Vỗ nhẹ vai Ôn Tình, Trần Ca nhỏ giọng nói: “Lấy lại tinh thần đi, bây giờ không phải lúc buồn bã và hối hận đâu.”
Một lúc lâu sau Ôn Tình mới bình thường trở lại, cô hít sâu vài cái rồi gật đầu.
“Tiếp theo, chúng ta hãy lên tầng mười để xem bí mật thực sự của chủ nhà là gì, sau khi biết được tất cả mọi chuyện, chúng ta nên rời khỏi tòa nhà này.” Lũ quái vật ở Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa và Hướng Noãn đều đã biến mất, Trần Ca cũng không muốn ở lại nơi này quá lâu, anh lo rằng mình sẽ bỏ lỡ điều gì đó.
Mười mấy phút sau, mọi người tập trung ở góc cầu thang giữa tầng chín và tầng mười, bọn họ đã lục tung khắp nơi trong nhà nhưng không thu hoạch được gì.
“Bí mật cuối cùng của tòa nhà này có lẽ được giấu ở tầng mười, mọi người hãy chuẩn bị tâm lý cho tốt.” Khi Trần Ca nói điều này, đồng tử của anh quét qua bác sĩ Lê và Đại Đầu.
Bác sĩ Lê và Đại Đầu mang theo một chiếc túi trong suốt đựng công cụ mở khóa, cả hai đứng bên cạnh nhau, mắt né tránh và không dám nhìn vào Trần Ca, dường như họ đang có một kế hoạch khác đằng sau lưng Trần Ca.
Muốn làm điều gì đó sao?
Trần Ca vẫn như mọi khi, giọng nói và biểu cảm không có nhiều thay đổi, nhưng anh không còn để lộ lưng của mình ra nữa, vẫn luôn đi cùng với Ôn Tình cùng Tiểu Tôn.
Khi lên tầng, Trần Ca cũng cố tình bắt lấy Khuất Doanh và liên tục hỏi cậu ta một số câu hỏi không liên quan.
Ban nãy khi xa nhau trong một thời gian ngắn, những người thuê nhà này ở rải rác trong các phòng khác nhau, nhưng khi họ quay lại, bác sĩ Lê, Đại Đầu và vợ chồng Khuất Doanh đã ở cùng nhau, sự khoan dung của bốn người bọn họ đối với Trần Ca dường như đã lên tới đỉnh điểm rồi.
Khi họ đi đến tầng mười, không mất nhiều thời gian họ đã cạy mở được của phòng 1006, bởi vì đã cạy cửa quá nhiều lần, cho nên bọn họ cũng thông thạo hơn.
Sau khi cửa chống trộm được mở ra, một mùi thối nhàn nhạt tỏa ra từ căn phòng, như thể có thứ gì đó đã mục nát và thối rữa vậy.
“Ở tầng mười thường chỉ có chủ nhà lui tới, tầng này không cho người ngoài thuê.” Khuất Doanh che miệng và mũi, đối với Trần Ca đây chỉ là một mùi thối rất bình thường, nhưng những cư dân trong tòa nhà đều cảm thấy rất gay mũi, nhưng ngược lại những mùi Trần Ca cảm thấy không thể nào chịu nổi thì lại không ai có thể ngửi thấy nó.
Phòng 1006 chỉ được sửa sang lại một cách đại khái, mặt đất đầy nước và vết bẩn.
Để tìm kiếm mùi thối đó, mọi người đi vào trong nhà, và phát hiện trong phòng 1006 không có đồ đạc gì ngoại trừ một vài cái tủ lạnh lớn.
“Liệu có phải trong tủ lạnh có giấu thi thể không?” Ôn Tình nấp sau lưng Trần Ca nhưng lại bị Trần Ca kéo đến bên cạnh.
“Đừng rời khỏi tầm mắt của tôi, mặc dù thi thể rất khủng khiếp, nhưng nó cũng sẽ không thể giết chết cô, sau lưng tôi không an toàn.” Trần Ca tiện tay mở cánh tủ lạnh, bên trong chứa đầy rau và thịt thối, còn có cả một thùng nước tinh khiết lớn: “Chủ nhà chuẩn bị nhiều nguyên liệu nấu ăn như vậy để làm gì?”
Mọi người mở hết các cánh tủ lạnh trong nhà, không có hình ảnh gì quá ghê tởm, trong mấy cái tủ lạnh mở ra đầu đều chứa thực phẩm, còn mấy tủ lạnh cuối cùng thì chứa rải rác các loại thịt và thực phẩm sống đã hỏng, bên trong còn để vài bọc thuốc rất lớn.
Trần Ca lấy một gói thuốc trong ngăn tử ra, mở ra xem thử: “Thuốc dạng hạt này sẽ đẩy nhanh quá trình phân hủy và biến chất của các thành phần thuốc sau khi hút ẩm, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến hiệu quả của thuốc, chủ nhà có trong tay một số lượng lớn loại thuốc này chứng tỏ ông ta biết rất rõ loại thuốc này không nên cho vào tủ lạnh bảo quản. Hơn nữa, mấy người nhìn miếng thịt sống rải rác xung quanh, người tới có thể chỉ muốn tùy tiện tìm một nơi để để thuốc thừa thôi.”
“Sau khi chủ nhà chết, người nắm giữ chìa khóa chắc chắn là hung thủ, ý của cậu là hung thủ đã đi vào đây sao?" Bác sĩ Lê xách một chiếc túi trong suốt bước tới bên cạnh Trần Ca.
“Tôi cũng không có nói như vậy.” Trần Ca quay đầu liếc nhìn bác sĩ Lê: “Nhân tiện, anh có một công việc tốt như vậy, thu nhập chắc chắn cũng không thấp so với người bình thường, tại sao anh phải sống ở đây?”
“Tôi quen rồi.” Bác sĩ Lê nhẹ nhàng đáp.
“Quen với sự bẩn thỉu ở đây, hay là quen với sự lộn xộn trong quản lý ở đây?”
“Tôi đã quen với không khí ở đây, tôi cảm thấy rất thoải mái khi sống ở đây, tôi cũng lười chuyển đi nơi khác.” Bác sĩ Lê đóng tủ lạnh lại: “Đi thôi, sang phòng bên xem thử.”
Anh ta xách chiếc túi trong quay lưng về phía Trần Ca, cố ý đi qua trước mặt Trần Ca.
Trần Ca mang theo ba lô, ánh mắt hoàn toàn không đặt ở trên người bác sĩ Lê mà nghiêng đầu đánh giá Khuất Doanh đang có chút căng thẳng.
“Cậu đang nhìn gì đó?”
“Không có gì.” Khuất Doanh dùng tay che bụng lại, đi theo bác sĩ Lê và Đại Đầu ra khỏi phòng.
Tiểu Tôn cũng đang định đi ra ngoài, nhưng Trần Ca nắm lấy cánh tay của cậu ta: “Tôi muốn hỏi cậu một câu.”
“Anh nói đi.” Tiểu Tôn còn chưa phân tích ra ai là hung thủ, đang nhíu mày suy nghĩ.
“Khi người thợ điện bị giết chết, có phải cậu còn nghe được cái gì không?”
“Cũng không nghe thấy quá nhiều thứ, nhưng tôi cảm giác hình như người thợ điện có quen biết cô Đinh và bác sĩ Lê, bọn họ không giống như những người hàng xóm bình thường.” Tiểu Tôn có thể nhìn ra một số chi tiết, nhưng suy nghĩ của cậu ta quá hạn hẹp.
“Bọn họ có quan hệ thân thiết với nhau, nhưng cô Đinh và bác sĩ Lê vẫn nhất quyết muốn giết người thợ điện, cậu nghĩ tại sao lại như vậy?”
“Giết người diệt khẩu?”
“Đúng vậy, thợ điện là một kẻ biến thái thích ngược đãi kẻ yếu, cô Đinh là một kẻ buôn người có vấn đề về tâm lý, người đáng sợ nhất chính là bác sĩ Lê, anh ta đang bày mưu tính kế tất cả.” Trần Ca đột nhiên nói một đoạn như vậy, lượng thông tin quá lớn.
“Anh biết từ khi nào? Vì sao bây giờ anh mới nói? Anh muốn làm gì?" Đi theo hung thủ thật sự để truy tìm hung thủ, cùng hắn chạy khắp cả tòa nhà, Tiểu Tôn vừa nghĩ tới đây đã cảm thấy kinh khủng, bây giờ cậu ta không dám tin tưởng ai.
“Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, cậu cũng không ngoại lệ, chỉ là bí mật của một số người sẽ không làm tổn thương người khác, nhưng bí mật của một số ít người thì lại dựa trên việc làm tổn thương người khác.” Trần Ca nhẹ nhàng vỗ vai Tiểu Tôn: “Bản chất con người là thứ phức tạp nhất trên thế giới, đó là dấu ấn riêng của một cá nhân, tôi sẽ không yêu cầu cậu phải đưa ra bất kỳ sự lựa chọn nào, nhưng tôi hy vọng cậu có thể suy nghĩ về điều đó trước khi quyết định sẽ làm như thế nào.”
Tiểu Tôn xuất hiện ở thế giới sau cánh cửa của Hướng Noãn, điều này cho thấy bản thân cậu ta cũng có thể có một số vấn đề, nhưng cậu ta cũng không bị môi trường như thế này đồng hóa, bóng tối xung quanh vẫn chưa khiến cậu ta chìm đắm, và có lẽ sự biến mất kỳ lạ của cậu ta ở ngoài cửa cũng là vì lý do này.
Trần Ca nghĩ Tiểu Tôn có thể lôi kéo được, cho nên anh vẫn luôn quan sát Tiểu Tôn suốt cả chặng đường.
Rất khó để có được sự tin tưởng của Trần Ca ở thế giới sau cánh cửa, bởi vì Trần Ca là loại người rất dễ lấy được sự tin tưởng người của người khác, chẳng qua là trên người anh cũng có một ưu điểm, đó chính là một khi anh thực sự tin tưởng một ai đó, anh sẽ rất ít khi dao động.
“Bất kể điều gì xảy ra tiếp theo, điều đầu tiên cậu cần làm chính là bảo vệ bản thân và đừng nói những điều vô nghĩa nữa.”
Trước đây Tiểu Tôn chỉ là một người xa lạ đối với Trần Ca, Trần Ca cũng không quan tâm quá nhiều đến việc đối phương sống hay chết, chỉ cần giúp được thì sẽ giúp.
Bây giờ Trần Ca muốn Tiểu Tôn trở thành bạn đồng hành của mình, đương nhiên anh cũng sẽ không để Tiểu Tôn tiếp tục "nói bậy" kéo phiền phức đến.
Sau khi nghe những lời của Trần Ca, Tiểu Tôn cảm thấy rất khó hiểu, nhưng vẫn vô thức gật đầu.
Ngoài hành lang vang lên tiếng kêu thảm thiết của Đại Đầu, Trần Ca bước ra khỏi phòng 1006 và nhìn thấy Đại Đầu đang ngồi trên hành lang, hai tay ôm bụng, máu chảy ra từ trong băng.
Vết thương của Đại Đầu trở nên nghiêm trọng, bác sĩ Lê đã từng yêu cầu cậu ta trở về nhà nghỉ ngơi nhưng Đại Đầu sống chết không muốn về, dường như cậu ta biết điều gì có thể xảy ra tiếp theo cho nên muốn ở lại giúp bác sĩ Lê.
Ngay sau đó các cánh cửa khác trên tầng mười được mở ra, bọn họ không tìm được gì từ phòng 1006 đến phòng 1002, mãi cho đến khi đến phòng 1001, là căn phòng nằm trong cùng hành lang trên tầng cao nhất của tòa nhà này.
Cánh cửa sắt còn chưa được mở ra hoàn toàn, Trần Ca và những người khác đã nghe thấy một âm thanh phát ra từ trong phòng, giống như tiếng một đứa trẻ đang khóc.
“Trong phòng có người sao?”
Trần Ca vốn không quan tâm đến tiếng khóc của đứa trẻ, nhưng sau khi phát hiện ra vẻ mặt của bác sĩ Lê cũng rất kinh ngạc, anh dần cảm thấy có gì đó không ổn.
Bác sĩ Lê, hung thủ thực sự đã giết chết chủ nhà, cũng không biết tại sao lại có tiếng khóc trong phòng, điều đó có nghĩa là trong phòng chắc chắn đã xảy ra chuyện.
Sau khi cửa chống trộm mở hoàn toàn, một số người nhìn thấy cảnh tượng bên trong căn phòng, sắc mặt của họ đều thay đổi.
Trong phòng 1001 dán đầy những hình mắt mở to cả trên tường và sàn nhà, không hề có bàn cà phê hay ghế sô pha trong phòng khách, chỉ có một chục chiếc TV hộp lớn nhỏ xếp chồng lên nhau.
Các TV xếp chồng lên nhau, màn hình TV ở chính giữa được bật lên, hình ảnh chiếu trên đó là một đứa trẻ đang ngồi giữa hàng chục TV, sắc mặt tái nhợt, đồng tử run rẩy, đang lo lắng quan sát những cái TV xung quanh.
“Hướng Noãn!”
Nhìn thấy cậu nhóc trên màn hình TV, Ôn Tình không kìm chế được hét lên một tiếng.
Đứa con của chính mình đã từng phải trải qua những chuyện như vậy, Ôn Từng đứng ở cửa phòng khách, hai mắt lập tức đỏ lên, bả vai run rẩy.
Cô không dám nhìn vào màn hình TV, nhưng ánh mắt lại không thể kiểm soát được mà cứ nhìn vào nơi ấy, đứa trẻ trên màn hình đang vật lộn một mình, biểu hiện trên khuôn mặt khi thì bình thường, khi thì đáng sợ, giống như một con quái vật.
Chìa khóa đã bị hung thủ lấy mất, nhưng vẻ mặt của bác sĩ Lê cũng vô cùng kinh ngạc, rõ ràng là anh ta không biết ai đã bật TV lên, điều này cũng không có nghĩa là anh ta đã thoát được nghi ngờ, mà nói ra người đã bật cái TV chắc chắn không cần chìa khóa ở chỗ chủ nhà cũng có thể ra vào phòng này.
Trong đầu Trần Ca nhanh chóng hiện lên hình ảnh Hướng Noãn: “Người đẩy cửa là Hướng Noãn, đây là thế giới phía sau cửa của cậu bé, cậu bé muốn dẫn chúng ta nhìn thấy sự thật sao?”
Mấy người đứng im tại chỗ, bọn họ đang cân nhắc có nên vào nhà hay không thì Hướng Noãn trong màn hình TV đột nhiên ngẩng đầu lên, cậu bé nhìn những người đứng sau cánh cửa qua màn hình TV.
“Đi...”
Một âm thanh rất nhẹ phát ra từ TV, sau đó tất cả các màn hình TV được bật lên và một hình ảnh được phát.
Người đàn ông trung niên ở phòng 302 đang so sánh cơ thể của người mẫu và vặn các khớp của búp bê.
Trong phòng 205, một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi ném di ảnh của bà Lý xuống trước mặt bà Lý, ném đồ cúng bái trên bàn lên người bà Lý và bóp cổ bà Lý.
Người đàn ông phòng 701 đang dùng tàn thuốc làm phẳng dấu tay, cầm dao đứng cạnh gương, trên gương còn dán lệnh truy nã có in ảnh của chính anh ta.
Người phụ nữ trẻ tuổi ở phòng 702 đang ngồi trước máy tính, người bê bết máu, sau lưng là xác của một người đàn ông trung niên, có vẻ như cô ta đang tìm cách làm thế nào để xử lý đống rác lớn một cách nhanh chóng và hiệu quả trên mạng.
Trong phòng 505, một người đàn ông trang điểm nhẹ đang mặc quần áo của vợ, cầm tấm ảnh của vợ, nhìn thi thể vợ đang đông cứng trong gương và tạo dáng giống như vợ mình.
Trong căn bếp phòng 602, một người đàn ông rửa tay hết lần này đến lần khác, anh ta dùng nhiều dụng cụ khác nhau, chà xát lên da tay mà không hề dừng lại, máu chảy ngày càng nhiều, không thể rửa sạch được.
Trong phòng 301, Ngô Du bị một người lớn nhìn không thấy mặt bịt mắt và bịt tai lại, cha mẹ cậu bé, những người đã ngã trên vũng máu đang được những người dân khác trong tòa nhà lôi ra khỏi phòng khách.
...
Từng đoạn video khiến con người ta ớn lạnh đang phát trên màn hình, Hướng Noãn bị vây ở giữa, vẻ mặt càng ngày càng hung dữ, nó vung tay lên, cầm lấy thứ gì đó trên đất nhét vào miệng.
Sau khi cậu bé ăn xong, tất cả hình ảnh trên màn hình bắt đầu nhấp nháy, đến khi cậu bé nặng nề ngã xuống đất, tất cả hình ảnh trên màn hình đều biến mất.
Căn phòng trở nên yên tĩnh, bên tai mọi người chỉ còn lại tiếng khóc đầy tự trách của Ôn Tình.
Hình ảnh trong video rất chân thật, cũng bởi vì nó chân thật nên lại càng đáng sợ hơn.
“Đây là sự thật cuối cùng trong tòa nhà này sao?” Tiểu Tôn cảm thấy như mình sắp phát điên.
“Cậu sai rồi, đây chỉ là một phần của sự thật thôi.” Trần Ca nhìn về phía bác sĩ Lê: “Tại sao trong video vừa chiếu không có video nào về anh, Đại Đầu, cô Đinh và tên thợ điện vậy?”
“Có gì kỳ lạ đâu? Điều này không phải là nói chúng tôi là những người bình thường sao?" Đại Đầu cắt ngang.
“Đừng có lừa mình dối người nữa, tên thợ điện đã làm gì mấy anh đều biết rất rõ, mấy người giết anh ta không phải là để bảo vệ chính mình sao.” Trần Ca mở khóa ba lô: “Hung thủ thực sự đã giết chủ nhà chính là bốn người mấy người.”
Không khí trong phòng 1001 đông cứng lại, thật lâu sau, bác sĩ Lê lộ ra nụ cười đáng sợ trên khuôn mặt lạnh lùng: “Cậu nói đúng, chủ nhà đã nhìn thấy bí mật của chúng tôi, ông ta đã bị bốn người chúng tôi hợp sức giết chết, hàm răng và bức thư cam kết đó đều là thứ của chúng tôi. Cậu rất thông minh, nhưng cậu đã hiểu điều đó quá muộn rồi, bây giờ trong tòa nhà này sẽ không có ai có thể giúp đỡ cậu đâu.”
Nhìn thấy nụ cười khủng khiếp trên khuôn mặt của bác sĩ Lê, Trần Ca cũng bật cười, nụ cười của anh mang lại cho người ta một cảm giác rất ấm áp, nhưng trong trường hợp này, nụ cười của anh còn có vẻ kỳ lạ hơn: “Làm sao anh biết rằng tôi vừa mới hiểu ra điều đó chứ?”
Nghe thấy lời nói của Trần Ca, Đại Đầu cùng bác sĩ Lê đều bật cười, hai người họ vẫy vẫy tay với Khuất Doanh, cả ba bao quanh Trần Ca từ ba hướng khác nhau.
“Thực ra, ngay từ khi bắt đầu chúng tôi đã lừa cậu, tôi hoàn toàn không phải là bác sĩ nhi khoa gì, và Đại Đầu cũng không phải là bệnh nhân của tôi.” Bác sĩ Lê vén tay áo lên, để lộ những vết sẹo và lỗ kim trên cánh tay: “Cả hai chúng tôi đều là bệnh nhân, hơn nữa còn bị bệnh rất nghiêm trọng đấy, không thể nào kiểm soát được bệnh của chính mình.”
Bọn họ lần mò trong chiếc túi trong suốt, trong đó không chỉ chứa dụng cụ bẻ khóa mà còn có 2 con dao nhọn.
“Khi tôi đi lên tầng, tôi đã muốn lấy thứ này ra khỏi túi không biết bao nhiêu lần, cuối cùng đều nhịn lại được.” Bác sĩ Lê cầm lấy con dao, anh ta không hề coi Trần Ca là một con người chút nào, ánh mắt của anh ta giống như đang đánh giá con dê đợi làm thịt vậy: “Tôi luôn cảm thấy tòa nhà này quá ồn ào, nhưng cuối cùng thì nó cũng sạch sẽ rồi, và tôi có thể hoàn toàn đủ tư cách để trở thành chủ nhà mới.”
“Thứ mà anh đang nghĩ thật là đẹp.” Trần Ca thò tay vào trong ba lô: “Thực ra, tôi cũng vẫn luôn lừa dối các anh, tôi hoàn toàn không phải là bác sĩ tâm lý gì, đối với những bệnh nhân đã từng được tôi chữa trị, bọn họ đều gọi tôi là bác sĩ Nát Sọ.”
Năm ngón tay nắm chặt tay cầm của chiếc búa trông giống như xương sống của người sống, sau khi Trần Ca nói xong chữ cuối cùng, anh đã lao về phía trước, vung búa của bác sĩ nát sọ trong tay lên và giáng cho Khuất Doanh một đòn nặng nề.
Khuất Doanh nôn ra một ngụm máu lớn rồi gục xuống đất với vẻ mặt không thể tin nổi.
Cậu ta không kịp nói một lời nào, thậm chí não còn chưa kịp suy nghĩ gì thì lồng ngực của cậu ta đã xẹp xuống.
“Tại sao lại là tôi...”
Cơ thể mất khả năng di chuyển, Khuất Doanh lập tức không thể làm gì nữa.
“Bây giờ chỉ còn lại hai người nữa thôi.” Trần Ca đứng ở cửa, những cái gai của búa của bác sĩ nát sọ cọ vào tường, phát ra những âm thanh hãi người.