Khi đang chờ đèn đỏ, ông chú tài xế rút điện thoại di động ra gửi tin nhắn thoại vào nhóm chat của họ.
Ông vừa đưa Trần Ca đến hẻm Hoa Hòe lại vừa nghe chuyện ma suốt chặng đường nên giờ ông đang rất hoảng loạn.
“Chiếc xe được trang bị camera hành trình, hệ thống định vị và hàng rào bảo vệ, chắc là sẽ không xảy ra vấn đề.” Ông chú tài xế rất thông minh, cố tình nói to khi gửi tin nhắn thoại để hành khách ở hàng sau cũng có thể nghe rõ.
“Mấy đêm gần đây hơi lộn xộn, anh nên chú ý hơn.”
“Được.”
Đèn xanh bật sáng, ông chú tài xế để điện thoại sang một bên rồi khởi động xe.
Khung cảnh hai bên lùi lại với tốc độ nhanh, ngày càng có ít xe chạy trên đường.
Ông chú tài xế lặng lẽ liếc nhìn hành khách phía sau từ gương chiếu hậu, dáng người người đó không cao, mặc áo hoodie màu đen, bên trong là áo sơ mi màu đỏ nhạt.
Người này vội vã leo lên xe, sau khi nói địa điểm cần đến thì không nói thêm gì nữa.
Càng lạ hơn là sau khi lên xe hắn ta cũng không kéo cái mũ của chiếc áo khoác trên đầu xuống, vì góc độ nên chỉ có thể nhìn thấy một nửa khuôn mặt của hắn ta.
“Người anh em, chúng tôi chạy xe đêm nên đặc biệt chú ý hơn, bình thường sẽ không đến chỗ đó.” Trong lòng ông chú tài xế cảm thấy không chắc chắn lắm, bắt đầu nói năng lộn xộn: “Nhưng vì tôi đã cho cậu lên xe, chắc chắn tôi sẽ không tính thêm phí cho cậu nhưng tôi chỉ có thể đưa cậu đến gần đó, cậu phải tự đi bộ một hai trăm mét, cậu thấy được không?”
Khi ông chở Trần Ca lần đầu tiên cũng vậy, nhát gan đến mức chưa đến nơi đã bắt đầu lên kế hoạch cho tuyến đường rời đi, đợi hành khách xuống xe là quay đầu chạy.
“Không được, tôi phải đi lấy đồ, nhà ở trong nội thành.” Người đàn ông ngẩng đầu lên nhưng nghe giọng nói thì rất bình thường: “Chú bỏ đi rồi ném tôi một mình trước cửa nhà hỏa táng, đến khi tôi lấy đồ xong thì phải làm thế nào để bắt xe đây? Đêm hôm khuya khoắt thế này làm gì có xe taxi nào đến nhà hỏa táng để đón khách chứ?”
Tài xế Trương suy nghĩ một lúc, cân nhắc những gì khách nói thì thấy cũng có lý.
“Chú đưa tôi đến đó rồi đưa tôi về, vừa đi vừa về tính hai phần tiền xe, không tốt hơn chú chạy xe trống về sao?”
Nghe hành khách nói vậy, lão Trương hơi dao động, có thể kiếm thêm một phần tiền thì tại sao lại không kiếm.
Nếu là trước đây, chắc chắn ông sẽ đồng ý ngay, chủ yếu là vì sau khi chở Trần Ca, ông bị ám ảnh tâm lý, trở nên cẩn thận hơn khi làm bất cứ chuyện gì: “Cũng được, nhưng tôi sẽ đợi cậu ở đầu đường, cậu lấy đồ xong thì quay lại tìm tôi.”
“Được, miễn là chú không chê vì làm chậm trễ thời gian của chú là được rồi.” Hành khách nam ở hàng ghế sau đút tay vào túi, dáng vẻ rất dễ nói chuyện.
“Ngoài việc luôn đội mũ thì người này không có chỗ nào bất thường, cảm thấy còn đáng tin cậy hơn nhiều so với thằng nhóc đến trường học bỏ hoang để hẹn hò.”
Lão Trương lẩm bẩm trong miệng, trong lòng nói cả Cửu Giang có nhiều xe taxi chạy đêm như vậy, không lý nào chỉ có mình ông là gặp mấy chuyện kỳ lạ này chứ?
Hai lần liên tiếp đụng phải kẻ tâm thần đó, xác suất đã thấp lắm rồi, tính ra cũng đến lúc thay đổi vận may.
Trong đầu ông nghĩ ra đủ lý do để tự an ủi mình nhưng tay cầm vô lăng vẫn đổ mồ hôi.
Chiếc xe chạy rất nhanh, chỉ mất mười phút đã chạy ra khỏi khu phố cổ tiến về phía nhà hỏa táng ở vùng ngoại ô.
Người ở hai bên ngày càng ít, không còn nhìn thấy ánh đèn của các biển hiệu cửa hàng, chỉ có chiếc taxi của lão Trương chạy như bay trên đường lớn.
“Sắp đến rồi.”
Ông chú tài xế thỉnh thoảng lại liếc nhìn hành khách từ gương chiếu hậu, đối phương vẫn ngồi yên một chỗ trên ghế, suốt cả chặng đường gần như không nhúc nhích.
“Làm phiền chú chạy đến phía trước một chút, không cần đến trước cửa, chỉ cần gần hơn một chút.” Giọng nói của hành khách phía sau rất khẽ, có loại cảm giác như vừa hít thở vừa nói chuyện.
Trong phạm vi gần trăm mét không nhìn thấy ánh sáng nào, hôm nay nơi này đặc biệt yên tĩnh, chiếc xe taxi đang di chuyển chậm trên đường nhựa giống như một chiếc quan tài màu đen đang di chuyển.
“Dừng lại ở đây đi.” Gió đêm thổi vào cửa sổ xe, hai tay lão Trương nắm lấy vô lăng, có hơi bồn chồn.
“Được rồi, cho tôi hai phút.”
“Tiền xe!”
“Đợi tôi quay về sẽ trả luôn một thể.” Hành khách phía sau thản nhiên đáp lại, dường như giọng nói của hắn ta đã xuất hiện sự thay đổi nào đó.
“Cái cậu này...”
Lão Trương rất muốn xuống xe để tranh luận với đối phương, ông sợ hành khách bỏ chạy nhưng khi nghĩ đến phải xuống xe để ra ngoài thì ông lại chùn chân: “Đúng là gặp ma mà, đêm hôm khuya khoắt chạy đến nhà hỏa táng, cậu ta làm việc ở đây sao?”
Ông chú tài xế liếc nhìn thời gian, đã là 11 giờ 56 phút, gần 12 giờ rồi.
“Suốt ngày gặp phải khách hàng như vậy, toàn chạy đến những chỗ kỳ quái, trái lại không phải lo lắng về vấn đề kẹt xe.” Ông nhìn hành khách đó rảo bước, cảm thấy bước chân của người đó hơi gượng gạo giống như không quen đi bộ.
Hành khách đi vào nhà hỏa táng bằng cánh cửa nhỏ, lão Trương ngồi trong xe một mình, ông đóng hết tất cả các cửa sổ xe, không gian kín khiến ông có cảm giác an toàn hơn.
“Lâu quá đi.” Mới qua mười mấy giây, lão Trương đã đứng ngồi không yên: “Có phải mình gặp phải một kẻ lừa đảo không? Không phải thằng nhóc này không muốn trả tiền xe chứ?”
Sau một hồi suy ngẫm, biểu cảm của ông dần thay đổi, dường như nhận ra một chuyện rất tồi tệ: “Hình như hành khách đi đến hẻm Hoa Hòe đó cũng xuống xe mà không đưa tiền!”
Khi đó Trần Ca muốn đến hẻm Hoa Hòe, còn cách đầu hẻm năm sáu chục mét, lão Trương đã bắt đầu giục anh xuống xe, cuối cùng có nói gì cũng không chịu lái xe về phía trước.
Trần Ca không còn lựa chọn nào khác ngoài việc xuống xe, khi đang muốn trả tiền xe thì lão Trương đã lái xe chạy đi được mười mấy mét.
Lão Trương đánh nhẹ lên mặt của mình, khuôn mặt buồn khổ: “Tăng ca được một tiếng mà chưa kiếm được đồng nào, còn phải trả thêm mấy đồng tiền xăng. Bỏ đi, coi như là của đi thay người, chỉ cần sau này không phải gặp lại cậu ta, cứ coi như mình cho cậu ta tiền xe là được.”
Trong lòng lão Trương buồn phiền, bật nhạc trong xe lên nhưng càng nghe càng hoảng loạn.
Bên ngoài là nhà hỏa táng, trời đêm tối đen như mực, cực kỳ yên tĩnh. Lúc này âm thanh phát ra từ trong xe tạo cảm giác như bị thứ gì đó trong bóng tối để mắt tới.
Chưa phát hết một bài hát thì ông đã tắt nhạc, nắm chặt vô lăng dáo dác nhìn xung quanh.
“Tại sao còn chưa ra?” Một phút nữa là nửa đêm, chú tài xế càng nghĩ càng thấy không đúng, cứ cảm thấy sẽ xảy ra chuyện.
Ông nhặt lá bùa bị xé nát dưới đất lên lần nữa, cúi đầu lạy một lần rồi nhét vào túi quần.
Nói ra cũng thật trùng hợp, khi ông cúi đầu xuống, ánh mắt lướt qua tấm đệm hành khách từng ngồi.
Có một mảng máu mờ mờ trên tấm đệm trắng.
“Trước đó có không? Hình như lúc nhận xe mình không nhìn thấy mà.”
Lão Trương quay đầu nhìn ghế sau, đột nhiên nhớ lại cách ăn mặc của hành khách đó rất khác lạ, bên ngoài mặc một chiếc áo hoodie, bên trong mặc áo sơ mi màu đỏ nhạt.
“Màu đỏ của chiếc áo sơ mi đó không đồng đều, không lẽ là...”
Cốp! Cốp! Cốp!
Cửa sổ xe bị đập, không biết hành khách kia ra khỏi nhà hỏa táng từ khi nào, trong tay cầm một cái gói được che lại bằng vải đen.
Lão Trương bị dọa đến giật mình, nhanh chóng dời mắt đi.
“Tìm được đồ rồi, chúng ta trở lại chỗ cũ.” Giọng điệu của hành khách đó hoàn toàn khác so với lúc nãy, dường như có chỗ nào đó đã thay đổi.
Tài xế nhìn cái gói màu đen trong tay hành khách từ gương chiếu hậu, chà chà tay lên quần áo, lòng bàn tay ông sớm đã ướt đẫm mồ hôi.