Các nhân viên trong nhà ma đều rất bận rộn, một số đang xáo trộn ký ức, một số đang hấp thu những lời nguyền rủa, còn một số thì đang dựng cảnh để chuẩn bị cho công việc hôm nay.
“Những người sống được đưa ra khỏi Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa này thực sự là một rắc rối lớn, cho dù là báo cảnh sát hay đưa đến bệnh viện, nếu không được xử lý tốt, có thể sẽ bị cảnh sát nhắm tới.” Trần Ca suy nghĩ một lúc, tự mình xây dựng cốt truyện, và dệt nên những ký ức mới cho từng người một.
Trong số tất cả những người đang sống, chỉ có hai người là ngoại lệ.
Một người là nhân viên của nhà ma Trương Kính Tửu, còn người kia là Tả Hàn.
Khi phải đối mặt với nguy cơ sinh tử, Trương Kính Tửu đã kiên quyết chọn cách nhắc nhở Trần Ca, đây quả là một tình bạn không màng sống chết.
Còn Tả Hàn thì đã giúp đỡ Trần Ca rất nhiều trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, cậu ta và Trần Ca đã hợp tác với nhau và thu được những thông tin quan trọng.
Vì không muốn làm hai người lúng túng, Trần Ca để họ tự đưa ra quyết định.
Cuối cùng, cả Tả Hàn và Trương Kính Tửu đều lựa chọn cách lưu giữ ký ức, và Tả Hàn thậm chí còn bày tỏ ý định xin vào làm việc trong nhà ma.
Thực hành là cuộc phỏng vấn tốt nhất, Tả Hàn chắc chắn là một thiên tài hiếm có, nhưng vì cậu ta là một thiên tài cho nên Trần Ca không muốn lãng phí tài năng của cậu ta.
Cả hai bàn bạc một lúc, cuối cùng Tả Hàn vẫn trở thành nhân viên bán thời gian của nhà ma, còn thời gian còn lại cậu ta vẫn sẽ tập trung vào lĩnh vực pháp y.
Vì tiếng nói của người đã khuất, để bảo vệ quyền lợi của người còn sống, và kinh nghiệm đặc biệt sẽ khiến Tả Hàn trở thành bác sĩ pháp y giỏi nhất.
Trần Ca bảo Trương Kính Tửu và Tả Hàn tổ chức lại những người còn sống khác, còn anh thì đi mượn xe buýt dùng để đưa đón du khách của Khu vui chơi Thế Kỷ Mới, chuẩn bị đưa tất cả bọn họ về thành phố Tân Hải.
Những người mất tích nhiều năm đã trở lại nhân gian, không biết người nhà bọn họ có còn ở đó không, và cuộc sống trong quá khứ của họ có thể tiếp tục nữa hay không.
Nhưng đây cũng không phải là điều mà nên Trần Ca lo lắng, anh đã giải cứu tất cả những người đó ra khỏi địa ngục đã là rất giỏi rồi.
Khi người sống được đưa lên xe buýt, Trần Ca tranh thủ lấy chiếc điện thoại di động màu đen trong túi ra, kể từ khi trở về hiện thực, chiếc điện thoại đã được sửa chữa này cứ rung liên tục.
Vuốt màn hình, Trần Ca nhìn tin nhắn chưa đọc trên điện thoại màu đen: “Cảnh tượng này quen thuộc quá!”
Sau khi đã biết hết sự thật, cảm xúc của Trần Ca khi nhìn những tin nhắn này khác hẳn lúc trước, anh đưa tay ra và bấm vào màn hình.
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ tập luyện bốn sao: Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa!]
[Bạn đã thành công sống sót cho đến sáng và mở khóa một cảnh bốn sao hoàn toàn mới: Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa!]
[Tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ đạt 95%, và nhận được phần thưởng nhiệm vụ ẩn: Tầng 19 dưới lòng đất của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.]
[Tầng mười chín dưới lòng đất của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa (tòa nhà đặc biệt): Lời nguyền, lệ quỷ, ác mộng, càng đi xuống càng nguy hiểm, khi quay đầu nhìn lại, bạn sẽ phát hiện mình không thể quay lại được nữa.]
Nhìn thấy phần thưởng nhiệm vụ đầu tiên, Trần Ca hít sâu một hơi: “Tầng mười chín của bệnh viện này sẽ không dẫn thẳng đến vực sâu của thành phố máu chứ? Nhưng chắc sẽ không ai có thể đi đến được tầng mười chín đâu nhỉ?”
[Tìm cha mẹ thành công, một khi hoàn thành nhiệm vụ tùy chọn, bạn có cơ hội chữa lành linh hồn (đã được sử dụng).]
[Cứu rỗi thành công bệnh nhân số 1 và hoàn thành nhiệm vụ tùy chọn thứ hai, có được một cơ thể và linh hồn hoàn chỉnh (đã được sử dụng).]
[Thành công giết chết Viện trưởng, hoàn thành nhiệm vụ tùy chọn thứ ba, có được cảnh Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa phía sau cánh cửa (đã được sử dụng).]
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã có được ba cảnh kinh dị bốn sao cùng lúc! Nhà ma sẽ chính thức được nâng cấp thành Thành phố Ác Mộng sau khi việc xây dựng thêm Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa được hoàn thành!]
[Thành phố Ác Mộng: Đây là một thành phố được xây dựng trên bờ vực của cơn ác mộng, kết nối trái tim con người và hiện thực, đồng thời ẩn chứa sự tuyệt vọng và cứu rỗi.]
Sau khi đọc phần thưởng nhiệm vụ, Trần Ca không tắt điện thoại màu đen, mà tiếp tục mở mục khác.
Cột số nhân viên của nhà ma đã có thêm rất nhiều tên của lệ quỷ, sau khi trải qua nhiệm vụ Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, phần lớn lệ quỷ đều đã coi nhà ma như là nhà của mình.
Ngoài ra, Trần Ca cũng nhìn vào thanh nhiệm vụ, tất cả các nhiệm vụ cấp thấp đều đã trống không, và trên toàn bộ thanh nhiệm vụ chỉ còn lại một nhiệm vụ màu đỏ như máu.
Anh đưa tay chạm vào nó, màn hình điện thoại đen kịt vốn không có dấu hiệu gì đột nhiên chuyển sang màu đỏ như máu.
[Nhiệm vụ năm sao cuối cùng: Thành phố Ác Mộng đã được kích hoạt, nhiệm vụ này không có thời hạn, bạn sẽ không ngừng được nhận thưởng theo giai đoạn, cho đến khi màn sương đen biến mất, nhiệm vụ mới tính là kết thúc.]
Liếc mắt nhìn qua màn hình, Trần Ca phát hiện ra rằng nhiệm vụ cuối cùng mà anh phải thực hiện không có hai từ là tập luyện, nhiệm vụ này mới là mục đích thực sự của lòng tốt.
Hiện tại Trần Ca đã không còn quan tâm đến những nhiệm vụ này nữa, anh lục tung điện thoại di động và cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình muốn trong danh bạ.
Trước đây danh bạ của điện thoại màu đen không thể mở được, sau khi được lòng tốt sửa chữa, trong danh bạ chỉ có thêm một số điện thoại, đây hẳn là dãy số đặc biệt nhất đối với lòng tốt.
“Cậu đã cứu rỗi rất nhiều linh hồn tuyệt vọng trong thành phố máu, tôi không thể vĩ đại được như cậu, tôi chỉ có thể cố gắng cứu rỗi cậu thôi.” Trần Ca nhớ kỹ dãy số: “Tôi sẽ nhớ kỹ chấp niệm của cậu đối với gia đình, chừng nào tôi còn sống, chấp niệm của cậu sẽ không bao giờ biến mất.”
Cất điện thoại đi, Trần Ca đi đến nhìn cha mẹ mình, bọn họ vẫn chưa tỉnh lại, nhưng tình trạng của họ đã khá hơn rất nhiều.
Tạm thời để La Nhược Vũ chăm sóc cha mẹ mình, sau khi nhắc nhở nhân viên thêm vài chuyện nữa thì Trần Ca xách ba lô lên và đi lên xe buýt.
Bề ngoài, nhìn như Trương Kính Tửu đang lái xe, nhưng thực ra là Đường Tuấn, người có nhiều kinh nghiệm lái xe mới đang lái xe.
Bởi vì một xe chở toàn người mất tích, không thể đi vào đường lớn, cho nên khi đám người Trần Ca đến Tân Hải thì trời đã xế chiều.
Anh gọi Trương Ức ra một lần nữa và sửa đổi một số ký ức của hành khách sau đó yêu cầu các nhân viên đích thân hộ tống bọn họ đi.
“Chuyện có thể giúp thì tôi đã giúp, cũng coi như là tận nghĩa lắm rồi.” Trần Ca vỗ vai Trương Kính Tửu: “Kính Tửu, lần này anh đã chịu khổ rồi, tương lai anh sẽ là quản lý của nhà ma Tân Hải, anh sẽ là người có tiếng nói ở đấy.”
Trần Ca trực tiếp lái xe buýt đến Học viện Ác Mộng, sau khi để lại một vài ma quỷ để giúp đỡ cho Trương Kính Tửu, anh lại vội vã chạy đến phân cục thành phố Tân Hải, đưa cho cảnh sát một số manh mối về Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, nhân tiện hỏi thăm tiến độ điều tra của cảnh sát.
Sau khi biết được hướng điều tra của cảnh sát không hề liên quan đến mình, Trần Ca vẫn muốn giúp đỡ cảnh sát Tân Hải, nhưng mà khi anh đứng ở trong Sở cảnh sát và cắm sạc cho cái điện thoại đã hết pin đến sập nguồn từ lâu của mình thì mới phát hiện ra rằng khoảng thời gian khi anh vắng mặt, anh đã nhận được rất nhiều tin nhắn.
Trong số đó có Giám đốc La, Lý Chính, còn cả Từ Uyển và những nhân viên nhà ma khác.
Sau khi nhấp vào tin nhắn, trái tim của Trần Ca có hơi dâng lên một chút.
Vào buổi sáng, khi Từ Uyển và những người khác đến nhà ma, nhìn thấy cha mẹ của Trần Ca đang nằm bất tỉnh trong phòng nghỉ của nhân viên, các nhân viên đã ngay lập tức liên lạc với Giám đốc La và trực tiếp đưa cha mẹ Trần Ca đến bệnh viện tốt nhất ở Hàm Giang.
Biết người mất tích bấy lâu nay đột nhiên trở về, Lý Tam Bảo, người phụ trách những vụ án mất tích, cùng đội trưởng Nhan của phân cục thành phố đều vô cùng hoảng hốt.
Một số xe cảnh sát đã chặn lối vào khu vui chơi vào sáng sớm khiến du khách hoảng sợ.
Thực ra bản thân vấn đề cũng không có gì, nhưng mấu chốt ở đây là hai vợ chồng này chính là cha mẹ của Trần Ca.
Cảnh sát Hàm Giang chỉ cần nghĩ đến việc Trần Ca đã tự mình mở ra hai phòng lưu trữ hồ sơ giết người để tìm cha mẹ của mình, bọn họ lập tức hoảng sợ, trong tiềm thức họ nghĩ rằng sẽ có chuyện lớn xảy ra, loại phản ứng căng thẳng này được một cảnh sát điều tra tâm lý tội phạm gọi là hiệu ứng Trần Ca.
Xe cảnh sát mở đường, cảnh sát hình sự bảo vệ, người không biết còn tưởng rằng người nằm trên xe cứu thương là tội phạm truy nã hạng A gì đó.
Từ sáng đến tối, cha mẹ của Trần Ca cuối cùng cũng tỉnh dậy sau cơn mê, mọi người đều đang gọi điện để liên lạc với Trần Ca nhưng điện thoại di động của Trần Ca đã sớ sập nguồn vì hết pin, cho nên đến giờ anh mới biết được thông tin này.
Sau khi chào mấy cảnh sát trong phân cục thành phố Tân Hải, Trần Ca vội vã trở về Hàm Giang, anh trực tiếp yêu cầu tài xế taxi chở đến bệnh viện.
Đã hơn mười giờ tối nhưng tầng hai của bệnh viện nhân dân Hàm Giang vẫn chật cứng người.
Một phần là cảnh sát, một phần là những nhân viên trong khu vui chơi và nhà ma, hai bên chia nhau đứng ở hai phía của hành lang, đều mặc đồng phục gọn gàng, trông có vẻ khí thế.
“Ông chủ đến rồi!”
“Ông chủ! Ở đây!”
“Trần Ca! Sao bây giờ cậu mới tới?”
Đi qua đám đông, Trần Ca dừng lại ở cửa phòng bệnh, anh nắm lấy tay nắm cửa, có chút không dám đẩy cửa đi vào.
Anh chưa bao giờ do dự nhiều như vậy khi chiến đấu với áo đỏ ở thế giới sau cánh cửa.
Hít sâu một hơi, Trần Ca từ từ mở cửa ra.
Khi Trần Ca nhìn thấy cặp vợ chồng đang mặc quần áo bệnh nhân nằm trên giường bệnh, mắt anh lập tức đỏ hoe, một niềm vui và tủi thân khó nói thành lời tràn ngập trong lòng anh.
Môi anh mấp máy nhưng không nói được lời nào, dường như chỉ cần anh mở miệng, nước mắt sẽ trực tiếp rơi xuống.
“Trần Ca, có chuyện gì vậy? Mới có một tối không gặp, sao con đã bày ra một trận chiến lớn như vậy rồi?" Trần Tiêu từ trên giường bệnh ngồi dậy, ông tùy tiện bước đến bên cạnh Trần Ca như thường lệ, một tay móc qua cổ Trần Ca, sau đó dùng tay còn lại đóng cửa phòng bệnh.
“Một tối không gặp?” Trần Ca nhìn người cha bên cạnh mình: “Hai người không nhớ gì sao?”
“Ba mẹ chỉ nhớ rằng tối qua chúng ta đã cãi nhau bởi vì chuyện của nhà ma, con nói rằng con không muốn thừa kế nhà ma và muốn làm việc ở một thành phố lớn như Tân Hải.” Trần Tiêu nhẹ nhàng nói, ông ấy đã cố gắng hết sức để giả vờ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đỏ hoe của ông ấy đã phơi bày ra nhiều điều.
Mẹ của Trần Ca cũng đi tới, bà không nói gì, chỉ ôm chặt lấy Trần Ca, không muốn buông ra.
Bọn họ chỉ đang giả vờ mất trí nhớ, nỗi đau mà họ phải chịu đựng trong mấy năm này đã ngoài sức tưởng tượng của người thường, nhưng họ không muốn mang đến áp lực cho con cái nữa chứ đừng nói đến việc để con cái san sẻ nỗi đau cùng với họ.
Bọn họ không làm gì sai cả, nhưng ánh mắt nhìn Trần Ca lại đầy xót xa và tội lỗi.
Những người biết rõ tất cả mọi chuyện như bọn họ biết rõ ràng rằng Trần Ca đã phải trải qua bao nhiêu nỗi tuyệt vọng và đau đớn để cứu bọn họ ra.
Một người bình thường gần như không thể cứu được người khỏi một Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa với nhiều hung thần như vậy, nhưng Trần Ca đã làm được điều đó!
Trần Tiêu vẫn còn có thể nói chuyện bình thường nhưng mẹ của Trần Ca thì đã không thể kiềm chế được cảm xúc của mình.
“Những ngày đau khổ đã qua rồi mà, à đúng rồi, ba mẹ vẫn chưa đến thăm nhà ma của hiện tại đúng không? Trong thời gian hai người ngủ, con đã cải tạo cả bên trong và bên ngoài nhà ma, bây giờ nhà ma của chúng ta đã là nhà ma tốt nhất trong nước rồi, con còn mở cả chi nhánh ở Tân Hải nữa.” Trần Ca cố chuyển đề tài, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, trông như một đứa trẻ.
“Nhà ma của chúng ta mà còn có thể trở thành nhà ma ám hàng đầu Trung Quốc sao?” Trần Tiêu tận hưởng niềm hạnh phúc đoàn tụ, ông cũng không quan tâm là cụ thể Trần Ca đang nói những gì.
“Vâng, hiện tại chúng ta về nhà, chờ đến khi ba mẹ bước vào nhà ma, hai người chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên.”
Bác sĩ đã kiểm tra, sức khỏe của cha mẹ của Trần Ca tốt và họ đã rời viện vào đêm hôm đó.
Sau khi cảm ơn mọi người vì đã đến thăm, một nhà ba người lên taxi đi về nhà.
Dọc đường đi bọn họ đã nói chuyện rất nhiều, và cuối cùng Trần Ca cũng tìm ra nguyên nhân sâu xa khiến cha mẹ anh mất tích.
Ngoài việc lợi dụng máu thịt của lòng tốt để tác động đến thành phố máu, Viện trưởng còn bắt đầu bí mật nguyền rủa Trần Ca thông qua mối liên hệ giữa cái bóng và Trần Ca, tình hình lúc đó đã vô cùng nguy cấp.
Bất kể là thành phố máu hay là Trần Ca trong thực tế đều đã bị ảnh hưởng.
Nếu tiếp tục, cả lòng tốt và ác niệm của Trần Ca đều sẽ gặp vấn đề lớn, bọn họ cũng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể bắt tay với Trần Kiêu trong thành phố máu để phản công.
Khi trở lại nhà ma đã là hơn mười một giờ tối.
Trong khu vui chơi không có một ai, trời tối om, rất vắng vẻ.
Nhìn thấy nhà ma cũng không có nhiều thay đổi, cha của Trần Ca hạ thấp tâm lý mong đợi, nhưng ông cũng không nói bất cứ điều gì.
Nhưng Trần Ca là ai chứ, anh đi theo bác sĩ Cao cũng không học được gì nhiều, chỉ riêng việc suy đoán lòng người là học được rất nhiều, chỉ cần thông qua biểu cảm, anh đã đoán được suy nghĩ của Trần Tiêu
“Ba, bên trong nhà ma đã thay đổi rất nhiều.” Trần Ca mở hàng rào bảo vệ và vén rèm che dày lên.
Khi nghe những lời của Trần Ca, mẹ của Trần Ca đã véo vào lưng cha Trần Ca một cái, còn tặng ông thêm một cái lườm.
Cha của Trần Ca tỏ vẻ vô tội, ông đi theo Trần Ca vào nhà ma.
“Hầu hết các nhân viên trong nhà ma và cảnh mới đều ở dưới lòng đất.” Trần Ca tháo xích trên cánh cửa gào thét ra, hai tay dùng sức, anh mở cánh cửa dẫn xuống lòng đất ra.
Một cơn gió lạnh thổi ra từ mặt đất, nhiệt độ của nhà ma đột ngột giảm xuống.
“Dưới đất?”
Cả ba người bước xuống bậc thang, và ngay khi vừa xuất hiện, bọn họ đã nghe thấy một âm thanh đồng thanh.
“Chào ông chủ!”
Nhìn thoáng qua, khu phức hợp công trình khổng lồ dưới lòng đất chứa đầy đủ loại chấp niệm, lệ quỷ và áo đỏ!
Có quá nhiều! Cha mẹ của Trần Ca, những người đã quen với những cảnh quay lớn cũng phải đứng im trên bậc thang.
Đây có phải là ngoài cửa không vậy?
Những lệ quỷ trước mặt có học sinh, bác sĩ, giáo viên, dân cờ bạc, người vẽ tranh biếm họa, thậm chí còn có cả đạo diễn.
“Xin chào bác trai, bác gái!”
Cha mẹ của Trần Ca còn chưa kịp phản ứng, các nhân viên đã chào tiếp, Thường Cô ở bên cạnh vừa điều khiển ánh đèn, vừa chỉ huy mọi người.
Nữ quỷ không đầu nhặt cái đầu bởi vì quá xúc động mà bị rơi xuống lên, Trần Ca rất tự nhiên đặt lại cái đầu vào tay nữ quỷ không đầu, anh rất hài lòng với biểu hiện của nhân viên ngày hôm nay, quản lý kinh doanh đang làm rất tốt.
Cảnh tượng trước mắt quá mức gây sốc, khi cha mẹ Trần Ca còn đang trong trạng thái tiêu hóa thông tin thì Trần Ca đã đi đến: “Cha, mẹ, thực ra vẫn còn một điều nữa con muốn nói với hai người, con đã gặp một cô gái rất tốt, có lẽ ngày mai chúng ta có thể đi ăn cùng nhau.”
Trên môi nở nụ cười dịu dàng, Trần Ca quay đầu lại và liếc nhìn cái bóng của mình: “Cô ấy là một cô gái rất tốt, nhưng trước khi gặp cô ấy, con nghĩ hai người vẫn nên chuẩn bị tinh thần trước.”
“Ba mẹ thậm chí còn đã nhìn thấy một cảnh tượng như vậy rồi, còn điều gì có thể khiến ba mẹ ngạc nhiên hơn nữa sao?” Trần Tiêu và mẹ của Trần Ca là Hứa Mộng vẫn đang đứng trên bậc thang, do dự không biết có nên đi xuống không.
“Vậy bây giờ con gọi cô ấy ra ngoài nhé?” Trần Ca thì thầm với cái bóng của mình: “ Trương Nhã, em cũng ra gặp cha mẹ anh một chút đi.”
Cái bóng đen kịt lan ra và bắt đầu lăn tăn, sau đó toàn bộ Khu vui chơi Thế Kỷ Mới bắt đầu rung chuyển, một hơi thở kinh khủng không thể nào che giấu được lặng lẽ nổi lên.