Sau khi nói xong, Hứa Âm chậm rãi xuất hiện ở phía sau Trần Ca, một người một quỷ đồng thời lao về phía bà lão kia.
Nếp nhăn dúm lại một chỗ, bà lão nhìn Trần Ca rời khỏi căn hộ số 304, sau khi đi vào nơi ánh sáng không chiếu tới, đôi môi khô đét của bà nhếch sang hai bên.
Nhưng bà chưa kịp nở cụ cười với Trần Ca thì một người đàn ông mặc áo đỏ một nửa đột nhiên vọt ra.
“Đau quá!”
Vết thương khắp toàn thân bắn máu tung tóe, người thanh niên này chẳng khác nào dã thú, tứ chi chạm đất, gương mặt điên cuồng!
Nét cười của bà lão đọng lại trên mặt, bà dùng một tốc độ hoàn toàn không tương xứng với tuổi tác, biến thành một bóng đen chạy xuống tầng dưới.
“Không phải bà muốn tôi đi cùng bà sao?”
Búa của bác sĩ nát sọ đập ầm ầm vào nơi hồn ma của bà lão vừa đứng, âm thanh vang vọng khắp tòa nhà.
“Ngày hôm nay, các người đừng mong thoát được một ai!” Hứa Âm và Trần Ca, một trước một sau đuổi theo.
Trong hành lang toàn tiếng bước chân, từng đoạn từng đoạn bậc thang như kéo dài bất tận, lần đầu tiên bà lão phát hiện hành lang này dài như thế. Đây cũng là đêm mà bà sợ hãi nhất.
Lối ra của hành lang đang ở trước mặt, bóng đen liều mạng chạy như điên, bà chỉ là hồn ma thông thường, vừa thấy Hứa Âm mặc áo đỏ nửa người thì lập tức bị dọa sợ.
“Đứng lại!”
Trần Ca la hét phía sau, tốc độ của Hứa Âm chỉ nhanh hơn so với bóng đen một chút, lúc bóng đen sắp chạy ra khỏi hành lang, anh ta đã tóm lấy một cánh tay của bóng đen.
Bóng đen kia run rẩy toàn thân, không do dự chút nào cắt đứt cánh tay, bà cũng không hề quay đầu lại, chạy ra khỏi tòa nhà, biến mất trong bóng tối.
“Xem ra sau này mình phải rèn luyện thân thể mới được, chạy chậm quá.” Trần Ca hơi tiếc nuối, lúc anh nhìn về phía Hứa Âm thì phát hiện cánh tay mà bóng đen cắt đứt đã biến mất, còn vết máu trên người Hứa Âm dường như lại nhiều thêm một chút.
“Nếu Hứa Âm có thể trở thành áo đỏ cũng tốt.” Trần Ca nhìn khu cư xá đen kịt bằng ánh mắt sâu thẳm: “Nếu mình đã gặp, mình sẽ không ngồi yên mặc kệ. Đợi tìm được ngăn kéo, mình sẽ đi giúp bà lão kia giải quyết chấp niệm.”
Trần Ca gọi Hứa Âm lại, trở lại tầng ba, anh lại bấm điện thoại gọi cho bên môi giới.
Đối phương vẫn không nghe máy, anh lại gửi mấy tin nhắn hỏi đối phương có ở đó không, anh muốn trực tiếp “cảm ơn” vì đối phương đã nhắc nhở.
“Vì sao cô ta không nghe điện thoại của mình nhỉ?”
Tay trái của Trần Ca cầm điện thoại di động, tay phải kéo búa của bác sĩ nát sọ đi vào căn hộ số 304.
“Phòng khách và cửa phòng ngủ đã kiểm tra rồi, có lẽ ngăn kéo ở căn phòng cuối cùng kia. Những ma quỷ này tìm mọi cách ngăn cản, dường như chúng rất sợ mình đi vào nơi đó.”
Căn phòng cuối cùng kia đã bị khóa lại, nhưng đối với Trần Ca thì chỉ cần một nhát búa là giải quyết được thôi.
“Cửa phòng ngủ kia khóa từ bên trong, cánh tay mất tích của tên cờ bạc kia ở trong đó sao?”
Anh phá cửa ra. Mất gần nửa buổi tối, cuối cùng Trần Ca cũng đi vào được căn phòng kia.
Phòng ngủ rất nhỏ, giá sách lớn và bàn làm việc chiếm một nửa diện tích, chỉ còn dư lại một nửa không gian cho chiếc tủ lạnh nhỏ gỉ sét và một manh chiếu rách.
“Mép chiếu đều bị mài rách rồi, xem ra chủ nhà thường sử dụng cái chiếu này, không phải bên ngoài có giường sao? Sao người đó lại phải ở trong phòng này? Chẳng lẽ do sợ ma à?”
Không khí của căn phòng này khác hẳn với bên ngoài, chẳng thấy có cảm giác kỳ lạ nào, ngăn kéo và tủ quần áo đều không bị dùng tấm ván gỗ đóng lại.
“Bàn làm việc và ngăn tủ không có một hạt bụi nào, giống như ngày nào cũng có người dọn dẹp vậy.” Trần Ca nhìn giá sách ngăn nắp và những đồ linh tinh khác, trong lòng bỗng hiện lên một ý nghĩ rất kỳ lạ: “Cảm giác như ma quỷ đang giúp dọn dẹp vệ sinh vậy, quỷ trong phòng này có bệnh thích sạch sẽ sao?”
Trần Ca mở giá sách ra, thấy bên trong có các loại sách liên quan tới truyện tranh.
“‘Kỹ xảo vẽ phác họa truyện tranh có hồn’, ‘Làm thế nào để vẽ ra thế giới được yêu thích’, ‘Phân tích kết cấu thân thể con người’... Những tựa sách này không phù hợp với thân phận của mấy vị khách trọ lúc trước cho lắm, lẽ nào trong căn hộ này còn có vị khách trọ thứ tư?”
Trần Ca bỏ mấy quyển sách về chỗ cũ, anh lại tìm được một đống bản thảo vứt đi ở dưới ngăn tủ.
Kỳ lạ là trên những bản thảo vứt đi này rõ ràng có dấu vết bị vo vụn, xé nát, sau đó lại được người ta vuốt phẳng và dán lại bằng băng dính.
“Tất cả những bản thảo nháp đều được giữ lại sao?” Trần Ca nhìn xấp bản thảo dày trên tay, tùy ý nhìn lướt qua.
Nhân vật trên tờ giấy trắng hơi kỳ lạ, có thể cảm nhận được người vẽ muốn vẽ nhân vật đáng yêu một chút, vẽ bức tranh được yêu thích hơn một chút, nhưng thực tế hiệu quả mà người đó vẽ ra lại hết sức phiền lòng.
Người vẽ tranh này tuyệt đối không phải người học hội họa chuyên nghiệp, phần lớn nhân vật người này vẽ ra đều có gương mặt vô cảm, ánh mắt của một số người cũng không đờ đẫn như vậy mà vẻ mặt hơi đáng sợ.
Có thể thấy rằng họa sĩ rất nỗ lực học tập, muốn vẽ được truyện tranh được yêu thích nhưng dường như thẩm mĩ của người đó trời sinh khác với đại chúng. Cho dù mô phỏng tác phẩm của người khác cũng có thể đem đến cảm giác vẽ mỹ nữ sinh động thành nữ thi.
“Có thể vẽ bức nào bức nấy đều kinh khủng như vậy, đúng là một loại thiên phú.”
Trần Ca bỏ bản thảo nháp xuống, trong góc phòng anh tìm thấy một quyển sổ tay rất mỏng màu nâu vàng, tùy ý lật vài tờ, trên quyển sổ ghi chép việc thu chi mỗi tuần và tiền nhuận bút thông qua việc vẽ truyện tranh của người chủ nhà.
Nhìn nội dung trên quyển sổ, vẻ mặt Trần Ca trở nên cổ quái.
Nghiêm túc mà nói tác giả truyện tranh cũng được coi là khách trọ của căn hộ số 304, nhưng người đó thuê chung với người khác, chỉ thuê phòng ngủ nho nhỏ này thôi.
Tiền sinh hoạt của người đó rất eo hẹp, bản thân là người yêu thích truyện tranh, nhưng lật tung cả quyển sổ tay, vị tác giả truyện tranh này ở trong phòng nhỏ khoảng ba năm, thu nhập từ việc vẽ tranh chỉ được khoảng 1.200 tệ thôi.
Trong đó 1.000 tệ là của fan hâm mộ duy nhất, bà lão chủ nhà giúp đỡ, còn 200 tệ còn lại là do người đó chạy xuống dưới cầu vượt ngồi vẽ thuê, kết quả vẽ người sống giống như người chết bị đuổi đánh rất xa. Sau đó cảnh sát qua giải quyết, người đánh mới bồi thường cho người đó.
Người đó chỉ dựa vào tiền tiết kiệm lúc trước làm việc để theo đuổi niềm đam mê, tiền ăn mỗi tháng chỉ giới hạn trong vòng 400 tệ, kiên trì với ý niệm là chỉ cần không chết thì có ngày chắc chắn sẽ ngẩng được đầu lên.
Những lời này không sai nhưng điều hơi tàn khốc là, đến tận lúc chết, truyện tranh của người đó cũng không được người khác yêu thích.
Mặt sau của quyển sổ tay có kẹp một tờ báo được gấp lại, trên tờ báo có bản tin, một người đàn ông trung niên dũng cảm cứu đứa trẻ bị rơi xuống nước, bản thân lại bị chìm nghỉm mất tích.
Độ dài của bản tin có hạn, bên trên không đề cập đến tên của người đàn ông trung niên.
“Chuyện này không giống với điều mấy con quỷ kia nói cho lắm, đến cùng căn hộ số 304 có mấy người khách trọ?” Trần Ca bỏ tất cả những bản thảo nháp kia về chỗ cũ, sau đó đến bên cạnh bàn làm việc: “Ngồi đây sẽ quay lưng về phía phòng khách, chiếc bàn làm việc mà điện thoại màu đen miêu tả chính là chiếc bàn này.”
Trên mặt bàn có rất nhiều công cụ hội họa đặt ngăn nắp, giống như lúc nào cũng đợi chủ nhân của chúng trở về sử dụng.
Ánh mắt Trần Ca chậm rãi di chuyển, anh nhìn về phía ba cái ngăn kéo ở bên cạnh bàn làm việc, giơ tay kéo cái ngăn đầu tiên ra, bên trong có bút vẽ và thuốc màu.
“Không phải cái này.” Trần Ca mở tiếp cái ngăn kéo thứ hai ra, bên trong là bức thư trả lại bản thảo cho người đàn ông trung niên, chất đầy cả ngăn kéo, chúng được người họa sĩ này giữ lại toàn bộ.
Tiếp đến, Trần Ca nắm lấy ngăn kéo thứ ba, dùng sức kéo ra nhưng ngăn kéo không dịch chuyển chút nào.