“Không nên hành động một mình đâu! Cậu đợi tôi với!”
Lão Ngụy dắt tay ông cụ Bạch vội vã lui về sau, tuổi tác hai người cộng lại cũng đã vượt qua một trăm, vậy mà vẫn đuổi kịp Trần Ca.
“Cháu đi hỏi đường thôi, hai người chạy theo làm gì?” Trần Ca không muốn để lộ Hứa Âm ở trước mặt lão Ngụy, ngón tay dời khỏi máy cát-sét mini.
“Trong thôn này ngay cả một người sống cũng không nhìn thấy, cậu định tìm ai hỏi đường chứ?” Lão Ngụy lo lắng Trần Ca lại làm ra chuyện bốc đồng nào đó, ví dụ như cầm búa phá cửa, rồi xông vào nhà bên cạnh.
“Đợt lát nữa chú sẽ biết.” Trần Ca ra hiệu cho lão Ngụy đừng nói gì cả, anh đứng im trong góc, im lặng đếm nhịp tim, tay cầm chặt búa của bác sĩ nát sọ.
Đợi khoảng một phút đồng hồ, áo liệm màu đỏ vẫn không hề xuất hiện, Trần Ca nghiêng người liếc nhìn qua góc bên kia, áo liệm đã biến mất không thấy đâu nữa.
“Chạy rồi?”
Chắc là nó nghe thấy giọng nói của lão Ngụy nên đã trốn đi.
Trần Ca thu búa của bác sĩ nát sọ lại, dựa vào tường bắt đầu tự hỏi bước tiếp theo nên làm cái gì bây giờ.
“Thôn Hoạt Quan là cảnh tượng có chỉ số hù dọa ba sao, thế nhưng bây giờ sự khinh khủng mà nó thể hiện lại vượt xa tiêu chuẩn ba sao.” Trần Ca nhìn phía cuối đường đất, nơi đó là những ngôi nhà cũ hầu như không khác nhau là bao: “Chắc quỷ đả tường mới chỉ là bắt đầu thôi, xem ra con quái vật trong thôn này cũng đang dần thức tỉnh rồi.”
Trong cảnh tượng kinh dị ba sao chắc chắn sẽ có áo đỏ!
Đây cũng là chuyện khiến Trần Ca lo lắng nhất, anh hiểu rất rõ sức nặng của hai chữ áo đỏ này.
“Tạm thời không có cách nào tốt hơn, chỉ có thể vừa điều tra, vừa tìm kiếm hồn ma lạc đàn để đút cho Hứa Âm, nếu như đêm nay anh ta có thể trở thành lệ quỷ áo đỏ thì cho dù nhiệm vụ lần này thất bại cũng sẽ không tính là bị thiệt thòi.”
Trần Ca là một người khá tốt tính, nhưng chuyện anh lo lắng chính là gặp phải một lệ quỷ áo đỏ xấu tính, Hứa Âm đã nuốt sống nhiều ma quỷ trong thôn như vậy, rất có thể sẽ làm đối phương tức giận.
Sau khi suy nghĩ về tất cả những ma quỷ có bên mình, cũng chỉ có Hứa Âm là dùng được.
Mới nhận được Diêm Đại Niên, tuy được gọi là lệ quỷ mạnh nhất dưới áo đỏ nhưng năng lực quan trọng cuối cùng của ông vẫn chưa được mở khóa.
Bên cạnh đó, hình tượng bình thường của ông cũng không giống loại quỷ quái quá hung dữ, nếu thả ông ấy ra rồi bị áo đỏ xé nát, vậy Trần Ca còn đau lòng hơn nhiều.
“Nhất định phải cẩn thận.” Trần Ca tự dặn đi dặn lại chính mình, sau khi nhớ kỹ trong lòng, anh bèn nhìn về phía ông cụ Bạch: “Quái vật bên trong thôn đều bắt đầu thức tỉnh, ông nói ông đã từng tới thôn Hoạt Quan, ông có biết ở thôn này có kiến trúc nào tương đối đặc biệt không?”
“Chỗ sâu nhất trong thôn có một gian từ đường cấm người ngoài đi vào, trong thôn cũng đào rất nhiều giếng, nhưng bình thường người trong thôn thà rằng chạy đến ngọn núi đối diện để lấy nước cũng chưa bao giờ múc nước trong giếng, bọn họ nhìn thấy giếng đều đi vòng qua.” Ông cụ Bạch cố gắng nhớ lại: “Còn có một chỗ vô cùng kỳ lạ, trong thôn này không có trưởng thôn, người quản lý là một người phụ nữ, tuổi không lớn, một mình sống trong căn nhà to nhất thôn.”
“Chuyện người ngoài không thể đi vào từ đường thì cháu có thể hiểu, nhưng vì sao bọn họ lại sợ hãi giếng như vậy? Chẳng lẽ là bởi vì chất lượng nước nơi này đặc biệt, uống vào cơ thể sẽ dị dạng sao?” Trần Ca cảm thấy khó hiểu.
“Nước không có vấn đề gì, cha của tôi cũng từng dùng động vật để kiểm tra rồi, nhưng không biết vì sao người dân thôn Hoạt Quan lại không chịu sử dụng, hơn nữa còn ngăn cản chúng tôi đến gần giếng nước để kiểm tra.” Ông cụ Bạch cũng không thể nói rõ được nguyên nhân.
“Chúng ta hãy chú ý đến những nơi này một chút, càng là nơi người khác không cho chúng ta đến gần thì càng có nhiều khả năng nơi đó che giấu chân tướng.”
“Đúng, vậy bây giờ chúng ta đi đâu?” Lạc mất phương hướng rồi, đèn lồng giấy màu trắng treo đầy đường đang đung đưa, thoạt nhìn vô cùng dọa người.
“Đi tới đâu tính tới đó vậy.”
Ba người quay lại đường cũ nhưng lại không thể nhìn thấy những ngôi nhà cũ ở phía trước đâu, đưa mắt nhìn quanh thì thấy tất cả cửa phòng đều treo một cái đèn lồng trắng.
“Lần này không thể thoát khỏi rồi.” Ông cụ Bạch lôi mặt dây chuyền bằng ngọc ra khỏi áo, tay nắm chặt lấy: “Chúng ta cứ đứng trên đường cũng không phải chuyện tốt, hay là chúng ta vào một ngôi nhà nào đó ở qua đêm đi.”
“Trong mấy ngôi nhà có treo đèn lồng trắng rất có khả năng có ma quỷ ở đó, nhưng đây đều là lời bà cụ ma nói, cũng có thể không chính xác, không khéo bà ấy đang cố ý lừa gạt chúng ta.” Bây giờ lão Ngụy nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối nay, vẫn còn cảm giác giống như đang nằm mơ.
“Hay cứ vào xem thử đi?” Ông cụ Bạch đi đến trước một ngôi nhà cũ, tay cũng nâng lên rồi nhưng lại không dám gõ cửa.
Câu nói “Trời tối đừng gõ cửa” của bà cụ kia giống hệt như thần chú, cứ quanh quẩn trong đầu ông.
Trần Ca không ngăn ông cụ Bạch gõ cửa, anh cũng đang suy nghĩ nên làm cái gì bây giờ, chớ nhìn vào mấy hành động bốc đồng của anh, trong ba người cũng chỉ có anh hiểu rõ nhất sự nguy hiểm trong thôn Hoạt Quan.
“Nếu cứ đứng chờ ở chỗ này có thể sẽ thu hút rất nhiều ma quỷ đến.” Trần Ca đang suy nghĩ biện pháp, mèo trắng trong ba lô đột nhiên kêu lên, âm thanh này rất chói tai, ẩn chứa một sự kinh khủng hiếm thấy.
Lần đầu tiên khi nghe thấy tiếng kêu kiểu này chính là khi cánh cửa nhà vệ sinh trong nhà ma của Trần Ca sắp bị mở ra.
“Không tốt! Có thứ gì đó đang đến!” Trần Ca phản ứng ngay lập tức, anh nắm lấy vai của ông cụ Bạch và lão Ngụy, ba người cùng tiến vào trong ngôi nhà treo đèn lồng trắng ở bên cạnh.
“Trần Ca? Cậu đang làm gì vậy?”
“Đừng nói chuyện, tuyệt đối không được mở miệng!”
Trần Ca đóng cửa gỗ, ngay khi cửa nhà khép lại, ở một góc nào đó vang lên tiếng khóc của một cậu bé.
“Là một đứa bé sao?”
“Trật tự!”
Thấy Trần Ca biểu lộ vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có, lão Ngụy và ông cụ Bạch đều cảm thấy căng thẳng, đứng im tại chỗ, một cử động nhỏ cũng không dám.
Tiếng khóc càng ngày càng gần, cho dù bịt lỗ tai lại thì tiếng khóc thảm thương kỳ lạ kia vẫn có thể chui vào đầu được.
Trần Ca nghiêng nửa thân trên, anh không dám di chuyển, sợ phát ra âm thanh. Chỉ có thể đứng sát vào cánh cửa, sau đó dùng Âm Đồng để nhìn rõ mọi chuyện ngoài cửa.
Toàn bộ đèn lồng treo trên cửa đột nhiên tối xuống, tựa như có máu dính lên.
Gió bên ngoài đột nhiên ngừng thổi, cả con đường cũng chỉ còn lại tiếng khóc của cậu bé kia.
Nó đến rồi!
Một cánh tay ngắn nhỏ nhô ra từ bóng tối, đồng tử của Trần Ca co lại, nhìn chằm chằm về hướng đó.
Rất nhanh con quái vật đã lộ mặt, đây hình như là một đứa bé bị chết đuối, nó không có tóc, da thịt trương phình trắng bệch, ngũ quan không rõ, cả người bị một bộ quần áo màu đỏ ướt nhẹp bao lấy!
“Áo đỏ? Sao một đứa trẻ nhỏ như vậy lại là lệ quỷ áo đỏ chứ!”
Tiếng khóc của cậu bé vẫn tiếp tục vang lên, nó bò nhanh trên mặt đất, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, bò đến tận chỗ ba người Trần Ca đang trốn thì đột nhiên dừng lại.
Khuôn mặt mơ hồ nâng lên, làn da nhăn nheo dần căng ra, để lộ khuôn mặt thật của nó.
Đứa bé này không có mắt cũng không có mũi, trên mặt chỉ có ba lỗ thủng màu đen cùng một cái miệng bị biến dạng.
Trần Ca nín thở, anh cảm thấy may mắn vì mình đã mang mèo trắng đi cùng, nếu như không có nó báo động sớm từ trước thì với tốc độ của con quái vật ngoài cửa, anh còn chưa kịp ấn nút trên máy cát-sét mini đã bị nó đánh bại rồi.