“Đạo diễn bị mắc kẹt trong bộ phim? Đây hẳn là một câu chuyện lạ, phải không?”
Trần Ca cảm thấy việc này nằm trong phạm vi công việc của mình, anh không thể ngồi nhìn được.
Anh nhìn lên đồng hồ trên tường, bây giờ đã là 2 giờ rưỡi sáng: “Từ đây mà bắt taxi đến núi Vĩnh Lăng mất nửa tiếng, quá muộn, hay đợi ngày mai đi kiểm tra đi.”
“Thời gian luôn là không đủ. Thời hạn của nhiệm vụ Thông Linh Trong Trường Ma sắp đến, thế nhưng bên cạnh mình chẳng có một áo đỏ có thể dùng nào cả, nếu cứ tiếp tục thế này thì không thể được. Giờ cứ đến xem đoàn làm phim kia trước đã, tốt nhất là có thể giúp đỡ được tác giả hoàn thành chấp niệm của mình, mau chóng đưa tiếp tuyến viên can thiệp tự sát kia gia nhập nhà ma của mình.”
Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Trần Ca đóng điện thoại và đi ngủ sớm.
Vào khoảng 8 giờ ngày hôm sau, Trần Ca bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa sổ. Anh mơ mơ màng màng mở mắt và nghe thấy giọng nói của Tiểu Cố ở bên ngoài cửa sổ.
“Có lẽ nửa đêm ông chủ lại chạy ra ngoài, chúng ta cứ đứng đợi ở cửa đi.”
“Ông chủ thường đi đêm sao?” Người mở miệng nói chuyện chính là Trương Kính Tửu, anh ta rất tò mò về Trần Ca.
“Để tôi nói với anh, trên phần mềm xã hội thường được chúng tôi sử dụng có một chức năng đếm bước đi theo thời gian thực, mỗi buổi sáng khi tôi vừa mới thức dậy, ông chủ đã đi được khoảng 10 nghìn, thậm chí hàng chục nghìn bước.” Giọng của Tiểu Cố rất bình tĩnh: “Nhưng hôm nay lại hơi bất thường, từ đêm qua đến giờ, ông chủ chỉ đi được hơn 3 nghìn bước, chẳng lẽ đã có chuyện gì xảy ra rồi sao?”
“Nếu để ông chủ nghe thấy lời này của cậu, chắc chắn sẽ xử cậu đấy.” Giọng nói của Từ Uyển cũng truyền vào trong nhà, hình như những nhân viên của nhà ma đều đã đến đủ.
“Sao anh có thể làm những việc như hành hung nhân viên được chứ?” Trần Ca đứng dậy khỏi giường, mở rèm cửa dày và mở cửa sổ phòng chờ nhân viên: “Cùng lắm thì chỉ trừ tiền lương thôi.”
“Ông chủ!”
Bốn nhân viên đều đang đứng bên cửa sổ, và dường như họ đã ở đây rất lâu rồi.
“Chờ một chút, tôi đi ra mở cửa cho mọi người.” Trần Ca cúi đầu liếc nhìn điện thoại của mình. Bây giờ đã là 8 giờ 40 phút sáng rồi, tối hôm qua anh buồn ngủ quá nên đi ngủ luôn mà không cài đồng hồ báo thức.
Trần Ca mở cửa lối thoát hiểm của nhà ma, chào hỏi bốn nhân viên rồi đi vào phòng hóa trang, lần lượt hóa trang cho từng người một.
“Đúng lúc mọi người đều ở đây, chúng ta vừa họp nhân viên sáng sớm, vừa trang điểm đi.” Trần Ca trang điểm cho nhân viên một cách thành thạo, động tác như nước chảy mây trôi, không hề có dấu vết của một trai thẳng chút nào: “Từ Uyển với Tiểu Cố, hai người là người cũ, chịu trách nhiệm cho hai cảnh tượng ở trên mặt đất. Nhà ma của chúng ta áp dụng hệ thống phân loại cấp độ kinh dị và rất nhiều du khách không thể chơi được những cảnh có số sao cao, vì vậy nhiệm vụ của hai người là nặng nề nhất, đại diện cho bộ mặt của nhà ma của chúng ta, điều này ảnh hưởng đến ấn tượng đầu tiên của du khách đối với chúng ta.”
“Đừng lo lắng, cứ giao cho em và chị Từ Uyển, mọi thứ đều ổn thỏa thôi.” Tiểu Cố vỗ ngực bảo đảm, tính cách của cậu ta nhiệt tình và lạc quan, nên rất dễ có thể hòa nhập với người mới.
“Cái Kéo và Trương Kính Tửu, hai người phụ trách các cảnh tượng dưới lòng đất, chỉ cần làm tốt công việc của riêng mình là được. Nếu du khách gặp tai nạn, hãy nhớ gọi cho tôi càng sớm càng tốt.” Trần Ca và Trương Kính Tửu, Cái Kéo trao đổi ánh mắt với nhau: “Cảnh tượng dưới lòng đất rất khó, hai người phải tiếp tục trau dồi kỹ năng diễn xuất mới được.”
“Hiểu rồi.” Cái Kéo và Trương Kính Tửu từng đi theo Trần Ca vào trấn Lệ Loan, họ biết những lời này của Trần Ca là có nghĩa gì.
“Một điều cuối cùng, bây giờ tôi chính thức giao chìa khóa dự phòng của nhà ma cho Từ Uyển, nếu sau này mọi người gặp phải trường hợp tôi không có ở trong nhà ma, hãy cứ làm theo sự phân công của tôi để giữ cho nhà ma tiếp tục hoạt động.” Trần Ca đưa chìa khóa dự phòng cho Từ Uyển, nhìn cô gái trong gương: “Cảnh tượng trên mặt đất có vấn đề gì thì đi hỏi Từ Uyển, nếu Từ Uyển cũng vẫn không giải quyết được thì hãy đến tìm Giám đốc La của khu vui chơi Thế Kỷ Mới, đừng tìm, cũng đừng nên tin những người khác.”
Không đợi Từ Uyển đáp lời, Trần Ca đã đứng dậy: “Tôi sẽ phụ trách cảnh tượng dưới lòng đất, bây giờ Cái Kéo và Trương Kính Tửu đi qua đây, tôi còn rất nhiều điều để dạy cho hai người.”
Chờ Trần Ca và hai người họ đi xa, Tiểu Cố phát hiện Từ Uyển vẫn đang nhìn vào trong gương, ngẩn người: “Chị ơi, cần phải đi rồi, vào cảnh tượng thôi, một lúc nữa du khách sẽ đến rồi.”
“Ừ, chị biết rồi.” Từ Uyển cầm chìa khóa trong tay, từ từ dùng lực, như thể rất sợ làm mất thứ quan trọng nhất này.
Trần Ca mang theo Trương Kính Tửu và Cái Kéo đi vào cảnh tượng dưới lòng đất, và dừng lại bên ngoài một căn phòng trong Nhà Xác Dưới Lòng Đất.
Anh gõ nhẹ cửa phòng, một ông lão mặc áo blouse trắng bước ra từ trong đó. Tóc ông trắng xoá nhưng dáng người thẳng tắp, giống như một cây thông xanh sinh trưởng trên vách đá vậy.
“Ông lão này tên là Vệ Cửu Khanh, ông ấy là bác sĩ giỏi nhất trong nhà ma của chúng ta. Nếu một ngày tôi không ở trong nhà ma, hai người gặp chuyện không thể giải quyết được thì có thể đến gặp ông ấy, lúc đó ông ấy sẽ giúp hai người.” Bác sĩ Vệ là người lớn tuổi nhất, có kinh nghiệm nhiều nhất, ông cũng là một trong những người phù hợp nhất với việc quản lý tất cả các nhân viên ma quỷ.
“Sao đột nhiên cậu lại nói những lời như vậy?” Bác sĩ Vệ mơ hồ cảm thấy không đúng, bèn hỏi lại.
“Không có gì, chỉ là muốn chuẩn bị trước thôi.”
“Thằng nhóc này, nếu có chuyện gì trong lòng, nhất định phải nói cho tôi biết! Ông già này sống ở chỗ của cậu rất thoải mái, đặc biệt là có thể nhìn thấy học sinh cũ, còn có thể giáo dục bọn họ như lúc trước.” Bác sĩ Vệ hiếm khi nói đùa, lần này dường như đang cố tình để Trần Ca vui vẻ.
“Đừng lo.” Trần Ca quay trở lại mặt đất. Chờ sau khi các du khách bắt đầu bước vào các cảnh tượng khác nhau của nhà ma, anh dẫn Cái Kéo và Trương Kính Tửu đi xung quanh cảnh tượng dưới lòng đất và giới thiệu hầu hết các nhân viên ma quỷ cho bọn họ.
Cái Kéo cùng Trương Kính Tửu há hốc mồm kinh ngạc trong cả quá trình "tham quan". Trong cảnh tượng dưới lòng đất này có học sinh, giáo viên, bác sĩ, bệnh nhân và thậm chí còn có một số loại công việc đặc biệt, trông giống hệt như một trấn nhỏ dưới lòng đất.
“Những gì hai người thấy bây giờ chỉ là một phần của cảnh tượng dưới lòng đất thôi. Toàn bộ cảnh tượng dưới lòng đất rất, rất lớn, là do cha mẹ tôi dùng đến mười năm để tạo ra.” Trần Ca nói cho Cái Kéo cùng Trương Kính Tửu rất nhiều điều cấm kỵ trước khi đưa họ vào cảnh tượng Trấn Lệ Loan.
“Chỉ khi cùng nhau trải qua sinh tử, mình mới dám yên tâm để họ trở thành nhân viên của mình, nên sau này muốn tuyển người cũng khá khó khăn.” Trần Ca đang nỗ lực đào tạo Cái Kéo và Trương Kính Tửu, chờ đến khi bọn họ có thể một mình đảm đương một phía, anh mới có thể rảnh rỗi để giải quyết được nhiều việc hơn.
Trần Ca đi ra khỏi cảnh tượng dưới lòng đất, vừa mới bước đến cửa ngôi nhà ma đã bị chú Từ gọi lại: “Trần Ca, Giám đốc La đang tìm cậu.”
“Tìm cháu?”
“Ừ, cẩn thận một chút, còn có người ngoài ở đó.” Sau khi chú Từ nói nhỏ nhắc nhở xong thì lại đi bán vé.
Trần Ca chạy đến tòa nhà văn phòng, vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng cười nói từ bên trong.
Giám đốc La đang nói chuyện vui vẻ với một người đàn ông trung niên, ai không biết còn cho rằng họ là bạn tốt nhiều năm nữa đấy.
“Tiểu Trần, qua đây ngồi.” Giám đốc La tỏ vẻ nhiệt tình với Trần Ca, chủ động đứng dậy, quay lưng về phía người đàn ông trung niên, khoa tay ra hiệu, nhưng giọng nói vẫn sang sảng như trước: “Đây là chủ tịch Bạch, lúc trước tôi đã giới thiệu với cậu, ông ấy muốn hỏi cậu một chút chuyện.”
“Chủ tịch Bạch?” Trần Ca lập tức hiểu ngay, người tới không có ý tốt.
“Không cần xa lạ như vậy đâu, chúng ta cũng đã gặp nhau vài lần rồi, lần này tôi đến đây cũng là do được người ta nhờ vả, mất hết mặt mũi.” Chủ tịch Bạch cũng nở một nụ cười: “Mấy hôm trước, một đám người ở nhà ma Tân Hải đến chỗ này của chúng ta tham quan, nhưng kết quả là nhân viên của họ đều bị dọa sợ đến nhập viện. Ông chủ của họ là bạn với tôi, vì vậy họ muốn tôi đến hỏi giúp họ một chút, ông chủ Trần đây đã làm điều đó như thế nào? Họ đều là những diễn viên nhà ma chuyên nghiệp, đã làm trong ngành này được năm, sáu năm, và họ là những người lợi hại nhất trong ngành này hiện nay rồi.”
“Ông đến đây vì chuyện này à?” Trần Ca im lặng một lúc rồi nhìn chủ tịch Bạch: “Có lẽ là do bọn họ quá yếu thôi, tôi không nghĩ nhà ma của mình lại quá đáng sợ như vậy đâu, đều là tùy theo từng người thôi, hay là ông có muốn vào nhà ma của tôi trải nghiệm một chút không?”