“Bối cảnh thật chân thực.” Anh chàng cao to lẩm bẩm: “Sao anh ta có thể làm được vậy?”
“Kẻ không có tài năng mà dám mở nhà ma à? Huống chi Dạ Tiểu Tâm đánh giá anh ta cao đến thế nghĩa là nhà ma này cũng có chỗ đáng khen.” Người phụ nữ trốn sau lưng tên tóc vàng nói, sau đó liếc nhìn ba người khách khác vào chung với bọn họ rồi nhiệt tình chào đón.
“Ba người là một nhóm à?” Cô ta rất am hiểu xã giao, giọng điệu lẫn dáng vẻ đều làm người ta cảm thấy thân thiết.
“Không phải.” Người đàn ông cao gầy luôn cắm tay trong túi lạnh lùng trả lời, kế đó đi thẳng về phía trước một mình.
“Anh cẩn thận một chút, đây là cảnh tượng kinh dị ba sao đó!” Người phụ nữ vừa rồi bắt lấy tay áo của anh ta làm anh ta quay lại trừng mắt, thế là cô ta hoảng sợ nói: “Tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở anh thôi mà.”
“Chị Miêu, đừng quan tâm tới loại người này, lát nữa anh ta bị dọa tè ra quần thì sẽ tự chạy đến chỗ chúng ta thôi.” Tên tóc vàng đứng giữa cô ta và người đàn ông kia nói.
“Không sao đâu, mọi người đều vào cùng một lúc, đúng ra nên giúp đỡ nhau mà.” Hình như cô ta hoàn toàn không để ý đến hành động thiếu lễ phép của người đàn ông cao gầy, hơn nữa còn bước đến trước mặt anh ta: “Tôi là Cassie, anh có thể gọi tôi là chị Miêu như bọn họ.”
Người đàn ông cao gầy suy nghĩ một lát, cuối cùng không từ chối ý tốt của chị Miêu: “Tôi là Bạch Thu Lâm, dạo này tâm trạng không tốt nên mới đến nhà ma xả stress.”
“Tôi hiểu, nhà ma là một nơi như thế mà, giải tỏa áp lực cho mọi người bằng cách thét lên thật to.” Chị Miêu ra vẻ “tôi hiểu”, tiếp đó nhìn sang hai vị khách còn lại: “Vậy tôi nên xưng hô với hai người thế nào đây?”
Người đàn ông mặc áo sơ mi đen trông rất hoạt bát, hơn nữa cũng rất nhiệt tình: “Tôi họ Chu, kinh doanh bất động sản, hôm nay tôi đến với bạn gái...”
“Ai là bạn gái của anh?” Cô gái bên cạnh đánh vào cánh tay của anh ta, cô để mặt mộc nhưng vẫn rất đẹp.
“Có khác gì đâu.” Anh Chu chớp chớp mắt với cô gái, cưỡng chế bắt lấy tay của cô: “Đây là bạn gái của tôi, Đoàn Nguyệt. Cô ấy dạy tiếng Anh trong trường cấp ba, bình thường rất cực khổ, buổi tối còn phải dạy thêm cho học sinh. Hôm nay tôi thấy cô ấy rảnh rỗi nên dẫn sang đây thả lỏng một tí.”
“Vợ chồng hai người thật là ngọt ngào.” Chị Miêu mỉm cười, trong mắt có vẻ chán ghét nhưng được che giấu rất kỹ: “Lát nữa ba người cùng đi với chúng tôi đi, như thế thì mọi người cũng có thể trông nom nhau tốt hơn.”
“Tôi thấy cách nói chuyện của cô rất chuyên nghiệp, các cô là người chơi nhà ma chuyên nghiệp à?” Lão Chu hơi tò mò.
“Tôi là đánh giá viên về nhà ma có vài triệu người hâm mộ trên mạng, ở đây toàn là thành viên trong đội của tôi.” Chị Miêu giới thiệu mấy người bên cạnh.
Chàng trai nhuộm tóc vàng và bấm hoa tai là Hoàng Tinh, người cao to là Mã Thiên, cô gái còn lại trong nhóm là trợ lý của chị Miêu - Trương Lan. Chị Miêu không giới thiệu kỹ về người đàn ông khá lớn tuổi cuối cùng mà chỉ bảo anh ta là anh Vương thôi.
Tính cách của bọn họ không giống nhau, chủ yếu là nhờ có chị Miêu ở giữa làm người hòa giải mới có thể tập hợp lại, thậm chí tạo quan hệ tốt với nhau.
“Quả nhiên là người chuyên nghiệp, vậy hôm nay chúng tôi phải dựa dẫm vào cô rồi.” Lão Chu nói chuyện rất khôn khéo, nhiệt tình trao đổi với chị Miêu như thể không thấy ánh mắt ghét bỏ của Đoàn Nguyệt.
“Yên tâm, chúng tôi đã vào mấy loại nhà ma như thế này trên mười lần rồi.” Tên tóc vàng là người to gan nhất bọn, đồng thời cũng dễ bị kích động nhất, lần này xung phong đi trước.
“Đi thôi, trên mạng đánh giá nhà ma này rất cao nên tôi cũng muốn xem thử rốt cuộc bên trong đó có gì.” Chị Miêu cầm điện thoại vào cảnh tượng kinh dị để tiện cho việc ghi chép.
Cơn gió lạnh không biết từ đâu đến thổi bay những tờ tiền giấy trên đất, đèn lồng trắng lảo đảo, ánh sáng trắng nhợt tỏa ra trên đường phố trống rỗng.
“Ba yếu tố chính để thiết kế nhà ma là câu chuyện, cảnh tượng và tâm trạng. Tôi có thể cho cảnh tượng của anh ta 6 điểm, tiếc là thiếu đi phần câu chuyện nên khách tham quan rất khó sinh ra cảm giác nhập vai, càng không cần phải nhắc đến tâm trạng vì nó hoàn toàn không có cảm giác kinh dị, quả thật là uổng phí số đạo cụ chân thật này.” Chị Miêu thuận miệng phê bình, tên cao to và tên tóc vàng ở bên cạnh gật đầu theo, chỉ có Trương Lan thỉnh thoảng quay lại nhìn Bạch Thu Lâm vì cảm thấy anh ta hơi kỳ quái.
“Tại sao anh ta luôn cắm tay trái trong túi thế?”
Tám người cùng vào chung, trong đó có năm người là đánh giá viên chuyên nghiệp về nhà ma nên đương nhiên sẽ không thấy sợ hãi.
“Lúc vào đây tôi nghe ông chủ nhà ma bảo có hạn chế về thời gian, mà cảnh tượng trong này thì lại quá lớn, tôi cảm thấy chúng ta chia ra hai tổ để tìm từ hai hướng sẽ tốt hơn.” Lão Chu cẩn thận suy tính một lát rồi nói ra đề nghị của mình.
“40 phút đủ cho chúng ta tìm rồi, đến nhà ma chơi, đặc biệt là loại nhà ma theo phong cách cởi mở như thế này thì phải nhớ không được rơi vào nhịp của bọn họ.” Tên tóc vàng trông rất có kinh nghiệm: “Hai người cứ đi theo sau tôi là được, nói thật thì từ nhỏ tôi đã to gan rồi, đừng nói là diễn viên trong nhà ma, dù có gặp phải quỷ thật thì tôi vẫn dám đánh bọn chúng.”
“Cậu lợi hại ghê.”
Lão Chu và Đoàn Nguyệt đi theo sau tên tóc vàng, chị Miêu và tên cao to đi chung. Trương Lan đứng giữa Bạch Thu Lâm và anh Vương, cô phát hiện trên người Bạch Thu Lâm có rất nhiều thói quen không giống với người thường, ví dụ như cái cổ hơi nghiêng như là từng bị ngã trẹo cổ vậy.
“Cô nhìn gì thế?” Anh Vương quay đầu liếc Tiểu Lan, hình như anh ta đến nhà ma vì mục đích khác nên không quen với thành viên trong đội của chị Miêu cho lắm.
Trương Lan mới gặp anh Vương lần đầu, cô cũng không biết tại sao chị Miêu lại dẫn anh ta theo: “Không có gì, đúng rồi, lát nữa anh vào chung với tôi, chị Miêu cố ý dặn tôi đi với anh đó.”
Nhóm người đều đi ở phía trước, Bạch Thu Lâm nhìn bóng lưng của bọn họ, khóe môi dần tạo thành một vòng cung.
Ánh sáng nhợt nhạt kéo dài bóng của bọn họ, giờ cả bọn đã chính thức bước vào thôn Hoạt Quan.
Ngay khi bọn họ bước vào thôn Hoạt Quan, đèn lồng giấy trắng ở hai bên đường lập tức khẽ lắc lư, thôn cũng trở nên âm u hơn như có vật gì đó đang bắt đầu thức tỉnh.
“Cót két...”
Tên tóc vàng đẩy cửa chính của căn nhà cũ đầu tiên, bên trong tiểu viện không có gì cả.
“Chỉ thế thôi à?” Hình như cậu ta hơi thất vọng, sau đó bước vào bên trong với lão Chu và Đoàn Nguyệt.
Trên bàn thờ đặt một tấm ảnh trắng đen bị móc hai mắt, trên vách tường dán bức tranh quỷ núi, giữa nhà còn có một chiếc quan tài.
“Bố trí rất đơn sơ, hình như cũng không có gì đáng sợ.” Tên tóc vàng đi vòng quanh nhà một vòng, tiếp đó cầm lấy tấm ảnh trắng đen trên bàn thờ và cẩn thận xem xét: “Tại sao phải móc hai mắt? Lẽ nào nó cất giấu manh mối vượt ải?”
Cậu ta mở khung ảnh và lấy tấm ảnh trắng đen ấy ra: “Hình như người này đang khóc thì phải?”
Tên tóc vàng đang chuẩn bị nhìn kỹ hơn thì chợt nghe thấy giọng của lão Chu ở phía sau: “Cậu đang nhìn gì vậy?”
“Không có gì, xem đại thôi, tôi thích mở hết tất cả cảnh tượng nhánh của nhà ma khi chơi, làm vậy mới có cảm giác thành tựu.”
“Tôi thấy chúng ta không nên chạy lung tung thì hơn, tìm kiếm áo cưới mới là việc chính, không thôi lát nữa sẽ không đủ thời gian.” Lão Chu và Đoàn Nguyệt chậm rãi vây quanh, ngón chân của cả hai đều chạm đất.
“Yên tâm đi, chắc chắn sẽ đủ thời gian.” Cậu ta hết tóc mái lên và giơ hai ngón tay với lão Chu: “Chúng ta hoàn toàn có thể qua cửa nhà ma này trong vòng 20 phút, thế nhưng điều đó là không cần thiết vì sẽ mất đi rất nhiều niềm vui.”
Cậu ta đưa lưng về phía vách tường và đối mặt với lão Chu nên không thấy những bóng quỷ bên trong bức tranh trên tường đều đang quan sát cậu ta.
“Cậu nói đúng, chơi từ từ mới thú vị.” Lão Chu bình tĩnh cầm tấm ảnh chụp trắng đen kia sang một bên. Lúc này người trong hình không giống như trước nữa mà trông như vừa tiến về phía trước một bước.