế hoạch nên đã ngắt điện thoại.
Ba phút sau, Trần Ca đến khu chung cư Phương Hoa Uyển.
“Đã tìm thấy điều tra viên bị mất tích kia chưa?”
“Đã tìm thấy ở chỗ quẹo cầu thang trên tầng hai, cơ thể không có vết thương nhưng rơi vào trạng thái hôn mê, theo như lời nói của các nhân viên tại hiện trường, đồng tử của ông ấy bị giãn ra, sắc mặt rất tệ.” Đội trưởng Nhan đứng cạnh xe, cầm thiết bị liên lạc nội bộ trong tay, cau mày: “Điều tôi thắc mắc bây giờ là hung thủ làm thế nào để một người trưởng thành có sức chiến đấu, thân thể cường tráng rơi vào trạng thái hôn mê chỉ trong mấy phút ngắn ngủi.”
Khi hai người đang nói chuyện, điều tra viên đó được khiêng ra ngoài, có chuyên gia đang chăm sóc ông ta.
Trần Ca liếc nhìn trang phục của điều tra viên, hoàn toàn là một người bình thường, miễn là không vén áo khoác lên sẽ không thể tìm thấy máy bộ đàm của cảnh sát, không thể phát hiện thân phận của ông ta.
“Chắc là Hiệp hội kể chuyện lạ coi người mặc thường phục này là một người qua đường vô tình sập bẫy, họ coi mạng sống như cỏ rác, ngay cả với những người vô tội cũng sẽ không chút lưu tình nhưng lần này coi như họ đã đá vào tấm sắt.”
Lần đầu tiên Trần Ca lên tầng hai mươi bốn, Chu Tú đã từng yêu cầu sự giúp đỡ từ Hiệp hội kể chuyện lạ, hy vọng Hiệp hội kể chuyện lạ có thể giúp hắn ta thoát khỏi sự truy nã của cảnh sát nhưng Hiệp hội kể chuyện lạ đã từ chối hắn.”
Chi tiết nhỏ này đã chứng minh một điều, Hiệp hội kể chuyện lạ không dám đối đầu với cảnh sát, họ giống như những con chuột sống trong bóng tối của thành phố này, tạo ra rác thải, cắn xé thịt thối nhưng lại không bao giờ dám ra ngoài sáng.
“Đội trưởng Nhan, người của chú có tìm thấy điện thoại di động trong thang máy không?” Trần Ca lại hỏi một vấn đề quan trọng khác, tin nhắn chưa được chỉnh sửa trong điện thoại di động của Tiểu Cố là một cái bẫy mà Hiệp hội kể chuyện lạ cố tình bỏ lại, sau khi xem xong rất có thể sẽ kích hoạt điều chẳng lành.
“Đã được tổ một tìm thấy và bỏ vào túi bằng chứng rồi.”
Đội trưởng Nhan không ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc nhưng Trần Ca thì khác, đây là chuyện liên quan đến mấy mạng người, anh không dám làm chậm trễ thời gian: “Đội trưởng Nhan, cháu mới thực sự là người mà đám người bệnh tâm thần muốn đối phó, cháu không thể trốn tránh chuyện này.”
Anh vừa nói vừa đi về phía khu chung cư Phương Hoa Uyển.
“Cậu đợi chút.” Nếu là một nạn nhân khác, đội trưởng Nhan chắc chắn sẽ ngăn cản đối phương nhưng Trần Ca thì khác.
Ông lấy một chiếc máy bộ đàm từ trong xe nhét cho Trần Ca: “Biết dùng không?”
“Biết, trước đây ngôi nhà ma của cháu có rất nhiều nhân viên, mỗi người có một cái.”
“Vậy được rồi.” Đội trưởng Nhan vẫn không yên tâm lắm, vẫy vẫy tay với lão Ngô lái xe: “Hai người đi vào cùng nhau, có người trông chừng cũng tốt.”
Trần Ca không từ chối lòng tốt của đội trưởng Nhan, anh và lão Ngô đi vào khu chung cư Phương Hoa Uyển cùng nhau.
Để ngăn sự hoảng loạn không cần thiết, đội trưởng Nhan đã không thông báo cho cư dân trong tòa nhà, tòa nhà số ba vẫn yên tĩnh đáng sợ như cũ.
Ánh đèn lờ mờ phản chiếu lên bức tường mờ nhạt, Trần Ca và lão Ngô đi đến bên cạnh thang máy.
“Đội trưởng Nhan bảo chúng ta đi theo sau tổ hai, bây giờ chúng ta lên tầng năm.” Lão Ngô vừa xác nhận vị trí của hai tổ hành động thông qua máy bộ đàm: “Đợi lát nữa cậu ở đằng sau tôi, đừng chạy lung tung.”
Để nạn nhân tham gia vào việc bắt giữ, tình huống như vậy hiếm khi xảy ra nhưng sau khi nhớ đến một loạt những chuyện xảy ra với Trần Ca, lão Ngô đã thoải mái hơn.
Người đàn ông bên cạnh đã lấp đầy hàng hồ sơ trọng án trên tủ hồ sơ chỉ trong ba tuần.
Nghĩ đến đây, lão Ngô bước một bước sang bên cạnh, giữ khoảng cách hai mét với Trần Ca.
“Lão Ngô, chúng ta hãy tìm tổ một trước! Chiếc điện thoại di động đó có vấn đề, bây giờ tổ một đang trong tình cảnh rất nguy hiểm!” Giọng nói của Trần Ca gấp gáp, càng kéo dài thời gian, tổ một càng có khả năng gặp nguy hiểm.
“Không được, đội trưởng Nhan đã dặn để cậu đi theo tổ hai.”
“Đi xem một chút, nếu tổ một không có chuyện gì thì chúng ta sẽ đi gặp tổ hai.”
“Được rồi.” Lão Ngô do dự một lúc lâu mới vào thang máy với Trần Ca, nhấn nút lên tầng tám: “Tổ một và tổ hai chia nhau chịu trách nhiệm hai bên trái và phải của cầu thang, tiến độ của tổ một tương đối nhanh nên khả năng tổ một gặp phải nguy hiểm cũng lớn hơn tổ hai.”
“Không sao đâu.” Trần Ca trả lời thản nhiên, anh nhìn con số trên màn hình thay đổi từng chút một, ánh mắt dừng lại ở con số bị nhiều thêm - 24.
Hai người nhanh chóng đi đến tầng tám, lúc này tổ một đã lên đến tầng chín, họ lục soát từng tầng một, tiến độ rất nhanh.
Lão Ngô đã liên lạc với tổ trưởng tổ một trong bộ đàm, hai người họ đi vào lối thoát hiểm bên cạnh lên tầng chín.
Đứng ở lối vào hành lang đợi một lúc, tổ trưởng tổ một và hai người đi theo chạy ra từ hành lang: “Sao anh lại dẫn theo anh ta vào đây?”
Tổ trưởng tổ một có thân hình vạm vỡ, khi Trần Ca bị thẩm vấn tại Chi cục thành phố, người này đã ngồi đối diện bên kia bàn, đội trưởng Nhan từng gọi tên anh ta một lần, hình như là Lý Chính.
“Là đội trưởng Nhan dặn, tôi chỉ làm theo mệnh lệnh thôi.” Lão Ngô nhìn hai người bên cạnh Lý Chính: “Sao tổ một các cậu chỉ còn lại ba người vậy?”
“Tôi để Tiểu Giả và A Thành ở lối đi của toà nhà để tiếp ứng, đề phòng hung thủ nhân cơ hội trốn thoát khi chúng tôi vào từng tầng lục soát.” Lý Chính nhìn hành lang của toà nhà: “Các anh không gặp họ sao?”
Nghe anh ta nói vậy, Trần Ca đột nhiên có linh cảm xấu: “Có phải điện thoại di động mọi người nhặt được trong thang máy đang nằm trên người họ không?”
“Đúng rồi, sao vậy?” Lý Chính cũng đã ngưỡng mộ Trần Ca rất lâu, dường như anh ta nhớ ra chuyện gì đó, cau mày, cầm đèn pin hét lên ở hành lang tối đen: “Tiểu Giả! A Thành!”
Giọng nói vang vọng trên hành lang, không lâu sau bộ đàm của Lý Chính có người trả lời: “Anh Chính, không biết Tiểu Giả đã xảy ra chuyện gì mà cứ chạy lên lầu! Bây giờ chúng tôi đang ở tầng mười bốn, tôi mới bắt được cậu ta... Tiểu Giả! Cậu muốn làm gì vậy? Cậu điên rồi!”
Âm thanh trong bộ đàm đột nhiên trở nên lộn xộn, sau đó nghe thấy âm thanh của vật nặng rơi xuống.
“A Thành?” Lý Chính cầm bộ đàm, hét lên với phía sau anh ta rồi dẫn theo tổ viên còn lại trong tổ chạy lên lầu.
Trần Ca và lão Ngô cũng vội vã chạy lên, mấy người họ chạy như điên lên tầng mười bốn, A Thành đang nằm trên mặt đất che mặt lại, máu rỉ ra từ kẽ ngón tay.
“Lão Ngô! Hai người đưa A Thành xuống ngay lập tức.”
“Anh Chính, tôi không sao, anh nhanh đi tìm Tiểu Giả, cậu ta giống như bị trúng tà!”
Lý Chính kéo tay A Thành ra nhìn, má cậu ta bị cắn nát, mu bàn tay cũng bị cắn một cái.
“Có phải điện thoại di động kia đang trên người Tiểu Giả không?” Cảm xúc của Trần Ca khá ổn định trong tất cả mọi người: “Hai người các cậu đã đọc tin nhắn trên điện thoại di động đúng không?”
“Tôi không đọc nó, Tiểu Giả có liếc nhìn hai lần khi đặt điện thoại vào túi bằng chứng.” A Thành thành thật trả lời.
“Quả nhiên có liên quan đến tin nhắn đó.” Trần Ca nhớ lại nội dung của tin nhắn, rất kỳ lạ, trong lòng anh nhớ lại: “Cha đã giết chúng tôi, để chúng tôi ở cầu thang, hai câu đầu tiên của tin nhắn đang ám chỉ cầu thang, nhưng anh trai em trai ở vế sau có nghĩa là gì? Và cuối cùng tại sao phải tìm họ?”
Khi Trần Ca đang suy nghĩ, Lý Chính đã dẫn theo người vội vã chạy lên tầng mười lăm.
“Lão Ngô, anh ở đây trông chừng Tiểu Giả, tôi đi lên xem sao.” Trần Ca không cho lão Ngô có cơ hội để nói chuyện, trực tiếp chạy lên.
“Điều tra viên đầu tiên nhìn thấy tin nhắn thì bị hôn mê, người thứ hai nhìn thấy tin nhắn là Tiểu Giả thì như bị điên, tại sao các triệu chứng lại khác nhau?”
Nhóm Lý Chính không dám tách ra, lại sợ bỏ lỡ tầng có Tiểu Giả nên chỉ có thể chạy lên cầu thang đuổi theo, Trần Ca không lo lắng điều này, sau khi anh chạy lên tầng mười lăm thì đi đến bên cạnh thang máy.
Sau khi đợi cửa thang máy mở, anh nhấn nút tầng hai mươi ba, anh sẽ đến tầng hai mươi ba nguy hiểm nhất xem một chút, dù sao Tiểu Cố đã từng nhắc đến tầng này trong điện thoại.
“Hy vọng Tiểu Cố không sao.”
Cửa thang máy từ từ đóng lại, ngón tay của Trần Ca đặt ở nút công tắc của máy cát-sét mini.
Nếu chỉ có mình anh đến đây, thực sự có khả năng bị dính bẫy khi phải đối mặt với các thủ đoạn không lường trước được của Hiệp hội kể chuyện lạ. Nhưng tiếc là lần này, anh đến đây với cảnh sát, đã chiếm được ưu thế về nhân số.
Các con số trên màn hình hiển thị liên tục thay đổi, khi thang máy lên đến tầng hai mươi mốt, điện thoại di động của Trần Ca đột nhiên rung một cái.
Anh vuốt màn hình, không ngờ là tin nhắn được gửi từ điện thoại di động của Tiểu Cố.
[Có đó không?]
Vừa nhìn thấy tin nhắn, Trần Ca đã trả lời cậu ta một câu.
[Nói vị trí đi, bây giờ tôi sẽ đi tìm cậu.]