Khuôn mặt bện từ tơ máu dường như đụng phải vật gì đó, miễn cưỡng ngừng lại ở nơi cách người Trần Ca khoảng 30 cm.
“Đây là?”
Gương mặt đó sửng sốt một chút, tơ máu trên mặt lan về phía trước, đứng giữa nó và Trần Ca là một người trẻ tuổi.
“Làn da bị lột đi, máu chảy trên người, tôi nhìn các cô ấy phân chia tôi ra.”
Thoạt nhìn, chàng trai này còn khá trẻ, trong mắt anh ta ngấn lệ, từ từ ngẩng đầu lên, vẻ mặt dần dần mất khống chế, nhiều nơi trên thân thể bắt đầu chảy máu.
“Đau quá, đau quá, đau quá!”
Toàn bộ khuôn mặt bỗng trở nên vặn vẹo, ngũ quan không đúng vị trí, dường như anh ta trở nên điên cuồng, hai tay moi khuôn mặt sau gáy hành khách ra, cắn xé điên cuồng những tơ máu đang di động kia!
“A!”
Hành khách và khuôn mặt sau gáy của hắn ta đồng thời rít gào, Trần Ca cũng hoảng sợ lui về phía sau một bước.
Đây là lần đầu tiên anh thấy Hứa Âm xuất hiện, có thể do lúc còn sống anh ấy chịu quá nhiều đau khổ và dằn vặt, Hứa Âm trở nên cực kỳ tàn bạo, dường như anh ta sắp sửa trút hết toàn bộ những oán hận tích góp khi còn sống ra ngoài.
“Quá điên cuồng.”
Tình cảnh máu tanh không thể khống chế được, Trần Ca lùi về phía sau một chút nữa.
“Vừa ra tay đã không chết không ngừng, điều này hơi đáng sợ.” Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ: “Sống quá đau khổ, đối với anh ta cũng không tốt, sau này mình phải giúp anh ta khơi thông chấp niệm, dạy anh ta lấy lý phục người.”
Hứa Âm không phải áo đỏ, thực lực chênh lệch rất nhiều so với Trương Nhã, nhưng bàn về tàn nhẫn và ác độc, người này hơn hẳn Trương Nhã.
“Mỗi lệ quỷ bên trong vòng quay kinh dị đều không hề đơn giản, xem ra lúc rút thưởng phải thận trọng hơn.”
Giữ danh hiệu Người Được Lệ Quỷ Quan Tâm, Trần Ca cảm thấy trong vòng quay kia ngoài lệ quỷ thì còn có thứ tăng độ hảo cảm của lệ quỷ. Bất kể rút được cái gì, kết quả cuối cùng vẫn là xung quanh sẽ ngày càng có nhiều lệ quỷ.
“Coi như lá gan của mình lớn hơn so với người khác, nhưng chung quy cũng chỉ là một người bình thường, làm việc phải biết lượng sức mình mà làm.”
Hành khách giãy giụa trên mặt đất, gương mặt sau gáy của hắn ta mạnh hơn nhiều so với suy nghĩ lúc trước của Trần Ca.
Hứa Âm dùng thương tổn để đổi thương tổn, thân thể anh ta trở nên mờ ảo hơn nhiều, nhưng gương mặt đó cũng không tốt hơn là bao, máu thịt be bét, nó gần như bị Hứa Âm lôi ra khỏi đầu của hành khách.
“Đây là quái vật gì?” Gương mặt đó đau đớn la lên, nhưng không ai đáp lại lời của nó.
Tơ máu đang không ngừng lan ra, dáng vẻ tấn công của Hứa Âm càng như liều chết, Trần Ca đứng xem mà cảm thấy sợ hãi.
“Không phải thời điểm liên quan tới sống chết, tốt nhất vẫn không nên gọi Hứa Âm ra ngoài.” Bây giờ, Trần Ca nghĩ Bút Tiên vẫn lành tính nhất, trong tất cả nhân viên chỉ có Bút Tiên là có tính cách khá dịu dàng, mặc dù có đôi lúc cũng lén dùng mánh lới, nhưng lúc quan trọng chưa bao giờ cô vi phạm mệnh lệnh của Trần Ca.
Hứa Âm càng điên cuồng hơn, Trần Ca vội vàng đi ra khỏi cái thân cây mà anh đang núp, anh thực sự không nhìn được tình cảnh đẫm máu này nữa, anh quyết định để đối phương ra đi thoải mái một chút.
“Quái vật từ trong cửa chạy ra nhất định phải bám vào thân thể người sống mới có thể tồn tại trong thời gian dài được, búa của bác sĩ nát sọ chỉ có thể tạo ra thương tổn cực kỳ nhỏ bé với chúng. Nếu như vậy thì chỉ có thể động thủ với hành khách thôi.”
Trần Ca nhấc búa của bác sĩ nát sọ lên đuổi theo hành khách, nhằm đúng vị trí, anh nện một búa xuống.
“Không thể đập đầu, nhưng phải làm sao mới có thể khiến hắn ta hôn mê lại không gây nguy hiểm đến tính mạng đây?”
Dường như hành khách nghe được giọng của Trần Ca, tóc gáy của hắn ta dựng ngược, hắn ta quay đầu nhìn Trần Ca chằm chằm, tròng mắt như sắp lồi ra ngoài.
“Tôi...”
Dường như hắn ta muốn nói gì đó, nhưng Trần Ca không cho hắn ta cơ hội nói chuyện, đầu búa đập xuống, sau đó chỉ nghe thấy tiếng xương cốt bị vỡ.
Tên thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ kia tập tễnh ngồi bệt xuống đất, dường như khuôn mặt tơ máu ở sau gáy của hắn ta biết đã hết hi vọng, nó quả quyết rụng xuống, biến thành một cái đầu người đầy ác ý bị các tia máu bao phủ, chạy về phía nhà hỏa táng.
Khi nó rời khỏi hành khách, toàn thân tên hành khách kia lập tức như bị mất hết sức lực, té ngã xuống đất.
Ánh mắt hắn ta đờ đẫn, giống như bị mất đi một phần linh hồn.
“Đuổi theo nó!”
Không cần Trần Ca nhắc nhở, Hứa Âm đã đuổi theo.
Chàng trai mới xuất hiện này nhìn hơi có phong phạm nghệ sĩ, tâm trạng lại u ám. Lúc này ngũ quan anh ta đang rách rưới vặn vẹo, toàn thân đầy vết thương rớm máu, tứ chi chạm đất đuổi theo cái đầu người đang chạy trốn kia.
“Đừng giết nó, tôi có một vài chuyện muốn hỏi nó!”
Trần Ca lên tiếng nhắc nhở nhưng vẫn chậm một bước, quỷ quái hoàn toàn không thể khống chế, Hứa Âm bắt đầu cắn đầu người.
Tiếng thét thảm thiết chói tai làm lá cây rụng xuống, tơ máu bị cắn nuốt từng chút một, đầu người dần dần biến mất trong tay Hứa Âm.
Sau khi nuốt hết quái vật, Hứa Âm đứng tại chỗ một lúc lâu, vết thương trên người anh ta dần dần khép lại, trên áo khoác có thêm một vết máu không biến mất.
E rằng khi vết máu khuếch tán hết toàn bộ quần áo chính là lúc anh ta trở thành lệ quỷ áo đỏ thứ hai trong nhà ma của Trần Ca.
Hứa Âm khoanh tay đứng ngẩn ngơ một lúc, từ từ xoay người lại, ánh mắt trống rỗng nhìn Trần Ca.
Anh ta giống như đang đứng trong tủ kính vào một ngày mưa dầm, nhìn chăm chú thành phố ở bên ngoài qua một lớp thủy tinh.
Rất muốn đi ra ngoài, nhưng lại sợ bị ướt.
Nhìn thấy bộ dạng này của Hứa Âm, bây giờ Trần Ca không nỡ nói nặng lời, anh có thể cảm nhận được sự đau khổ và cô độc của Hứa Âm.
“Tôi biết quá khứ của anh, cũng hiểu nỗi đau của anh, nhưng sau này anh nên đổi một phương thức khác để trút giận, ví dụ như tâm sự với tôi chẳng hạn.” Trần Ca không oán giận Hứa Âm mà đi về hướng Hứa Âm, anh giơ tay ra: “Chúng ta có thể trở thành bạn bè.”
Những lời này, trước đây anh đã từng nói với Trương Nhã, bây giờ đổi thành một đối tượng khác.
Trần Ca phát hiện vẻ mặt của Hứa Âm xuất hiện một chút biến hóa, anh cảm thấy sau này có tiếp tục dùng kịch bản này.
Hứa Âm ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào mặt Trần Ca, anh ta nhìn rất lâu, cuối cùng cũng không đụng vào cánh tay mà Trần Ca vươn về phía mình, từ từ tiêu tán.
“Đau quá...”
Băng nhạc trong máy cát-sét mini ngừng chuyển động, khu rừng yên tĩnh trở lại, mọi thứ giống như chưa bao giờ xảy ra.
Trần Ca nâng hành khách đang ngất nằm dưới đất dậy, vén tay áo khoác lên, nhìn về phía ngón tay của hắn ta.
Sau khi đối chiếu vị trí của vết sẹo, Trần Ca có thể khẳng định người này chính là người đàn ông mặc áo hoodie xuất hiện trong video giám sát ở nhà trọ Hải Minh, đồng thời hắn ta cũng chính là số năm của Hiệp hội kể chuyện lạ!
“Sau khi người mắc hội chứng đau chi ma và Hứa Âm chết, điện thoại màu đen thông báo mức độ hoàn thành nhiệm vụ tăng lên. Bây giờ ma quỷ trên người số năm bị diệt, bản thân hắn ta cũng bị hôn mê nhưng điện thoại màu đen không có bất cứ thông báo nào. Xem ra, xác suất hắn ta là bệnh nhân của Khu Nội Trú Số Ba không lớn.”
Trần Ca kéo số năm ra ngoài, chưa đi được mấy bước, trong đầu anh chợt lóe lên một chuyện.
“Có vấn đề, luận thực lực thì quỷ ảnh cao gầy trên người Vương Thanh Long mạnh hơn so với mặt quỷ tơ máu. Nhưng khi đó Vương Thanh Long đã nói rằng quỷ ảnh cao gầy cảm thấy uy hiếp mãnh liệt nên mới rời khỏi người cậu ta.”
“Chỉ dựa vào số năm là không thể làm được, như thế có thể nói rằng...” Mắt Trần Ca dần dần sáng lên: “Đêm hôm đó thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ đến nhà trọ Hải Minh không chỉ có một mình số năm. Nhất định còn có những thành viên khác!”
Có lẽ video giám sát còn quay được diện mạo của thành viên khác của Hiệp hội kể chuyện lạ, nhưng do đối phương ẩn nấp quá kỹ, cho tới giờ cũng chưa có ai phát hiện ra.
“Thứ có thể khiến quỷ ảnh cao gầy cảm thấy uy hiếp phải chạy trốn hẳn chỉ có thể là áo đỏ, người đang ẩn nấp này mới là quan trọng.”