Khuôn mặt người đầy máu giống như quả bóng bị xì hơi, nhăn nhúm rúm ró dính vào mặt đất, nếu không phải Chu Long và Trương Cự ngăn cản thì có lẽ những thứ bẩn thỉu này đã bò lên người Trần Ca.
“Xem ra người anh em này không muốn nói chuyện với chúng ta rồi.”
Máu lan tràn trong phòng vẽ tranh, Trần Ca đứng sau Chu Long và Trương Cự, dùng Âm Đồng nhìn từ trên xuống dưới áo đỏ phía trước mặt.
Máu tươi rơi xuống, áo đỏ đung đưa, nhiều dụng cụ tra tấn khác nhau giắt trên da thịt, mỗi khi hắn ta bước một bước, một khuôn mặt vỡ vụn sẽ rơi khỏi áo khoác.
Trong áo đỏ cũng được chia thành rất nhiều loại, thật không may, áo đỏ mà Trần Ca và những người khác gặp phải thuộc loại cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng đây cũng chính là điều khiến Trần Ca thấy kỳ lạ. Trương Cự và Chu Long không hề e ngại khi phải đối mặt với một áo đỏ như vậy, bọn họ khác hẳn với cách đánh nhau điên cuồng và mất lý trí của Hứa Âm.
Chu Long và Trương Cự rất lý trí, vẻ mặt của họ rất bình tĩnh, trong đầu như có một giọng nói nói với họ rằng không cần phải sợ hãi.
Sau khi nhìn thấy Chu Long và Trương Cự, áo đỏ cũng không ra tay ngay mà từ từ ngẩng đầu lên, toàn bộ khuôn mặt được bao phủ bởi mái tóc ướt.
Trần Ca có thể nhìn thấy một khuôn mặt đầy mạch máu màu đen thông qua kẽ hở trên mái tóc đen, gương mặt đó xanh xao và ốm yếu, dường như là đang mỉm cười.
Tí tách.
Khuôn mặt của một người đàn ông trung niên rơi khỏi tay áo của áo đỏ, rơi vào giữa Trần Ca và hắn ta.
“Mau cứu tôi, tên quỷ thích lột da này, giúp...”
Cộp!
Người đàn ông trung niên còn chưa kịp nói xong, một chiếc giày bị máu tươi nhuộm đỏ đã đạp mạnh trên mặt ông ta.
Lời nói của ông ta bị cắt ngang một cách mạnh mẽ, và toàn bộ khuôn mặt ông ta bị chia năm xẻ bảy.
Căn phòng rất yên tĩnh, bởi vì yên tĩnh nên tiếng máu rơi tí tách đặc biệt rõ ràng.
Màu đỏ máu trên giày càng đậm hơn, màu sắc vốn có đã bị che sạch, giống như bản thân nó từ đầu đã có màu đỏ vậy.
“Chúng ta tránh ra đi, mục tiêu của anh ta không phải chúng ta.” Chu Đồ yếu ớt ngẩng đầu nhìn về áo đỏ kia, ánh mắt không né không tránh: “Anh ta ở lại đây chỉ để chờ ngày này, anh ta muốn là người đầu tiên nhìn thấy cảnh trong phòng vẽ tranh này, bởi vì anh ta vừa là người quản lý, vừa là người tham gia.”
“Người tham gia?”
“Anh ta chính là tác giả của bức tranh thứ sáu, con quái vật nối liền giữa hai thế giới đảo ngược!”
Trong lúc Chu Đồ nói những điều này, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào áo đỏ kia. Trí nhớ cậu ta đã thức tỉnh, mặc dù lúc này còn yếu ớt, nhưng trên người lại có thêm một loại khí chất đặc biệt.
Áo đỏ đứng ngoài cửa cũng không hề tức giận vì bị gọi là quái vật, xem ra hắn ta vẫn rất thích cái cách xưng hô này.
Tiếng bước chân vang lên trong phòng vẽ tranh, áo đỏ đi ngang qua Trần Ca, để lại mặt đất đầy vết máu, đi vào trong phòng vẽ tranh.
Cuối cùng hắn ta dừng lại bên bức tranh thứ sáu, nhìn bức tranh sơn dầu vốn đã thay đổi hoàn toàn từ lâu.
Trần Ca nhớ mang máng nội dung của bức tranh thứ sáu, một người đàn ông khiêng chiếc gương lớn trong phòng tập múa, nhưng vô tình trượt chân và làm chiếc gương bị vỡ.
Trên mặt đất đầy những mảnh gương vỡ, trong từng mảnh vỡ đều phản chiếu một gương mặt màu đỏ máu.
“Đừng để ý tới anh ta, chúng ta đi trước đi.” Chu Đồ được Vương Nhất Thành đỡ, bước ra khỏi cửa.
Tạm thời Trần Ca cũng không muốn đối đầu với con quái vật này, bèn cùng những thành viên khác trong câu lạc bộ chạy nhanh xuống dưới lầu.
“Phải nhảy cửa sổ nữa à?”
Vương Nhất Thành mở cửa phòng học bên cạnh, tượng con rối điêu khắc được che bởi tấm vải trắng trong phòng xuất hiện bất thường, những hạt máu lặng lẽ xuất hiện dưới tấm vải trắng.
“Phần lớn vật liệu vẽ tranh và đạo cụ trong tòa nhà phòng thí nghiệm đều là do cái tên biến thái vừa nãy tạo ra.” Sắc mặt của Chu Đồ vẫn rất tệ, sau khi rời phòng vẽ tranh cũng không khá hơn: “Bao gồm cả thuốc vẽ màu đỏ và vải vẽ tranh sơn dầu bốc mùi kia nữa.”
Không cần Chu Đồ kể tỉ mỉ, mọi người đều đã hiểu vật liệu làm tranh này được tạo ra như thế nào rồi.
“Trong ngôi trường bỏ hoang này có nhiều người chết như vậy sao?” Trần Ca hơi nghi hoặc một chút: “Thầy nhìn thấy một vài nhà kho trên lầu bốn, tất cả đều chất đầy "vật liệu vẽ tranh".”
“Thực sự thì tôi biết rất nhiều thứ, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là tôi biết tất cả.” Thái độ của Chu Đồ đối với Trần Ca rất kỳ quái, nếu so với lúc trước thì cũng không biết là tốt hơn hay xấu hơn, nhưng từ lời nói của cậu ta có thể nghe ra được sự kiêng kỵ với Trần Ca.
Một tiếng động lớn đột nhiên vang lên từ căn phòng vẽ tranh phía sau, mấy người quay đầu lại nhìn, sống lưng của con quái vật màu đỏ hoàn toàn mở toang, sau lưng phình to, xương sườn kéo dài sang hai bên, từng khúc xương đều có một dụng cụ tàn nhẫn đang treo lơ lửng.
Hắn ta đứng quay lưng về phía cửa, dường như đang sử dụng công cụ của riêng mình để sửa đổi bức tranh kia.
“Tránh xa anh ta ra.” Chu Đồ kêu Vương Nhất Thành đẩy cửa sổ ra, mang mình xuống dưới trước.
Cửa sổ thủy tinh bị đẩy ra, Chu Đồ và Vương Nhất Thành rời đi trước, Trần Ca theo sát phía sau, nhưng ngay khi anh đứng bên cửa sổ thì đột nhiên ngây ra một lúc.
Có một người đứng trong bóng tối ở góc Đông Nam của tòa nhà phòng thí nghiệm, ông ta đi giày da đen, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt u ám, trên tay đang cầm một chiếc váy ngủ của một cô bé và chiếc vòng cổ dùng để buộc cổ cho chó.
“Thầy Bạch?”
Trần Ca sử dụng Âm Đồng, liếc mắt liền nhìn thấy thầy Bạch, anh cũng nhìn thấy vết máu trên váy ngủ của cô gái: “Con gái ông ta đã xảy ra chuyện gì?”
Thầy Bạch đang nấp trong bóng tối cũng nhìn thấy Trần Ca, hình như ông ta đã ngồi xổm canh ở đây lâu lắm rồi, có lẽ vì không ngờ rằng bên cạnh Trần Ca lại có nhiều người như thế, cho nên vẫn ngồi đó mà không ra tay.
“Đây mới chính là thầy Bạch thật, mình đã lấy giấy chứng nhận của ông ta và thay thế thân phận của ông ta, nếu những điều này mà bị học sinh của mình nhìn thấy thì sợ rằng cũng không tốt lắm.” Trần Ca nghĩ đám Trương Cự có thể đoán được mình không phải là thầy giáo của trường học, nhưng lớp giấy cửa sổ này vẫn chưa bị vỡ, ít nhất thì trên bề ngoài mọi người vẫn đang cố gắng duy trì sự ổn định của câu lạc bộ.
“Phải tìm một lý do để giết chết ông ta, cái loại chuyện như là hủy thi diệt tích này, xung quanh mình có rất nhiều người am hiểu.” Có một lệ quỷ ẩn trong cái bóng của Trần Ca, đối phương được coi như là một nguyên quỷ kém uy nghiêm nhất, nhưng hiện tại nó lại là con cờ duy nhất trong tay Trần Ca.
Với quyết định này, ánh mắt của Trần Ca nhìn về phía thầy Bạch cũng dịu dàng hơn, anh tăng tốc độ di chuyển và nhảy xuống dưới lầu trong vòng chưa đầy một phút.
“Người đâu?” Sau khi tiếp đất bằng hai chân, Trần Ca lại nhìn về góc phòng thí nghiệm, thầy Bạch đã không còn ở đó nữa.
“Thầy đang làm gì vậy?” Giọng nói của Chu Đồ càng ngày càng nhỏ, cảm giác như có thể biến mất bất cứ lúc nào: “Thời gian của tôi không còn nhiều nữa, tôi phải nói với mấy người vài điều, chuyện này có liên quan đến việc tôi có thể tìm được chính mình hay không, nó cũng ảnh hưởng đến sự sống và cái chết của mấy người.”
“Nói đi, chúng tôi đang nghe đây.” Trương Cự và Chu Long đứng xung quanh Trần Ca, mấy người bọn họ đứng vây lại thành hình tròn.
“Mười ba bức tranh trong phòng vẽ tranh tượng trưng cho người ba người, mỗi người đều giống hệt như áo đỏ mà chúng ta vừa gặp, rất đáng sợ.” Chu Đồ hít một hơi chờ Vương Nhất Thành dìu mình vào bụi cây, sau khi tránh xa tòa nhà phòng thí nghiệm, cậu ta mới nói tiếp: “Việc sắp xếp không liên quan gì đến sức mạnh, hoàn toàn ngẫu nhiên, nhưng cũng có một ngoại lệ.”
“Ngoại lệ?”
“Số Một là một ngoại lệ, tôi không có chút ký ức gì về Số Một, tôi chỉ biết rằng anh ta rất thích vẽ tranh, anh ta là một họa sĩ.”