Trần Ca xem lại tất cả tin nhắn mà Lý Chính gửi tới một lần nữa, giọng điệu cùng cách sử dụng dấu ngắt câu đúng là không giống với Lý Chính thường dùng.
Tin nhắn nói rằng con quái vật mà Giả Minh tưởng tượng ra rất giỏi trong việc cải trang và thay đổi giọng nói, tức là nó có thể mô phỏng giọng nói của Lý Chính. Bởi vì tình cờ mà Trần Ca không tiện nghe điện thoại trên xe tang, nên nó chỉ có thể để Lý Chính dùng tin nhắn để liên hệ với anh, đây hẳn là điều mà đối phương không ngờ được trước khi thực hiện cuộc gọi.
“Chẳng lẽ người gửi tin nhắn cho mình thật sự là Giả Minh sao?”
Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã giống như cỏ độc lan tràn trong lòng Trần Ca, anh sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh cả người.
Ngón tay lơ lửng ở trên màn hình, một lúc lâu sau Trần Ca mới gửi cho Lý Chính một tin nhắn: [Yên tâm, đêm nay tôi sẽ ở lại khu vui chơi Thế Kỷ Mới, không đi đâu cả.]
[Ừ, tôi chỉ muốn thông báo cho cậu một chút. Người kia hận cậu thấu xương, hiện tại anh ta đã bị chúng tôi phát lệnh truy nã rồi, nên rất có thể sẽ đi tìm cậu. Cậu cứ ở im ở trong khu vui chơi là được, một lát nữa tôi sẽ sắp xếp người đến khu vui chơi để bảo vệ cậu.]
[Khổ cực cho các anh rồi.]
[Để anh ta chạy trốn cũng là do chúng tôi đã không làm hết chức trách, không có gì phải cảm ơn đâu. Đêm nay cậu tuyệt đối không được chạy lung tung khắp nơi, một khi rời khỏi khu vui chơi Thế Kỷ Mới, chúng tôi cũng không dám hứa sẽ đảm bảo an toàn cho cậu đâu.]
[Tôi hiểu mà.] Sau khi Trần Ca trả lời như vậy, Lý Chính cũng không gửi tin nhắn đến cho Trần Ca nữa, giống như mục đích đã đạt được rồi.
“Vẫn cảm thấy thật lạ.” Trần Ca cầm điện thoại, mặc kệ những hành khách xung quanh, bấm gọi cho đội trưởng Nhan, tìm chứng cứ chứng minh lời Lý Chính vừa nói.
Tuy đã gần rạng sáng nhưng đội trưởng Nhan vẫn nghe điện thoại của Trần Ca như trước, đủ để thấy ông coi trọng Trần Ca như thế nào.
Từ trong miệng của đội trưởng Nhan, Trần Ca biết được Lý Chính không nói dối, Giả Minh đúng là đã chạy trốn.
Trần Ca cúp điện thoại, vẫn cảm thấy không đúng lắm: “Liệu có phải cái bóng đó chạy ra khỏi người Giả Minh, rồi sau đó bám vào trên người Lý Chính không?”
Nếu là như vậy thì lại càng phiền phức.
“Lúc ở trong bệnh viện, Giả Minh đã kể một câu chuyện cũ, anh ta đã thấy cái bóng đó đứng giữa biệt thự cùng Khương Long. Lúc đó Khương Long máu me khắp người quỳ rạp xuống đất, cái bóng cầm dao đứng ở bên cạnh hắn ta. Cảnh này rất có ý nghĩa, làm mình nghĩ đến con chó nhà hàng xóm Khương Long mới bị giết chết, vậy liệu có thể suy đoán hung thủ giết chết con chó nhà hàng xóm chính là Khương Long không nhỉ? Một doanh nhân bất động sản không có lý do đi giết một con chó, đây rõ ràng là do cái bóng uy hiếp bắt hắn ta làm, từ từ bào mòn ý chí của Khương Long. Từ điểm này có thể nhìn ra được cái bóng muốn bám thân điều khiển con người sẽ chịu hạn chế nhất định, người có ý chí càng yếu sẽ càng dễ ra tay.”
“Lý Chính một cảnh sát tổ một, cái bóng muốn khống chế anh ta sẽ rất khó, nhưng mà cũng phải hoàn toàn không có khả năng.” Tin nhắn của Lý Chính đã nhắc nhở Trần Ca, cái bóng đã chạy trốn, tối nay anh không được phép tin tưởng ai cả: “Tiểu Bố đã từng nói lần sau mình đến trấn Lệ Loan sẽ có nguy hiểm đến tính mạng, hiện tại mình mới vừa đi vào ngoại ô phía đông thì Giả Minh bị cảnh sát theo dõi đã chạy trốn, không phải là quá trùng hợp rồi chứ?”
Trần Ca đang muốn cất điện thoại đi, thế nhưng màn hình điện thoại di động lại sáng lên một lần nữa, lần này là Phạm Thông gọi đến.
“Công việc của cậu có vẻ rất bận rộn.” Bác sĩ liếc mắt ra hiệu, ý bảo Trần Ca nói nhỏ chút, làm ồn ở nơi này cũng chẳng có chỗ nào tốt.
“Trong danh bạ điện thoại của tôi cũng chỉ có mấy người, ai biết hôm nay bọn họ đã gặp phải chuyện gì?” Trần Ca lôi tai nghe ra, sau khi cắm vào điện thoại thì nhận cuộc gọi.
“Ông chủ Trần! Tôi chơi xong trò chơi đó rồi! Tôi biết rồi! Cuối cùng cũng biết rồi!”
“Cậu nói từ từ, nói nhỏ chút nữa, tôi nghe thấy mà.” Trần Ca giảm thấp giọng nói xuống, động tĩnh anh tạo ra đúng là hơi lớn.
“Tôi đã tiếp tục cố gắng chơi với mục lưu trữ mà anh lưu lại, sau đó phát hiện ra mười một nhiệm vụ phụ, mười một nhiệm vụ này tương ứng với mười một hiện trường giết người, đại diện cho mười một mạng người. Tôi chơi đến quên mình, từ từ thúc đẩy tiến trình khám phá trò chơi, cuối cùng cũng chơi hết được cả mười một nhiệm vụ phụ này.” Giọng nói của Phạm Thông vô cùng hưng phấn.
“Mười một nhiệm vụ phụ?” Cái số mười một này anh đã từng nhìn thấy trong tin nhắn mà Lý Chính gửi đến, Giả Minh vì để đối phó với sự kiểm tra của cảnh sát, đã kể mười một câu chuyện cho cảnh sát nghe.
Trong trò chơi của Tiểu Bố có rất nhiều cảnh tượng vô cùng chân thực, giống như là đã từng xảy ra trong hiện thực vậy.
Trần Ca nghi ngờ mười một nhiệm vụ phụ mà Phạm Thông đã chơi qua kia chính là mười một vụ án mạng thật sự như những gì Giả Minh kể cho cảnh sát nghe.
“Thị trấn trong trò chơi của Tiểu Bố dựa trên trấn Lệ Loan, có vẻ như mười một vụ giết người này đều liên quan đến trấn Lệ Loan.” Trần Ca suy nghĩ một lúc rồi nhỏ giọng hỏi: “Sau khi hoàn thành mười một nhiệm vụ phụ này, cậu có nhận được lời gợi ý nào không? Hay thứ gì đó giống như phần thưởng?”
“Điều tôi muốn nói chính là cái này. Sau khi chơi xong mười một nhiệm vụ phụ đó, màn hình máy vi tính bắt đầu chảy máu, đồ họa vốn chỉ có hai màu xám đen lại thay đổi một lần nữa, tất cả kiến trúc trong đó đều biến thành màu đỏ. Bàn phím và con chuột đều đồng thời bị liệt, Tiểu Bố trong giao diện trò chơi không còn bị khống chế, cô bé đứng ở trong trò chơi quay mặt về phía màn hình ngoắc tay với tôi, thật sự, trong lúc đó tôi thậm chí còn có cảm giác cô bé sẽ kéo tôi vào bên trong trò chơi.”
“Nói điểm chính đi, sau đó xảy ra chuyện gì?”
“Cô bé bắt đầu tự di chuyển, đi vào một tòa nhà màu đỏ nào đó. Lúc này phía dưới cùng của màn hình cũng bắt đầu xuất hiện một dòng chữ đỏ: [Có khả năng mẹ ở trong này.]” Phạm Thông uống một ngụm nước, tâm trạng của cậu ta vẫn không thể bình phục lại được.
“Tòa nhà đó có đặc điểm như thế nào?” Trần Ca lập tức hỏi tiếp.
“Bên ngoài nhìn rất bình thường, không có đặc điểm gì, có điều bên trên tòa nhà có dán một tờ áp phích của một khu vui chơi. Ông chủ Trần, đây cũng là điều quan trọng mà tôi chuẩn bị nói với anh!” Phạm Thông hít sâu một hơi: “Khu vui chơi trên tấm áp phích đó hẳn là khu vui chơi Thế Kỷ Mới, ở trên đó tôi tìm được nhà ma của anh.”
“Cậu tìm thấy nhà ma của tôi trên tấm áp phích đó?” Trần Ca hỏi thẳng.
“Đúng, tôi cũng không biết cái này đại diện cho điều gì, nhưng mà tôi cảm thấy người làm ra cái trò chơi này rất có thể có quen biết với anh, đây cũng là quả trứng phục sinh (*) vô cùng to.” Giọng nói Phạm Thông rất hưng phấn.
(*) Trứng phục sinh: Là một trò đùa có chủ ý, một hình ảnh được giấu kín, một thông điệp hoặc một tính năng bí mật trong phần mềm máy tính và các loại hình đa phương tiện.
“Hiện tại khu vui chơi đã không dùng áp phích để tuyên truyền nữa rồi, trang trí bên ngoài của nhà ma của tôi gần như không thay đổi trong mấy năm gần đây, nhà ma cậu nhìn thấy trên tấm áp phích có thể là dưới sự quản lý của cha mẹ tôi.” Trần Ca nói, nhưng có lẽ chỉ có mình anh nghe hiểu. Anh thật sự thật không ngờ lại phát hiện ra manh mối có liên quan đến cha mẹ mình trong trò chơi của Tiểu Bố.
Nghĩ lại những gì Phạm Thông đã nói, sau khi chơi qua hết nhiệm vụ phụ, Tiểu Bố đi vào một tòa nhà rất đặc biệt, cô bé để lại một câu có khả năng mẹ ở trong này.
Tiểu Bố có tìm được mẹ mình hay không thì Trần Ca không biết, nhưng anh nghĩ cha mẹ mình lại rất có khả năng đã đi vào tòa nhà đó.
“Bọn họ cố ý để lại manh mối đó, hay tấm áp phích kia là một cái bẫy mà cái bóng kia thiết kế ra?” Bởi vì năng lực của cái bóng đó vô cùng đặc biệt, gần như có thể ngụy trang thành bất cứ người nào, sau khi suy nghĩ trong khoảng thời gian ngắn, Trần Ca đột nhiên mở miệng hỏi Phạm Thông một câu: “Xe điện của cậu là của hãng nào?”
“Hả? Ái Điểu, sao vậy?” Phạm Thông đang rất vui vẻ, sau khi nhịn vài ngày cuối cùng cũng chơi xong trò chơi này, cho nên háo hức muốn tìm một người để chia sẻ sự vui sướng đó, cậu ta không nghĩ tới Trần Ca lại hỏi một câu như vậy, nên trả lời theo bản năng.
“Không có gì.” Trần Ca thở phào nhẹ nhõm. Phạm Thông chắc không phải là do cái bóng giả mạo, những lời cậu ta nói đều là sự thật: “Từ sau khi Tiểu Bố đi vào trong tòa nhà màu đỏ đó, có xảy ra chuyện gì không?”
“Không biết, giao diện trò chơi bị kẹt ở đó, tôi đã khởi động lại nhiều lần nhưng nó vẫn bị như thế, tôi nghĩ đây chắc là kết thúc của trò chơi. Vì để đi tìm mẹ, Tiểu Bố đã bước vào vực sâu của cơn ác mộng, cuối cùng cũng tìm được tòa nhà mà mẹ mình có khả năng đi vào ở trong thành phố đầy rẫy những kẻ sát nhân và lệ quỷ này. Trò chơi đến đó là kết thúc, để cho người ta tự suy nghĩ xa vời.” Phạm Thông liên tục chơi trò chơi này trong hơn một tháng, cậu ta đã chơi đến mức có tình cảm, tất cả những điều này đều là do cậu ta tự mình trải nghiệm.
“Cậu thật sự coi nó là một trò chơi sao? Tối nay cậu cứ thành thật ngồi nhìn màn hình máy tính, nếu như xuất hiện dị thường, lập tức gọi điện thoại cho tôi.” Trần Ca có cảm giác rất nhiều chuyện chen nhau xuất hiện, anh bị buộc phải đi về trước không ngừng: “Cậu phải chú ý an toàn, đêm nay trấn Lệ Loan có thể sẽ xảy ra chuyện lớn, cho dù thế nào cũng không được mở cửa nhà ra.”
Trần Ca nhìn những hành khách quái dị đáng sợ trên xe tang số 104, những con “người” này đều muốn đi vào Lệ Loan.
“Yên tâm đi, hôm nay tôi sẽ ngồi trông Tiểu Bố, nếu có biến sẽ lập tức báo cho anh biết.” Phạm Thông vừa mới nói xong câu đó, trong tai nghe truyền đến tiếng đập cửa: “Ông chủ Trần, chỗ anh có người gõ cửa sao?”
“Tôi ở bên ngoài, xung quanh không có cửa phòng, âm thanh phát ra từ bên cậu đấy.” Trần Ca nheo cặp mắt lại: “Đừng đi mở cửa, cũng đừng cúp điện thoại.”
“Là âm thanh bên tôi sao, nhưng tại sao tôi lại nghe như là phát ra từ bên của anh nhỉ?” Giọng nói của Phạm Thông đã không còn hưng phấn nữa, mà mang theo vài phần nghi hoặc cùng không xác định.
Tiếng đập cửa trong điện thoại càng rõ hơn. Trần Ca nín thở để nghe được tiếng đó rõ hơn một chút, Phạm Thông cũng nín thở, cậu ta đã hoàn toàn bị dọa sợ.
“Đừng làm gì tôi mà, tôi là người tốt.” Bên kia điện thoại truyền đến tiếng bàn ghế bị xô đẩy, hình như Phạm Thông đã trốn lên trên giường, thế nhưng cậu ta làm vậy chẳng ảnh hưởng gì đến tiếng đập cửa cả.
Trần Ca nghe rất rõ, ban đầu tiếng đập cửa chắc là ở cửa phòng khách, thời gian dần trôi qua, tiếng đập cửa biến thành đập cửa phòng ngủ, như thể có thứ gì đó đang đi vào trong nhà cậu ta, và thứ đó đang từ từ đến gần.
“Đừng hoảng sợ! Cậu mở video lên, sau đó quay camera về phía cửa phòng, tôi nhìn giúp cậu.” Trần Ca cũng cảm thấy lo lắng, anh còn chưa đến trấn Lệ Loan, muốn giúp Phạm Thông cũng không giúp được.
“Được, được.” Phạm Thông hơi lắp bắp. Cậu ta loay hoay mở điện thoại, cái tiếng đập cửa kia càng lúc càng lớn. Không đợi cậu ta kịp mở camera, phía bên kia điện thoại đột nhiên truyền ra tiếng kêu thảm thiết của Phạm Thông: “Anh trai! Cứu với! Ở trong phòng! Hắn ta vào rồi!”
Sau tiếng hét thảm thiết là vật lộn, hộc tủ, cái ghế giống như cũng bị lật ngược.
Tiếng đập cửa cũng càng ngày càng gấp rút, mãi đến khoảng mười mấy giây sau, tiếng đập cửa đột nhiên biến mất, bên kia điện thoại yên tĩnh đến dọa người.
“Phạm Thông?”
Trần Ca thấp giọng hỏi, bên kia điện thoại cũng chẳng có ai trả lời. Lại qua vài giây, trong tai nghe truyền ra tiếng dép loạt xoạt trên mặt đất, ngay sau đó vang lên tiếng hô của Phạm Đại Đức: “Tiểu Thông? Phạm Thông!”
Thông qua giọng nói của Phạm Đại Đức, Trần Ca có thể xác định Phạm Thông đã xảy ra chuyện. Anh hét vào điện thoại để thu hút sự chú ý của Phạm Đại Đức.
“A lô? Ông chủ Trần? Mới vừa rồi Tiểu Thông đang nói chuyện điện thoại với anh sao?”
“Phạm Thông có bị thương hay không? Còn có thể nói chuyện được không? Anh đưa điện thoại cho cậu ấy đi?” Trần Ca hơi lo lắng cho cái cậu trạch nam mập mạp kia.
“Nó không có ở trong phòng! Cửa phòng khách với cửa phòng ngủ đều mở ra, hình như lúc nãy nó có chạy ra ngoài!” Câu nói của Phạm Đại Đức giống như một quả bom, khiến trái tim Trần Ca đập lệch một nhịp.
“Không có ở trong phòng?” Trần Ca lập tức nghĩ tới cái bóng: “Liệu hắn ta có ra tay với Phạm Thông không? Làm sao mà hắn ta tìm được Phạm Thông chứ?”
“Là anh bảo nó đi ra ngoài sao?” Từ sau khi nhận được cuộc điện thoại với Trần Ca, Phạm Đại Đức đã bình tĩnh lại. Anh ta cảm thấy cái ông chủ nhà ma nhỏ hơn mình vài tuổi này rất đáng tin cậy, rất nhiều vấn đề có thể được giải quyết dễ dàng với sự giúp đỡ của Trần Ca.
“Vừa rồi có thứ gì đó chạy vào nhà các anh, rất có thể là tên tội phạm giết người Giả Minh đang chạy trốn. Tôi đề nghị anh phải lập tức gọi cho cảnh sát, báo cáo sự thật cho cảnh sát biết và kiểm tra những nơi có thể trốn được trong nhà anh. Trước khi cảnh sát đến, anh phải bảo vệ tốt cho bản thân.” Giọng nói của Trần Ca rất nghiêm túc.
“Tội phạm giết người đang chạy trốn? Tại sao hắn ta lại đến nhà của tôi? Tiểu Thông cũng có trêu chọc đến hắn ta đâu!” Phạm Đại Đức luống cuống, giọng nói rất lớn.
“Tôi đến đó ngay đây, việc anh có thể làm bây giờ chính là báo cảnh sát, sau đó bảo vệ tốt bản thân.”
“Được, tôi đi báo cảnh sát đây.”
Phạm Đại Đức cúp điện thoại. Trần Ca nhìn màn hình điện thoại, từ từ nắm chặt bàn tay.
Trong quá trình nói chuyện điện thoại đối phương lại dám đưa Phạm Thông đi, kẻ địch lần này khiến Trần Ca cảm thấy rất khó giải quyết.
“Tiếng đập cửa không ngừng đến gần, là cái bóng tự mình ra tay, hay là do ma quỷ khác đi làm?” Trần Ca cất điện thoại đi, hai tay đan vào nhau. Anh cúi thấp đầu nhớ lại tiếng động trong điện thoại lúc nãy, nghĩ đi nghĩ lại, hai mắt anh đột nhiên trợn to: “Có hơi kỳ lạ, câu cuối cùng mà Phạm Thông nói trước khi bị bắt đi có vấn đề về giọng điệu, hình như có ai đó bịt miệng cậu ta, cậu ta rất vất vả mới có thể hét lên trong khoảng thời gian rất ngắn.”
Trần Ca lấy giấy bút từ trong ba lô ra, viết câu cuối cùng mà Phạm Thông nói ra tờ giấy.
“Anh trai, cứu với, ở trong phòng, hắn ta vào rồi.”
Bốn câu không liên tiếp, vừa nghe thì giống như là do Phạm Thông đột nhiên gặp phải nguy hiểm mới cầu cứu anh trai cũng đang ở trong nhà, thế nhưng nếu nghĩ theo hướng khác, ví dụ như câu thứ hai của cậu ta kêu “cứu với”, không phải là kêu với anh trai của mình mà là kêu với Trần Ca, thì ý nghĩa của cả câu đã hoàn toàn khác.
“Liệu có phải lúc Phạm Thông vừa mở cửa đã nhìn thấy anh trai mình đứng ngoài cửa, nhưng lại thấy người anh trai đó khác hẳn với anh trai thường ngày, vô cùng bất thường, nói không chừng anh ta còn cầm một con dao trên tay. Dưới tình huống như vậy, cậu ta hô hoán anh trai, rồi sau đó cầu cứu với người ở trong điện thoại là mình, sau khi anh trai đó vào được phòng thì chuyện phía sau rất dễ giải thích rồi, cái người anh trai kỳ lạ kia đi vào trong phòng ngủ và khống chế được cậu ta.”
Một câu nói giống nhau, nhưng chỉ cần thay đổi đối tượng xin giúp đỡ một chút là ý nghĩa sẽ hoàn toàn khác nhau.
“Lẽ nào sau khi cái bóng kia chạy ra khỏi bệnh viện đã bám vào người Phạm Đại Đức? Thế ban nãy Lý Chính với Giả Minh lại là chuyện gì nữa?” Trần Ca cảm giác tóc gáy của mình đều dựng hết lên, trong lòng bồn chồn: “Chỉ mong là do mình nghĩ nhiều.”
Nếu như Phạm Đại Đức bị cái bóng đó bám vào, thì lúc này nơi mà Phạm Thông ở chắc chắn vô cùng nguy hiểm, hắn ta sẽ sắp xếp mọi chuyện thật tốt, sau đó ngồi đợi Trần Ca tự chui đầu vào lưới.
“Có nên đi cứu cậu ta hay không nhỉ?” Ánh mắt Trần Ca quét về phía những hành khách khác bên trong xe, anh nheo cặp mắt lại, trong lòng đã có cách.