Nhà trọ mà Ngô Kim Bằng đang sống trông rất đổ nát, được xây dựng ít nhất là ba mươi năm trước.
Cả gia đình ba người chen chúc trong căn nhà trọ rộng 20 mét vuông, nhà vệ sinh sát cạnh phòng bếp, giữa nhà còn dùng những mảnh rèm để ngăn ra.
“Có hơi chật trội, cậu đừng để bụng, tôi cũng định đợi đến tháng sau đổi sang một ngôi nhà lớn hơn.” Ngay khi Ngô Kim Bằng vừa mở cửa, một con chó lớn màu vàng đã vẫy đuôi chạy tới, nó rất thân thiết với Ngô Kim Bằng cùng Ngô Thanh, nhưng khi nhìn thấy Trần Ca thì lại nhe răng ra.
“Cậu đừng để ý, Đại Hoàng là một con chó hoang, nó bị rất nhiều người xua đuổi, cho nên cũng không quá nhiệt tình với người lạ, nhưng sau khi làm quen, cậu sẽ thấy rằng Đại Hoàng là một con chó rất ngoan ngoãn.” Ngô Kim Bằng gãi gãi tóc trên đỉnh đầu, mời Trần Ca vào nhà.
Nền xi măng không lát gạch, đồ đạc xếp chồng lên nhau nhưng đều được sắp xếp ngăn nắp, tuy hơi chật chội nhưng cũng không làm cho người ta cảm thấy lộn xộn bẩn thỉu.
“Tiểu Khôn, có khách đến chơi, rót hai tách trà mang ra đây đi!” Ngô Kim Bằng quay mặt vào trong phòng hô to, một lúc sau tấm màn được kéo ra, một thanh niên trông ngốc nghếch đang cầm một cái quạt điện đi ra khỏi bức màn.
“Quạt điện!”
“Biết rồi, cậu đi châm trà mời khách trước đi, tôi sẽ sửa lại cái quạt sau.” Ngô Kim Bằng muốn đoạt lấy chiếc quạt khỏi tay người thanh niên, nhưng người thanh niên lại trốn sang một bên, ôm chặt cái quạt đã hỏng.
“Quạt điện!”
“Thằng nhóc thối, chờ khi nào trả lương tôi sẽ mua cho cậu một chiếc quạt mới.” Ngô Kim Bằng nhìn Trần Ca có chút xấu hổ: “Đây là em trai tôi, khi còn bé có xảy ra một sự cố nhỏ, đầu bị tổn thương. Nhìn bên ngoài thì có vẻ rất bướng bỉnh, nhưng thực ra em ấy khá là thông minh đấy, em trai tôi hồi tiểu học học rất giỏi, chưa bao giờ rớt khỏi top 10 trong lớp.”
Con trai thì không biết nói, tính cách quái gở, người em trai thì đầu bị thường, ngây ngốc ngu dại, cuộc sống đối với Ngô Kim Bằng phải nói là khó khăn đủ đường, nhưng Ngô Kim Bằng vẫn rất tự hào về gia đình của mình.
Trần Ca đánh giá cao những người như thế này: “Anh Bằng, trên đường tới đây em đã mua một ít rượu và đồ ăn, lát nữa chúng ta hãy vừa ăn vừa nói chuyện, em có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi anh.”
“Nhìn xem cậu đang làm cái gì này, cậu tới nhà anh thì anh phải là người mời mới đúng chứ!”
“Là em làm phiền anh mà, bữa cơm này phải do em mời.”
Đồ ăn gọi ngoài được ship đến rất nhanh, ngoại trừ thức ăn, Trần Ca còn gọi thêm vài chai rượu.
Cả nhà ngồi trên chiếc đệm giữa phòng, tuy đơn sơ nhưng lại ấm áp lạ thường.
Có vẻ như Ngô Thanh và em trai của Ngô Kim Bằng đã lâu không được ăn nhiều món như vậy, cả hai ăn uống ngấu nghiến.
Nhìn bọn họ ăn uống vui vẻ như vậy, ánh mắt Ngô Kim Bằng dịu dàng rất nhiều, anh ta cầm ly rượu trên bàn lên nhấp một ngụm.
“Anh Bằng, bức ảnh trên tủ có phải là ảnh chụp chung gia đình anh đúng không?” Trần Ca chỉ vào khung ảnh trên tủ quần áo, bên trong bức ảnh có ba người, Ngô Kim Bằng lúc còn trẻ đứng ở giữa, bên trái là em trai của anh ta, còn bên phải là một người phụ nữ đang mang thai.
“Ừ, người phụ nữ đó là mẹ của Ngô Thanh, sau khi sinh Ngô Thanh, cô ấy đã bỏ đi, nhưng cô ấy thực sự là một người phụ nữ rất tốt, chỉ trách tôi không đủ năng lực giữ được cô ấy.” Ngô Kim Bằng cười và lại uống một ly rượu khác: “Em trai, hôm nay anh sẽ phá giới, cậu có gì muốn hỏi thì cứ hỏi, người anh này mà biết gì thì sẽ nói ra hết.”
“Anh Bằng, anh thật hào phóng, thế thì em sẽ không giấu diếm nữa.” Trần Ca lại uống cùng Ngô Kim Bằng một chén nữa, anh hạ giọng: “Thật ra, đứa nhỏ mà em nói đến không giống với những đửa trẻ bình thường khác, nó còn bị mắc một căn bệnh tương đối đặc biệt khác, em đã giấu những lời này ở trong lòng rất lâu rồi, vẫn không biết phải nói thế nào.”
“Em cứ từ từ nói, chúng ta không cần phải vội.”
“Nói ra có thể anh không tin.” Trần Ca nghiêng người đến bên cạnh Ngô Kim Bằng: “Có một lần em đi ngủ muộn, trong lúc vô tình đã nhìn thấy một cánh cửa đứng cạnh giường của đứa trẻ.”
Trong khi nói câu này, ánh mắt Trần Ca vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Ngô Kim Bằng.
Anh thấy rất rõ, sau khi nghe anh nói xong, Ngô Kim Bằng đã sửng sốt một lúc.
“Lúc đó em vô cùng sợ hãi, làm sao một cánh cửa lại có thể vô duyên vô cớ xuất hiện trong phòng được?" Trần Ca cau chặt mày, dường như vẫn cảm thấy sợ hãi khi nghĩ về nó: “Em muốn đi qua, nhưng không chờ em đến gần thì đứa trẻ đã tỉnh lại, sau khi nó tỉnh dậy, cánh cửa đã biến mất. Lúc đầu em còn nghĩ đó là ảo giác của mình, nhưng đêm hôm sau cánh cửa lại xuất hiện!”
“Em có bước vào cánh cửa đó không?” Ngô Kim Bằng vô thức hỏi khiến Trần Ca càng chắc chắn là đối phương biết đến sự tồn tại của cánh cửa.
Thông thường khi nghe được câu chuyện kỳ quái như vậy, trước tiên họ sẽ dò hỏi tính xác thực của câu chuyện đó. Cho dù không hỏi thì những câu hỏi cũng phải liên quan đến cánh cửa, họ sẽ không trực tiếp hỏi xem anh đã vào cửa hay chưa như vậy.
Ngô Kim Bằng hỏi như vậy, nói rõ là anh ta không chỉ biết sự tồn tại của cánh cửa mà thậm chí anh ta còn có thể đã bước vào cánh cửa đó.
Hai người cầm chén rượu nhìn nhau một hồi lâu, Trần Ca nhấp một ngụm rượu đến an ủi bản thân mình, sau đó lắc đầu: “Em không đi vào.”
“Vậy là tốt rồi.” Ngô Kim Bằng thở phào nhẹ nhõm, anh ta ầm chén rượu lên, nhưng còn chưa kịp chạm môi vào chén thì đã nghe thấy giọng nói của Trần Ca.
“Còn anh thì sao?”
Cánh tay cầm chén rượu đóng băng giữa không trung, mất một lúc lâu sau Ngô Kim Bằng mới phản ứng lại được, anh ta đứng dậy đóng cửa sổ vào.
“Em trai, đi đến bên này.” Ngô Kim Bằng vẫy vẫy tay với Trần Ca, bọn họ mở rèm và đi đến phía bên kia của căn phòng, trên sàn có đặt một chiếc giường đơn và một chiếc chiếu: “Bình thường Ngô Thanh ngủ trên giường, anh và em trai Ngô Khôn ngủ trong phòng khách, ở giữa có một tấm rèm che.”
“Có lẽ là từ mấy ngày trước, buổi tối Ngô Thanh ngủ luôn trở mình, như thể thẳng bé đang không ngủ được. Lúc đầu anh cũng không để tâm, nhưng có một hôm vào lúc 12 giờ đêm, Ngô Thanh lại bắt đầu trở mình không ngừng, đến khi anh nhìn sang bên đó thì kết quả là nhìn thấy rằng có một bóng đen đang ở đằng sau tấm rèm.”
Ngô Kim Bằng xua tay, âm tình rất hào hứng: “Lúc đo anh giống như những gì được chiếu trên TV vậy, lặng lẽ bước tới, sau khi mở rèm ra thì phát hiện Ngô Thanh đang mở to hai mắt nhìn anh.”
“Anh ngồi xổm trong đó mấy ngày, cuối cùng cũng nhìn thấy diện mạo thực sự của cái bóng đen sì đó, tình huống giống như cậu nói, đó là một cánh cửa, một cánh cửa đứng trong bóng tối.”
“Chỉ cần đèn được bật lên, hoặc Ngô Thanh thức dậy, cánh cửa sẽ biến mất.”
“Trong nhà ai mà xuất hiện một cánh cửa như vậy thì chắc chắn sẽ rất đáng sợ, hôm trước anh đã chuẩn bị tinh thần lao vào xem thử, nhưng cánh cửa đẩy mãi không ra, thật là tức giận!”
Ngô Kim Bằng ngồi trên giường: “Chuyện này anh không dám nói cho người khác biết, anh sợ họ nghĩ anh không bình thường.”
“Một mình anh không thể đẩy được cửa sao, tại sao tối nay chúng ta không hợp sức đẩy thử xem?” Đôi mày đang nhíu chặt của Trần Ca từ từ giãn ra: “Đúng lúc gia đình em cũng có tình trạng y hệt như vậy, hai gia đình của chúng ta giúp đỡ nhau, sưởi ấm lẫn nhau có được không?”
“Có thể được, nhưng anh sợ sẽ gặp nguy hiểm làm liên lụy đến cậu.”
“Không sao đâu, hai chúng ta hỗ trợ lẫn nhau, dù sao nó cũng hơn việc một thân một mình đối mặt với nguy hiểm.”
“Em trai, cậu đúng là một người tốt, anh cũng không biết phải nói gì hơn.”
“Vâng.” Phía sau cánh cửa rất nguy hiểm, Trần Ca hứa sẽ đi cùng với Ngô Kim Bằng, nhưng khi vừa bước vào cửa, anh sẽ ngăn Ngô Kim Bằng lại và đi vào một mình.
“Chúng ta ăn uống no đủ rồi, buổi tối sẽ ra tay.”
Một chuyện đã được giải quyết êm đẹp, giờ đây Trần Ca ngày càng đánh giá cao Ngô Kim Bằng, thậm chí anh còn đang nghĩ đến việc nếu như đối phương thực sự quá khó khăn thì anh có thể bảo anh ta đến nhà ma mình làm việc.