Dòng chữ trên tờ bệnh án chuyển thành chết vào đêm nay, mà không nói rõ là ai sẽ chết vào đêm nay.
“Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa muốn xuống tay với tôi, đây chính là lời nguyền của bọn họ.”
Không cần lộ diện, ẩn mình trong bóng tối, chỉ thông qua những người không liên quan mới có thể hoàn thành việc giết người, Trần Ca lại có một nhận thức mới về Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
Các phương pháp thông thường không thể đối phó với bọn họ, nhất định phải cẩn thận hơn nhiều mới được.
“Không Cười cùng Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa rõ ràng đang muốn ngăn cản mình, tại sao bọn họ lại làm như vậy? Muốn một mình nuốt chửng Minh Thai sao? Khẩu vị này có phải là hơi quá rồi không?”
Trần Ca cất tờ bệnh án đi, sau khi bỏ từ "cậu" đi, tờ bệnh án từ Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có lẽ đã có thể chuyển cho người khác được rồi.
“Có lẽ họ chỉ muốn mình bị nguyền rủa quấn thân và khiến mình trở nên yếu đuối, như vậy thì bọn họ có thể tự tin hoàn thành những kế hoạch của mình phía sau cánh cửa hơn.”
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa xuất hiện vào lúc này để nhắc nhở Trần Ca, đêm nay ngoài việc phải đề phòng Minh Thai, anh còn phải tránh không để Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa nhúng tay vào.
“Còn chưa kịp bước vào cửa mà đã bắt đầu lục đục với nhau, những kẻ sống trong bóng tối của thành phố thật sự là có lòng dạ bẩn thỉu.”
Không từ thủ đoạn, làm mọi thứ có thể, mỗi ngày đều phải chống lại một đối thủ như vậy, Trần Ca cảm thấy bản thân có thể duy trì sự tỉnh táo cho đến bây giờ cũng không dễ dàng gì.
Trần Ca lấy điện thoại di động của người thanh niên và gửi một tin nhắn cho gia đình hắn ta, sau khi nói vị trí của hắn thì mới rời đi.
Anh có một việc rất quan trọng cần phải làm trong tối nay, không thể lãng phí quá nhiều thời gian ở đây được.
Tám giờ tối, Trần Ca bắt taxi đến văn phòng môi giới Cửu Hồng, cả con phố không có lấy một cái đèn, tối đen như mực, vô cùng đáng sợ.
“Hiện tại cũng mới chỉ tám giờ, mọi người ở đây nghỉ ngơi sớm như vậy sao?”
Văn phòng môi giới Cửu Hồng đã đóng cửa, Trần Ca đi bộ về phía chung cư Kim Hoa một mình.
“Khi đến đây vào ban ngày, dường như không có nhiều tờ rơi dán trên các bức tường ở hai bên đường như vậy.” Trần Ca dừng lại và liếc nhìn bức tường, trên tất cả các tờ rơi đều được dán hình mẹ của Hướng Noãn, nói rằng cô ta là một kẻ lừa đảo, còn nói rằng cuộc sống riêng tư của cô ta không đúng đắn, là tình nhân được bao nuôi của ông chủ văn phòng môi giới.
“Những tờ rơi này đều mới được dán lên.” Trần Ca tiện tay xé một tờ, anh phát hiện ra bên dưới tờ rơi đó vẫn còn lưu lại chút nhọn nhọn nơi góc giấy: “Hình như ngày nào cũng có người đến đây dán lên, sau đó sáng sớm đều sẽ bị người nào đó xé đi. Người xé tờ rơi có lẽ chính là mẹ Hướng Noãn, còn người dán tờ rơi có lẽ là một người nào đó sống trong khu chung cư này.”
Bước vào chung cư Kim Hoa, Trần Ca cảm thấy có hơi khó chịu, anh có thể ngửi thấy một mùi thối nhàn nhạt, giống như mùi thối trong phòng của Ứng Đồng, Vu Kiến.
“Những đứa trẻ được chọn khác, chỉ có căn phòng của chúng là có mùi này, nhưng ở chỗ Hướng Noãn đang ở này thì cả khu chung cư đều bị mùi đó thấm đẫm.”
Tình hình rất tồi tệ, chỉ có Trần Ca mới có thể ngửi thấy mùi thối này, mỗi khi anh ấy ngửi thấy mùi thối này thì đều có chuyện không tốt lắm xảy ra.
Đêm nay khu chung cư đặc biệt yên tĩnh, trong hai khu của chung cư Kim Hoa, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một vài ánh đèn của nhà nào đó, còn chung cư Cửu Hồng bên cạnh thì hoàn toàn tối tăm, giống như là tòa nhà dành cho ma ở, không có một người nào vậy.
Trần Ca đứng ở đầu hành lang của khu nhà A gọi điện cho mẹ của Hướng Noãn, chuông reo một lúc thì đối phương mới nhận máy.
“Xin chào, tôi là Trần Ca, tôi có đến thăm nhà vào buổi chiều.” Trần Ca báo tên, anh nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ liên tục phát ra từ chiếc điện thoại, còn cả tiếng đồ vật bị đổ vỡ.
“Xin lỗi, bên phía tôi có xảy ra chút chuyện...” Có chút lo lắng trong giọng nói của người phụ nữ.
“Có cần giúp gì không? Tôi đang ở dưới tầng chung cư cô, tôi đi lên nhé.” Trần Ca không đợi không đợi người phụ nữ đồng ý đã trực tiếp cúp máy, sau khi bước vào hành lang, anh phát hiện mùi thối càng nồng nặc hơn.
Bên ngoài khu chung cư Kim Hoa nhìn trông rất bình thường, nhưng bên trong dường như đã lâu không được dọn dẹp, rác rưởi chất thành đống trên hành lang, các loại quảng cáo được dán đầy trên tường, còn có rất nhiều tờ rơi nhục mạ mẹ của Hướng Noãn.
Trên mỗi tờ rơi đều có hình ảnh mẹ của Hướng Noãn, trên khuôn mặt người phụ nữ trong bức ảnh đen trắng nở nụ cười điềm đạm, trái ngược hoàn toàn với những lời lẽ bẩn thỉu thô tục trên tờ rơi.
Trần Ca nhìn người rất chính xác, sau một thời gian ngắn tiếp xúc, anh cảm thấy mẹ của Hướng Noãn không phải loại người như vậy, đây chính là đang cố ý nhục mạ cô ta.
Không đi thang máy, Trần Ca đi qua những hành lang bẩn thỉu lộn xộn và đến trước cửa phòng 401.
“Cô ổn chứ?”
Đứng ở ngoài cửa, Trần Ca cũng có thể nghe thấy tiếng đập phá đồ đạc trong nhà, một lúc sau, tiếng bước chân vang lên, cửa phòng được mở ra.
Mẹ của Hướng Noãn xách hai túi rác màu đen xuất hiện ở cửa, ngón tay cô ta chảy máu, hình như là bị mảnh vỡ thủy tinh làm rách.
“Hôm nay có lẽ tôi không thể đi xem các phòng với cậu được, Hướng Noãn đột nhiên phát bệnh, bây giờ có uống thuốc cũng không có tác dụng.” Người phụ nữ hoảng sợ, cô ta đặt túi rác ở cửa, nói xong liền chuẩn bị đóng cửa lại , nhưng Trần Ca đã đưa tay ra nắm lấy cửa chống trộm trước.
“Một mình cô không thể giải quyết được.”
Khi cửa phòng được mở ra, Trần Ca ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc, nồng nặc hơn tất cả mùi hôi thối ở nhà của bất kỳ đứa trẻ nào trước đây.
“Rốt cuộc cái mùi này phát ra từ đâu vậy?” Trần Ca đã ngửi thấy mùi thối này từ rất lâu rồi, nhưng mà anh vẫn không thể xác định được nguồn gốc của mùi này ở đâu.
Lúc đầu anh nghi ngờ rằng mùi đó đến từ những đứa trẻ được chọn, nhưng sau khi anh bước vào cửa và giúp bọn trẻ tìm các bộ phận cơ thể bị mất của chúng, mùi thối đó đã biến mất khỏi bọn trẻ.
Cho nên đến bây giờ anh vẫn chưa thể xác định được nguồn gốc của mùi, nhưng anh cảm thấy câu hỏi khiến anh trăn trở bấy lâu nay có thể sẽ có câu trả lời trong tối nay.
Phòng khách lộn xộn, sàn nhà đầy vết nước và rác thải, chiếc ghế sofa vải rẻ tiền đã bị thủng lỗ chỗ, đèn trong nhà bị hỏng, ngăn kéo tủ bị kéo ra ngoài và vứt bừa bãi xuống đất, trên mặt đất còn đầy đồ ăn thừa bị rơi xuống.
Người phụ nữ muốn ngăn Trần Ca lại, nhưng tiếng kêu đau đớn của cậu bé lại vọng ra từ phòng ngủ, cô ta cũng không buồn đoái hoài đến Trần Ca nữa, vội vàng chạy vào phòng ngủ.
“Hướng Noãn, con có chuyện gì vậy? Con có thể nói cho mẹ biết được không?”
Câu trả lời cho lời cầu xin của người phụ nữ là tiếng đèn bàn vỡ vụn, Hướng Noãn dường như không thể kiểm soát được bản thân, trong miệng cậu bé liên tục phát ra những âm tiết kỳ lạ, chạy tới chạy lui như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.
“Cậu bé đang sợ, sợ thứ gì đó.”
Kinh hoàng, sợ hãi, lo lắng, loại cảm xúc này Trần Ca đa nhìn thấy trên khuôn mặt của rất nhiều du khách, chỉ là biểu hiện của Hướng Noãn rõ rệt hơn những du khách đó rất nhiều, cảm giác sợ hãi dường như lan tỏa ra từ tận đáy lòng cậu bé, đang dần dần nuốt chửng cậu bé.
Kẻ trong cuộc thì mê, Trần Ca nhìn căn phòng bừa bộn, vươn tay kéo người phụ nữ ra.
“Gần đây có người lạ nào đến nhà của cô không?”
“Không có, trừ cậu ra thì đã từ lâu cái nhà này không có người ngoài đi vào.” Người phụ nữ xúc động, là một người mẹ khi nhìn thấy đứa con của mình đau đớn như vậy, quả là một nỗi day dứt đối với cô.
“Trước đây cậu bé có hay mất kiểm soát như thế này không?”
“Bình thường thì cũng hay mất kiểm soát, nhưng như cậu thấy lúc chiều đấy, chỉ cần hơi dỗ dành một chút là thằng bé sẽ khôi phục như bình thường, nó chưa từng bị như thế này, ngay cả uống thuốc cũng không có tác dụng.” Người phụ nữ cuống đến phát khóc: “Hay là gọi cấp cứu? Tôi sợ thằng bé sẽ tự làm mình bị thương.”
“Nếu trong vòng 15 phút mà cậu bé không khôi phục thì cũng chỉ có thể đưa nó đến bệnh viện thôi.” Trần Ca cũng không còn cách nào tốt hơn.
Mãi cho đến khi kiệt sức, cậu bé mới dừng những hành động điên cuồng của mình lại, cậu bé cầm lấy những chiếc đũa trên đất, nằm vật ra sàn nhà như con cá bị ném lên bờ, lồng ngực nhấp nhô dữ dội.
Điều khiến Trần Ca có chút bận tâm chính là vẻ mặt của Hướng Noãn lúc này, nó cắn chặt hàm răng, cổ họng vẫn đang không ngừng phát ra tiếng động, nét mặt méo mó, đầy căm hận nhưng đôi mắt lại rưng rưng.
“Hình như cậu bé đang cầu cứu?”
Người phụ nữ đã chạy đến và bế Hướng Noãn lên, cô ta lại ôm Hướng Noãn an ủi như thường lệ.
Nằm trong vòng tay của mẹ, nét mặt của Hướng Noãn từ từ trở lại bình thường, cậu bé nhắm mắt lại và có vẻ mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Người phụ nữ đặt Hướng Noãn lên giường, cô ta đứng bên cạnh cậu bé, yên lặng nhìn Hướng Noãn.
Hướng Noãn sau khi bình tĩnh lại thì trông không khác gì những đứa trẻ khác, thậm chí còn dễ thương hơn hầu hết những đứa trẻ khác.
Cảnh tượng này nhìn có chút chua xót, Trần Ca cũng không quấy rầy bọn họ, chỉ đứng canh ở cửa.
Người phụ nữ dọn dẹp đơn giản phòng ngủ của Hướng Noãn, bận rộn mãi đến chín giờ tối mới ra khỏi phòng.
Trông cô ta có vẻ mệt mỏi, sự kiệt quệ đến từ tận đáy lòng, dường như đã lâu rồi cô ta không nghỉ ngơi thật tốt.
Sau khi dọn dẹp xong phòng ngủ của Hướng Noãn, người phụ nữ còn muốn dọn dẹp phòng khách bừa bộn, mà nơi đó cô ta vừa mới dọn vào sáng nay.
“Để tôi giúp cô, bình thường tôi cũng rất thích làm việc nhà.”
“Anh không định giúp những người thuê nhà đó xem xét phòng ốc sao? Bây giờ cũng đã chín giờ rồi, nếu anh còn kéo dài nữa, chắc họ sẽ nóng lòng lắm đấy.”
“Không sao đâu.” Trần Ca làm việc rất nhanh, chỉ cần mười phút là đã có thể cùng người phụ nữ dọn dẹp xong nhà cửa, đồng thời nhân cơ hội này kiểm tra nhà của Hướng Noãn một chút.
Đáng tiếc là kết quả khiến anh có chút thất vọng, đây chỉ là một căn nhà rất bình thường, trong phòng cũng không có bất kỳ cái gì kỳ quái.
“Cô mỗi ngày đều quét dọn, mỗi ngày đều mệt mỏi như vậy, cô không cảm thấy uất ức sao?” Trần Ca không dám trực tiếp nhắc tới tờ rơi trong hành lang, anh muốn đi đường vòng, chậm rãi dẫn người phụ nữ nói ra sự thật.
“Tôi cũng không biết.” Người phụ nữ đặt túi rác thứ ba ở cửa, nhẹ nhàng lấy băng cá nhân dán lên ngón tay: “Trước khi có Hướng Noãn, tôi còn không biết nấu ăn, lúc đó tôi còn nghĩ nếu như sau này mình mà gặp một cuộc sống như thế này thì chắc tôi sẽ đập đầu tự tử mất. Nhưng mà kể từ khi có Hướng Noãn, nhìn thằng bé lớn lên từng ngày, tôi cảm thấy mình cũng đã khác trước rất nhiều.”
“Bởi vì cô đã trở thành một người mẹ, phải không?”
“Cũng không hẳn.” Người phụ nữ chạm vào ngón tay bị thương: “Tôi không có nghĩ nhiều như vậy, tôi chỉ hy vọng một ngày nào đó Hướng Noãn có thể gọi tôi một tiếng mẹ.”
Trần Ca gật gật đầu, đứng lên: “Cô có thể lưu lại số điện thoại của tôi, sau này nếu gặp phải khó khăn gì, thật sự không thể giải quyết được, có thể gọi điện thoại cho tôi.”
“Cảm ơn.”
“Tôi sẽ đi kiểm tra với những người thuê nhà khác trước, nếu có vấn đề gì thì tôi sẽ liên lạc với cô.”
Người phụ nữ đưa Trần Ca đến cửa, vừa mới mở cửa chống trộm ra, cô đã nhìn thấy tờ rơi dán trên cửa nhà mình.
Hành lang dán đầy ảnh của cô, trong giây phút đó Trần Ca đã cảm thấy cô ấy đang vô cùng uất ức.
“Có phải vì không chịu hoàn trả tiền thuê nhà cho nên người thuê nhà mới làm như vậy không?” Trần Ca nhỏ giọng hỏi.
“Không biết.” Người phụ nữ lắc đầu, có chút suy sụp: “Tôi cũng không biết ai là người tung tin đồn thất thiệt, mỗi sáng sớm sau khi tôi đi ra ngoài, hành lang sẽ trở nên như thế này, thậm chí sau khi tôi xé rách tất cả các tờ rơi, thì nó đều sẽ xuất hiện trở lại vào sáng ngày hôm sau.”
“Dán nhiều tờ rơi như vậy, hẳn là có rất nhiều người làm cùng nhau, bình thường cô không để ý đến sao?”
“Không, những tờ rơi này chỉ xuất hiện sau khi tôi về nhà.”
“Nếu có thể biết rõ ràng khi nào cô về nhà thì có lẽ những người dán tờ rơi có khả năng sống trong chung cư này, thậm chí còn có thể là hàng xóm của cô.” Trần Ca hạ giọng: “Họ muốn ép cô đi khỏi chỗ này sao?”
“Có thể, Hướng Noãn thường xuyên la to, hàng xóm đều rất ghét thằng bé.”
“Ngoài việc dán tờ rơi xúc phạm cô, bọn họ còn làm gì quá đáng nữa không?” Trần Ca dần dần tìm ra cảm giác: “Không cần che giấu, những trải nghiệm này có lẽ là một trong những nguyên nhân khiến Hướng Noãn bị bệnh.”
“Tôi có nhận được một số lá thư...”
“Thư?” Trần Ca híp mắt: “Thư đe dọa sao? Có thể cho tôi xem không?”
“Cậu cứ đi với mấy người thuê nhà trước đi, tôi đi tìm cho cậu xem.”
“Được rồi.” Trần Ca đứng ở đầu cầu thang, lúc gần đi anh lại dặn dò một câu: “Tối nay có thể sẽ có những người khác đến tìm cô, tốt nhất là cô không nên mở cửa cho họ.”
Đêm nay là đêm cuối cùng của Minh Thai, tất cả mọi người nhập cuộc đều sẽ dốc hết sức lực, người phụ nữ này với tư cách là mẹ của Hướng Noãn nhất định cũng sẽ bị liên lụy.
“Tôi sẽ chú ý.”
Sau khi cánh cửa đóng lại, Trần Ca lấy cuốn truyện tranh ra và gọi Tiểu Bố và Môn Nam ra, bảo họ canh giữ họ trước cửa nhà Hướng Noãn.
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có lẽ cũng đang để mắt tới Hướng Noãn, Trần Ca không thể không đề phòng.
Nhớ lại số phòng của những người thuê, Trần Ca gọi cho một trong những người thuê nhà, người thuê này cũng sống trong tòa nhà A của chung cư Kim Hoa, phòng của anh ta ở ngay trên tầng nhà của Hướng Noãn.
“Không ai nghe sao? Không phải nói buổi tối mình sẽ đến nhà anh ta rồi sao?" Trần Ca bước lên tầng, tờ rơi trên tường đã ít đi nhiều, anh nhanh chóng đi tới trước cửa phòng của người thuê nhà.
“Có ai ở nhà không?” Trần Ca nâng tay lên, còn chưa kịp hạ xuống thì đã nhìn thấy một phong thư cũ nát trên cánh cửa chống trộm.
“Đến bây giờ rồi mà vẫn có người gửi thư sao?” Trong lòng anh đột nhiên xuất hiện một linh cảm rất xấu, mở truyện tranh ra, Trần Ca gọi ma nước áo đỏ ra: “Cậu mở lá thư ra xem thử xem.”
Ma nước áo đỏ không biết Trần Ca đang nghĩ gì, nó xé phong thư ra và tìm thấy một tờ bệnh án dính máu.
“Giấy báo tử?” Con ma nước áo đỏ ngây ngô mở tờ bệnh án ra, đọc to: “Hãy đưa tờ bệnh án này cho Hướng Noãn trong vòng ba ngày, nếu không sẽ đến lượt anh.”
Trần Ca lùi lại một bước: “Cậu có chắc trên đó viết tên của Hướng Noãn không?”
“Vâng.” Ma nước áo đỏ cầm phong thư đứng tại chỗ: “Tại sao tôi lại cảm thấy không ổn nhỉ?”
“Xem ra cái đám Không Cười đó không chỉ nguyền rủa tôi mà còn nguyền rủa cả Hướng Noãn nữa...” Trần Ca nói đến đây đột nhiên ngừng lại, anh đứng trên hành lang và nhìn xung quanh, đột nhiên phát hiện ra trong khe cửa của những hộ gia đình trong tầng này đều có cắm một phong thư như vậy: “Thư gửi cho mẹ Hướng Noãn, sẽ không phải là loại thư nguyền rủa này chứ? Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đó dường như đã gửi thư cho tất cả những người hàng xóm!”
Anh vội vàng quay lại nhà của Hướng Noãn và gõ cửa thật mạnh.
Một lúc sau, mẹ của Hướng Noãn chạy ra mở cửa phòng, lúc này trong tay cô ta đang ôm một chiếc hộp giấy lớn, bên trong đựng đầy những phong thư cũ nát.
“Trần Ca? Sao cậu lại quay lại rồi?”
“Những lá thư mà cô vừa nhắc đến có phải là những lá thư trong hộp giấy này không?” Da đầu Trần Ca tê dại khi nhìn thấy những phong thư: “Cô đã mở ra hết chưa?”
“Chỉ mở xem một phần thôi, nội dung bên trong đều là giấy báo tử của Hướng Noãn.” Khuôn mặt của người phụ nữ mờ mịt, cô ta cũng không biết rằng Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã gửi thư này cho tất cả mọi người trong toàn bộ khu chung cư, và ác ý của tất cả mọi người đều dồn hết lên người Hướng Noãn
Mọi người đều đang nguyền rủa cậu bé, mọi người đều là đồng phạm, mọi người đều muốn cậu bé chết.
Nhìn phong thư trong hộp giấy, không biết tại sao Trần Ca lại cảm thấy khung cảnh này rất quen thuộc.