“Tôi đã giới thiệu về cảnh tượng này ở bên ngoài, chỉ số hù dọa của nó là ba sao, không có đường đi cố định, hoàn toàn mở rộng. Chỉ cần mọi người tìm thấy một bộ áo cưới đỏ như máu và mang ra ngoài là qua cửa.”
Trần Ca thuận miệng lập yêu cầu vượt ải, dù sao đây là địa bàn của anh, lời anh nói chính là quy tắc.
“Chỉ đơn giản vậy thôi?” Tên tóc vàng đeo bông tai hỏi lại Trần Ca: “Không có điều kiện vượt ải ẩn à? Một số nhà ma sẽ thiết kế vài chi nhánh để khách tham quan tự thăm dò, vừa tăng niềm vui vừa khiến quá trình trải nghiệm thú vị hơn.”
“Nhà ma của tôi có rất nhiều chi nhánh, mọi người có thể từ từ tìm tòi, chắc chắn nó sẽ làm mọi người hài lòng.” Trần Ca cười ấm áp như ánh mặt trời, khiến người ta không ghét nổi.
“Vậy có quy định thời gian qua cửa không?” Anh chàng cao lớn ở bên cạnh chen miệng, có thể thấy nhóm bọn họ đều là tay lão luyện, hiểu rất rõ về nhà ma.
“Bởi vì đây là lần đầu tiên mở nên tôi sẽ cho mọi người thêm một ít thời gian, chỉ cần tìm thấy áo cưới và mang nó ra trong vòng 40 phút thì xem như mọi người vượt ải thành công.” Trần Ca có bụng dạ tốt, anh đặc biệt kéo dài thời gian thử thách để khách tham quan có trải nghiệm trong cảnh tượng Thôn Hoạt Quan tốt hơn.
“Không cần đến 40 phút đâu.” Tên tóc vàng hất phần tóc trước trán, tự cho rằng như thế khá là tốt: “Chúng tôi đã đánh giá vô số nhà ma, thời gian vượt ải dài nhất cũng chỉ mới 30 phút thôi.”
“Quả thật 40 phút hơi dài, nhưng đúng lúc cho chúng ta đi dạo thêm.” Người phụ nữ dẫn đầu vẫn cầm điện thoại, hoàn toàn không có ý định cất đi. Ban đầu Dạ Tiểu Tâm đã dùng giấy và ghi lại cả hành trình vào nhà ma, chỉ nhìn điểm này cũng đủ để biết tố chất bên trong của hai người hoàn toàn không cùng một bậc.
Thật ra Trần Ca cũng phát hiện cô ta chỉ dùng mánh đánh giá nhà ma để tạo nét tương phản giữa dáng vẻ đáng yêu của mình với nhà ma u ám và kinh khủng nhằm đạt mục đích lăng xê thôi. Người tôn trọng quy tắc nhà ma như Dạ Tiểu Tâm mới có thể xem là đánh giá viên chân chính.
“Đúng vậy, đi dạo nhiều một chút mới có thể phát hiện nhiều niềm vui đang ẩn nấp hơn.” Trần Ca hùa theo, thái độ tốt đến mức ba “vị khách” ở phía sau cũng không chịu nổi.
Sau khi cho ba vị khách mới ký cam kết không truy cứu trách nhiệm, anh dẫn cả bọn đến cuối hành lang và mở tấm ván gỗ trên mặt đất lên.
Hơi lạnh chui ra từ dưới đất khiến những người đứng gần rùng mình.
“Cảnh tượng nhà ma chỉ cách nhau bởi một tấm ván gỗ là quá đơn sơ, bố cục cảnh tượng 1 điểm.” Người phụ nữ ấy lại lấy điện thoại ra ghi chép.
Trần Ca không tức giận, anh tốt tính đến mức hiện tại mới thiện ý nhắc nhở cô ta: “Nhà ma chúng tôi không cho phép dùng điện thoại và các dụng cụ quay chụp khác, hy vọng mọi người chú ý nhiều hơn.”
“Tôi là đánh giá viên nhà ma được chứng nhận bởi đại chúng, tôi dùng điện thoại để ghi số liệu lại cho mục đích thống kê thôi, anh không cần nghĩ nhiều quá.”
“Tôi biết rồi, lát nữa hy vọng cô sẽ giơ cao đánh khẽ khi đánh giá.” Trần Ca khách sáo, đưa tám vị khách xuống dưới đất: “Bên trái là cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương có chỉ số hù dọa là hai sao, bệnh viện phía sau cửa sắt kia là cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba, cảnh tượng Thôn Hoạt Quan mà mọi người muốn đến ở ngay phía trước.”
Trần Ca vừa bước xuống đây đã thấy giữa cảnh tượng Khu Nội Trú Số Ba và Trường Trung Học Mộ Dương có thêm một con đường nhỏ, cuối đường tỏa ra ánh sáng trắng nhợt.
“Thôn Hoạt Quan ở cuối đường này, tôi sẽ không đưa mọi người đi nữa, chúc mọi người chơi vui vẻ.” Trần Ca đứng bên đây đường nhìn vài vị khách đi xa.
“Tốt nhất là mình nên tách ba cảnh tượng ra, có điều chờ sau này nhà ma mở rộng thành Mê Cung Run Rẩy, tất cả cảnh tượng trong ga-ra sẽ kết nối với nhau thành một cảnh tượng kinh dị cỡ lớn.”
Nhà ma cần mở rộng thêm ba lần nữa mới có thể trở thành Mê Cung Run Rẩy, hiện giờ đã thêm hai lần, cũng sắp đến lần thứ ba rồi.
Trần Ca nhìn hai cảnh tượng khác một lát, không biết người nào đã mở cánh cửa phòng học cuối cùng của cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương ra.
Một mô hình đầu người lén lút liếc nhìn ra ngoài như muốn xem Trần Ca đã đi chưa, sau khi phát hiện anh vẫn còn ở đó, nó vội vã chạy ngược về, cửa phòng học cũng được đóng lại.
“Đám người đó quá tùy tiện, sau này mình phải bắt bọn họ học quy định của nhân viên mới được.”
Trần Ca trở lên mặt đất và bước thẳng đến chỗ phòng đạo cụ nhà ma, tìm kiếm một hồi lâu mới thấy phần thưởng của nhiệm vụ trước trong góc phòng: Áo Cưới Của Thợ Thêu.
Bộ áo cưới rách rưới này đỏ như máu, trên áo còn có một luồng oán hận, kề sát là nghe thấy tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ.
Chắc chắn mấy vị khách vừa rồi sẽ tức điên lên khi nhìn thấy cảnh này, bởi vì Trần Ca vẫn chưa bỏ thứ bọn họ muốn tìm vào đó.
“Tìm kiếm khốn khổ nhưng không thấy, việc cảm nhận tâm trạng vui vẻ sau khi nỗ lực mới là niềm vui của trò chơi mà.”
Trần Ca gói áo cưới bằng một tấm vải đen, kế đó bước vào Phòng Thay Đồ Của Mãnh Quỷ ở bên cạnh. Đây là kiến trúc được thưởng đặc biệt sau khi hoàn thành việc mở rộng nhà ma lần hai, đến giờ còn chưa có khách vào thử.
Trần Ca tùy tiện lựa một bộ quần áo không nổi bật để thay, sau đó trang điểm cho mình: “Không tồi, cách trang điểm hiện tại của mình trông không khác gì người thường, nhưng nhìn kỹ lại thấy rất đáng sợ.”
Trần Ca đã trang bị đầy đủ lại bước vào cảnh tượng Thôn Hoạt Quan, sử dụng điện thoại màu đen xem thử giới thiệu chi tiết và những con đường bí mật trong thôn, sau đó lấy quyển truyện tranh ra.
Đêm qua, Trần Ca nhân lúc Hiệp hội kể chuyện lạ và người phụ nữ họ Chu nảy sinh xung đột để bắt vài con quỷ của thôn Hoạt Quan vào truyện tranh. Sau một đêm “dạy dỗ”, mấy tàn hồn này đã trở nên ngoan ngoãn, nghe lời và biết điều một cách triệt để.
“Tôi đã bảo theo tôi là sẽ có tương lai tươi sáng mà. Đây là nhà mới mà tôi sắp xếp cho các người, cả thôn này đều là của các người hết đấy. Các người có thể ăn nỗi sợ hãi của khách tham quan nhưng phải chú ý không được làm tổn thương đến bọn họ, không được đụng vào cơ thể luôn, hiểu chưa?”
Trần Ca bước vào giữa cảnh tượng Thôn Hoạt Quan, tiếp đó tiện tay đặt một con quỷ ở đó.
“Mức độ hoàn thành nhiệm vụ tập luyện Thôn Hoạt Quan mới đạt 7%, thứ kinh khủng nhất trong cảnh tượng này còn chưa được mở ra, may mà mình đã dự đoán trước được nên lấy một đống lệ quỷ từ trong thôn ra.”
Trần Ca mỉm cười thỏa mãn trước thôn Hoạt Quan “mới” và tràn trề “sức sống”.
“Tuy rằng mình mệt mỏi và khổ cực một tí, nhưng để tạo ra những trải nghiệm tốt nhất cho khách tham quan thì những nỗ lực của mình đều là xứng đáng cả.”
Trần Ca cảm thấy mình thuộc dạng người làm việc ở phía sau, nếu nói sự thật ra thì chắc hầu hết khách tham quan đều sẽ cảm động cho xem.
...
Trong hoàn cảnh u ám và áp lực, tiếng nhạc ma quỷ và kinh khủng, tám vị khách đi đến cuối con đường nhỏ. Bọn họ chỉ có thể miêu tả cảnh tượng trước mắt bằng hai chữ “chấn động”.
Từng dãy nhà cổ xưa, đường phố quanh co phức tạp, tiền giấy bay đầy đất, cộng thêm số đèn lồng giấy trắng được treo trước cửa nhà đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
“Đây là thôn Hoạt Quan à?” Người phụ nữ dẫn đầu rụt cổ, lặng lẽ núp sau lưng bạn mình.