Con số màu đỏ như máu ở trên màn hình hơi chói mắt. Khi số 24 sáng lên, cửa thang máy được mở ra từ hai bên.
Trên hành lang có những vết máu còn nhỏ giọt chưa khô lại, trên vách tường thì xuất hiện thêm nhiều vết xước mới.
Mùi máu tươi thoang thoảng trong không khí, dường như nơi này vừa xảy ra sự việc gì đó vô cùng khủng khiếp.
Trần Ca tháo con dao mổ heo được cột ở bắp chân xuống, giữ nó bằng tay trái rồi giấu vào trong tay áo.
“Đi vào trong xem thôi.”
Trần Ca cảm thấy phía sau lưng mình lạnh buốt. Anh không quay đầu lại nhưng anh biết Trương Nhã đang ở đằng sau anh.
Trên hành lang rất yên tĩnh, bất cứ âm thanh nào cũng có thể nghe được rõ ràng.
Đi khoảng một phần ba quãng đường, bên tai Trần Ca nghe thấy tiếng cắt của đồ vật gì đó.
Trần Ca đi về phía trước vài bước, cuối cùng anh cũng xác định được âm thanh kia được truyền ra từ căn phòng mà anh gặp người đàn ông miệng chim lần đầu tiên.
“Bên cạnh bàn ăn có mười chỗ ngồi, có khả năng là dành cho mười bệnh nhân ban đầu. Người đàn ông miệng chim phụ trách mấy việc vặt vãnh. Vậy rốt cuộc hắn ta có thân phận gì trong Hiệp hội kể chuyện lạ?”
Sau khi suy nghĩ một lát, Trần Ca lắc đầu, hiện tại không cần phải suy nghĩ về vấn đề này. Anh tới nơi này không phải để điều tra bất cứ điều gì, mà là anh chuẩn bị hủy diệt hoàn toàn Hiệp hội do những kẻ điên này tạo ra.
“Đều là cảnh tượng kinh dị ba sao, hẳn là Trương Nhã sẽ không yếu hơn bọn họ quá nhiều.”
Trần Ca dừng lại ở bên ngoài căn phòng kia, anh nhìn trộm cảnh tượng bên trong cánh cửa, lông mày không khỏi nhíu lại.
Một người đàn ông giống như đang đeo mặt nạ miệng chim ngồi xổm trong góc, trong tay hắn ta cầm công cụ. Trước mặt hắn ta là một ông cụ đang nằm, bên cạnh còn có một cái mặt nạ.
Trần Ca đã từng thấy cái mặt nạ kia ở trong phòng ăn, người mới số một đã từng đeo nó.
“Anh đang làm cái gì vậy?” Trần Ca chặn ở cửa. Anh đột nhiên mở miệng dọa người nọ nhảy dựng, có thể thấy rõ bả vai của người đàn ông miệng chim hơi run lên.
Đối phương không quay đầu lại, hắn ta vẫn duy trì tư thế đưa lưng về phía Trần Ca: “Tất cả mọi người đều rời đi, sao cậu còn chưa rời đi?”
“Không phải các anh chuẩn bị bữa ăn sao? Tôi mới rời đi một lát, các anh đã ăn xong rồi?” Trong lòng Trần Ca hơi tiếc nuối. Mặc kệ lý do là cái gì, kế hoạch hôm nay có khả năng bị thay đổi.
“Xảy ra một vấn đề nho nhỏ, có người trong bọn họ nhận được tin tức của hội trưởng nên tạm rời đi.” Người đàn ông miệng chim vẫn không xoay người lại, nửa người trên của hắn ta như bị đông cứng. Hắn ta đưa lưng về phía Trần Ca, mặt thì hướng về phía ông cụ đang nằm trên mặt đất.
“Tin tức của hội trưởng?” Trần Ca phát hiện trên người người này có cái gì đó kỳ lạ. Anh bước vào trong phòng: “Có thể nói cho tôi biết bọn họ đi nơi nào được không?”
“Tôi không biết.” Người đàn ông ngừng lại một lát rồi bổ sung thêm một câu: “Tôi khuyên cậu không nên đến đây.”
“Cuối hành lang chỉ có một cái thang máy. Từ đầu đến cuối tôi không hề rời khỏi thang máy. Chẳng lẽ nơi này có cửa ra vào nào khác sao?” Trần Ca thu được không ít manh mối từ người đàn ông này. Hiện tại những người khác đã rời đi, anh chỉ có thể thu hoạch tin tức từ trên người của người đàn ông miệng chim.
“Sau này sẽ có người nói cho cậu biết mấy thứ này. Bây giờ cậu có thể rời đi.” Động tác của người đàn ông miệng chim cứng đờ, thật giống như là hắn ta cố ý không xoay mặt của mình qua.
Trần Ca không tới để thương lượng sự việc với hắn ta. Sau khi người đàn ông miệng chim nói xong, anh không những không rời đi mà còn bước vài bước vào trong phòng.
“Bọn họ đã đi cả rồi, vì sao anh còn ở nơi này? Anh vẫn luôn ở nơi này hay sao?” Trần Ca hỏi liên tục mấy vấn đề.
“Tôi chỉ phụ trách dọn dẹp và nấu cơm.”
“Thật thú vị.” Trần Ca vẫn luôn nghi ngờ người đàn ông miệng chim vì hắn ta có thể tự do ở tầng hai mươi bốn này, phụ trách hết tất cả mọi việc ở đây.
Có khi nào người này chính là hội trưởng hay không?
Có lẽ là những hội viên khác nói dối, thật ra hội trưởng là một trong số bọn họ.
Trần Ca muốn chứng minh vấn đề này. Anh mà hỏi người đàn ông miệng chim thì chắc chắn hắn ta sẽ không nói thật. Bởi vậy anh quyết định dùng một phương pháp trực tiếp nhất.
Cho dù hắn ta có phải là hội trưởng hay không, anh sẽ làm hắn ta biến mất vĩnh viễn, vậy hắn ta sẽ không còn là hội trưởng được nữa.
Người đàn ông miệng chim phát hiện Trần Ca đang tới gần, đột nhiên nói lớn hơn: “Người mới, không cần biết ở bên ngoài cậu đã làm được chuyện gì, khi đã đi vào nơi này, tốt nhất cậu nên hành động dựa theo quy tắc của Hiệp hội kể chuyện lạ.”
“Quy tắc của Hiệp hội kể chuyện lạ sao? Chỉ cần kể chuyện là được, còn có cái gì nữa không?” Trần Ca đã phát hiện ra người này có vấn đề, anh càng không muốn rời đi.
“Nhìn thấy thứ không nên nhìn thì phải trả giá đắt. Hiện tại các hội viên khác đã rời đi nên tầng này chỉ có tôi và cậu.” Người đàn ông miệng chim đứng dậy. Cùng lúc đó, âm thanh giống như giọt nước chảy xuống vang lên.
Trần Ca nhìn về phía nửa người dưới của người đàn ông miệng chim. Quần hắn ta dính đầy máu, máu đen nhỏ giọt từ ống quần hắn ta xuống mặt đất.
“Tôi không rõ là anh muốn biểu đạt điều gì. Các hội viên khác đã rời đi, đối với anh mà nói đây hẳn là một tin tức xấu.” Trần Ca tựa như không nhìn thấy vết máu dính trên quần của người đàn ông miệng chim, anh tiếp tục đến gần.
“Vậy à?”
Người đàn ông miệng chim bước một bước sang bên cạnh, lộ ra thi thể của ông lão có vẻ mặt hoảng sợ.
“Thỉnh thoảng sẽ có một số người mới chẳng hiểu sao mà lại biến mất. Mọi người cũng quen việc đó rồi.” Hắn ta đang lầm bà lầm bầm, nhưng hình như là cố ý khiến cho Trần Ca nghe được.
Sau khi nói xong câu đó, người đàn ông miệng chim xoay người lại. So với việc trên tay hắn ta cầm công cụ kì quái và vết máu ở nửa người phía trên của hắn ta thì thứ càng hấp dẫn sự chú ý của người khác hơn chính là mặt của hắn ta.
Hắn ta vốn không đeo mặt nạ!
Cái miệng nhô ra như mỏ chim mọc trên mặt hắn ta, tơ máu đặc trưng của quái vật ở phía sau cánh cửa bơi lội trên gương mặt hắn ta. Cái tên này rất có thể không phải là người!
“Tôi đã cho cậu cơ hội nhưng cậu không quý trọng.” Người đàn ông miệng chim cầm trong tay công cụ kì quái, phát ra tiếng rít: “Từ lần đầu tiên gặp cậu, tôi đã muốn làm như thế này. Chỉ là có quá nhiều người nên tôi không tìm được cơ hội. Không ngờ rằng cậu lại dám trở về đây một mình.”
Mọi chuyện không giống với suy nghĩ của Trần Ca. Ngay từ đầu anh còn tưởng rằng mình đang nói chuyện cùng với con người.
“Sớm biết là như thế này thì mình không cần nói nhảm nhiều như vậy.” Trần Ca nhìn chòng chọc vào mặt người đàn ông miệng chim. Quái vật ở phía sau cánh cửa muốn sinh tồn ở ngoài cánh cửa một thời gian dài thì cần phải bám vào người của người sống mới được. Loại quái vật bao bọc toàn bộ phần đầu của người đàn ông miệng chim hẳn là loại anh chưa từng gặp bao giờ.
Mối quan hệ của bọn họ giống với Hùng Thanh và bóng quỷ cao gầy. Quái vật phía sau cánh cửa phải sống nhờ trên người của người sống. Người sống thỏa mãn nhu cầu của quỷ quái để điều khiển được chúng nó.
“Có lẽ trên người hội viên chính thức của Hiệp hội kể chuyện lạ đều có con quỷ sống nhờ. Việc này hơi khó giải quyết, trong số bọn họ có thể có con quỷ cùng cấp bậc với quỷ quái áo đỏ hay không nhỉ?”
Trần Ca đứng ở một chỗ suy nghĩ vấn đề này. Người đàn ông miệng chim cho rằng anh bị dọa đến ngây người, trên mặt hắn ta lộ ra nụ cười tàn nhẫn. Hắn ta thích thưởng thức dáng vẻ người sống giãy giụa, đây cũng là thú vui hiếm hoi của hắn ta ở chỗ này.
Chính vì lý do như thế nên chỗ cửa thang máy mới có rất nhiều vết xước và vết máu như vậy.
Hắn ta luôn chờ khi đối phương dâng lên hy vọng cuối cùng rồi lại kéo bọn họ vào vực sâu của tuyệt vọng.
“Hiệp hội kể chuyện lạ không phải nơi làm việc thiện. Nếu muốn được cứu rỗi thì phải trả một cái giá vô cùng đắt!”
Người đàn ông miệng chim cầm trong tay công cụ kỳ quái nhắm về phía Trần Ca, cái miệng giống như mỏ chim phát ra một tiếng rít chói tai.
Ngay sau đó cổ của hắn ta bị tóc đen quấn quanh. Toàn bộ thân thể hắn ta bị treo ở giữa không trung. Hai chân hắn ta liều mạng vùng vẫy lung tung, tơ máu lan ra, khuôn mặt nghẹn thành một màu đỏ tím.